Huyết Nguyệt Ký

Chương 17: Xác Chết Dưới Hồ

Trước Sau

break

CHƯƠNG 17: XÁC CHẾT DƯỚI HỒ THÁI DỊCH

Mùi hương hoa quỳnh nồng nặc đến mức khiến lồng ngực Tạ A Sơ thắt lại, cảm giác như có hàng nghìn sợi tơ vô hình đang siết lấy cuống họng nàng. Dưới ánh trăng máu lờ mờ, những bóng trắng trên mặt hồ Thái Dịch tiến lại gần với những động tác vặn vẹo, không giống bước đi của con người mà tựa như những con rối bị điều khiển bởi những sợi dây mục nát. Dẫn đầu đám âm hồn ấy là Trịnh quý nhân, gương mặt bà ta trắng bệch, đôi mắt chỉ còn lại lòng trắng dã đang trợn trừng nhìn về phía hàng hiên vọng nguyệt.

Trì Vô Yên không hề nao núng, hắn đứng chắn trước mặt Tạ A Sơ, thanh trường kiếm từ từ rời khỏi vỏ phát ra những tiếng rít sắc lạnh. Hắn lạnh lùng ra lệnh mà không ngoảnh đầu lại.

"Đứng sát vào sau lưng ta, tuyệt đối không được nhìn thẳng vào mắt chúng. Mộng dược đang phát tán qua ánh nhìn, nếu ngươi sơ hở, linh hồn sẽ bị lôi xuống đáy hồ ngay lập tức."

Tạ A Sơ run rẩy nắm chặt lấy tà áo của Trì Vô Yên, nàng có thể cảm nhận được hơi ấm và luồng khí thế mãnh liệt tỏa ra từ cơ thể nam nhân này. Phía trước mặt, Trịnh quý nhân bỗng dừng lại ngay sát mép hàng hiên, miệng bà ta há rộng, phát ra những tiếng khò khè như tiếng nước sôi sùng sục. Bà ta đưa bàn tay khô khéo ra, hướng về phía vệt bùa đỏ trên tay A Sơ và thầm thì bằng một giọng nói đa tầng, vừa giống tiếng trẻ con vừa giống tiếng người già.

"Trả lại... trả lại hơi thở của Vân Xuyên cho chúng ta... mười hai năm rồi... lạnh lẽo quá..."

Bất thình lình, mặt hồ Thái Dịch bùng nổ, những bông hoa quỳnh trắng khổng lồ bắt đầu phun ra làn khói màu tím sẫm. Đám bóng trắng đồng loạt lao lên hàng hiên với tốc độ kinh hoàng. Trì Vô Yên vung kiếm, một đường kiếm hình bán nguyệt mang theo kình lực mạnh mẽ chém ngang không trung, hất văng những bóng trắng đầu tiên rơi xuống nước.

"Đừng nghe chúng nói!" Trì Vô Yên gầm lên, tay trái hắn bất ngờ vòng ra sau nắm lấy bàn tay đang mang vệt bùa của A Sơ.

Luồng nội lực ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền sang khiến cơn đau nhức nhối ở vết bùa dịu hẳn đi. Nàng kinh ngạc nhận thấy khi hai bàn tay chạm nhau, vệt bùa trên tay nàng bỗng phát ra ánh sáng đỏ nhạt, soi rõ những sợi tơ đen mỏng manh đang nối từ tim đám bóng trắng kia về phía sâu thẳm dưới lòng hồ.

"Thống lĩnh, hãy nhìn kìa! Chúng bị điều khiển bởi những sợi tơ đó!" A Sơ hét lên trong tiếng gió gào thét.

Trì Vô Yên nheo mắt, hắn nhanh chóng nhận ra điểm yếu. Hắn tung người lên cao, tà áo đen bay lượn giữa không trung tựa như một con đại bàng đen đang săn mồi. Thanh kiếm trong tay hắn lướt đi nhanh như chớp, không phải nhắm vào xác chết mà là nhắm vào những bông hoa quỳnh đang nở rộ trên mặt nước. Mỗi lần một đóa hoa bị chém đứt, một tiếng thét thê lương lại vang lên và một bóng trắng biến mất thành làn khói xám.

Tuy nhiên, Trịnh quý nhân dường như là kẻ mạnh nhất. Bà ta không sợ kiếm khí, bàn tay dài ngoẵng của bà ta túm lấy chân của Trì Vô Yên khi hắn vừa đáp xuống. Ngay lúc đó, mặt hồ bỗng nhiên rút nước, để lộ ra một cảnh tượng kinh hoàng bên dưới lớp bùn lầy. Hàng chục xác chết cung nữ mười hai năm qua không hề phân hủy, họ bị quấn chặt bởi rễ của loài Mộng Quỳnh Hoa, tạo thành một cái kén khổng lồ ngay dưới đáy hồ Thái Dịch.

"Vô Yên, cẩn thận!"

Tiếng gọi thất thanh của A Sơ khiến Trì Vô Yên khựng lại một nhịp. Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên hắn thay vì tước vị. Trì Vô Yên xoay người trên không trung, dùng chuôi kiếm đánh mạnh vào cổ tay Trịnh quý nhân để thoát thân. Hắn đáp xuống cạnh nàng, hơi thở có chút dồn dập, đôi mắt lạnh lùng bỗng chốc trở nên rực cháy hận thù khi nhìn thấy cái kén xác người dưới hồ.

"Hóa ra bao năm qua, hoàng cung này nuôi dưỡng tà thuật bằng cách chôn sống người dưới đáy hồ này. Huyết môn thực sự đã biến nơi đây thành một ngôi mộ khổng lồ."

Hắn lấy ra từ đai lưng một ống hỏa tiễn nhỏ, bắn thẳng lên trời xanh. Một tia sáng màu đỏ xé toạc màn đêm báo hiệu cho đội mật vệ đang mai phục sẵn.

"A Sơ, nghe cho kỹ. Đêm nay chúng ta đã kinh động đến kẻ giữ gương. Hắn sẽ không để ngươi sống sót đến sáng mai đâu. Theo ta, mật đạo dưới hồ này dẫn thẳng đến điện Cần Chánh, chúng ta phải tìm ra chân tướng trước khi mặt trời mọc."

Chưa kịp để nàng phản ứng, Trì Vô Yên đã ôm lấy eo nàng, kéo nàng nhảy xuống lòng hồ đang cạn nước. Giữa màn sương mù sực mùi xác thối và hương hoa quỳnh, Tạ A Sơ cảm nhận được bàn tay Trì Vô Yên siết chặt lấy mình. Trong bóng tối của mật đạo vừa hé mở, nàng nhận ra rằng từ giây phút này, mạng sống của nàng và nam nhân lạnh lùng này đã buộc chặt vào nhau không thể tách rời.

Hồ Thái Dịch lại tràn nước trở lại ngay khi bóng dáng hai người biến mất, để lại một đóa hoa quỳnh màu đỏ máu rập rình trên mặt nước, báo hiệu một đêm kinh hoàng mới chỉ vừa bắt đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc