Ngày hôm sau, Thẩm Yên Đan bắt đầu học với một cô giáo đến từ trường tư thục, ngôi trường mà gia tộc nào cũng muốn gửi con gái của mình vào đào tạo.
“Chào em, từ bây giờ cô sẽ là cô giáo phụ trách giảng dạy cho em.”
Thẩm Yên Đan lịch sự cúi đầu chào: “Chào cô, em tên là Thẩm Yên Đan ạ, từ bây giờ mong cô giúp đỡ.”
Cô giáo mỉm cười nói: “Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu học luôn nhé.”
“Bài đầu tiên sẽ là cách đi đứng.”
Thẩm Yên Đan cứ nghĩ những thứ này học rất dễ nhưng không ngờ nó lại khó đến như vậy.
Hôm nay cô bé đã tập đi đứng đến mỏi cả chân mà vẫn chưa học được.
Cô giáo nhìn bên ngoài thì dịu dàng nhưng một khi đã dạy thì rất nghiêm khắc.
Khi nào đến giờ nghỉ ngơi thì mới cho cô nghĩ, còn không thì cứ dạy liên tục, không lãng phí một giây phút nào.
“Bài học hôm nay đến đây thôi, Yên Đan phải cố gắng tập thêm, xương cốt em còn cứng lắm.”
Thẩm Yên Đan giơ tay lau mồ hôi trên trán, đáp: “Vâng ạ, em chào cô.”
“Ừ, cô chào em, ngày mai gặp.”
Sau khi cô giáo đi rồi Thẩm Yên Đan mệt mỏi ngã xuống đất.
Hai chân cô bé không còn chút sức lực nào.
Phó Dịch bỗng nhiên từ đâu xuất hiện: “Đan Đan, buổi học đầu tiên thế nào?”
Nhìn thấy cậu, hai mắt cô bé liền sáng lên, quên hết mệt mỏi: “Rất tốt ạ, cô giáo khen em rất có năng khiếu, sẽ mau chóng học xong thôi.”
“Đan Đan của chúng ta giỏi quá ta, em phải cố lên nhé rồi đến trường học cùng anh.”
Cô gái nhỏ cười tít mắt đáp: “Vâng ạ.”
Kết thúc tuần học đầu tiên, ông cụ Phó gọi cô bé lên phòng nói chuyện.
“Cô giáo đã nói với ông là cháu học rất nghiêm túc, cho nên cháu có muốn ông thưởng cho cháu cái gì không?”
Thẩm Yên Đan suy nghĩ một lúc thì rụt rè hỏi lại: “Gì cũng được phải không ạ?”
Ông cụ Phó cười với cô: “Vẫn không nên vượt quá giới hạn.”
“Vậy thì…”
“Cháu muốn gặp cha mẹ ạ.”
“Cháu nhớ cha mẹ.”
Bốn chữ cuối đầy nghẹn ngào, ông cụ Phó giơ tay xoa đầu cô bé, gật đầu đồng ý: “Ông đáp ứng, ngày mai cháu sẽ được tài xế đưa về nhà họ Thẩm.”
Thẩm Yên Đan mừng rớt nước mắt ngẩng đầu nhìn ông: “Cháu cảm ơn ông.”
Ngày hôm sau, Thẩm Yên Đan đã thức dậy thật sớm.
Sự nôn nóng không giấu được thể hiện rõ trên mặt.
Sau khi ăn sáng xong, quản gia thông báo xe đã đợi sẵn ở bên ngoài.
Thẩm Yên Đan lập tức chào tạm biệt mọi người rồi hào hứng chạy nhanh ra ngoài.