Huyết Nguyệt Ký

Chương 18: Mật Đạo

Trước Sau

break

Tôi sẽ tiếp tục triển khai Chương 18 dựa trên đề cương đã thống nhất, tập trung vào cuộc hành trình của Tạ A Sơ và Trì Vô Yên trong mật đạo, đồng thời tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc về văn phong và định dạng mà ông đã yêu cầu.


CHƯƠNG 18: MẬT ĐẠO DƯỚI NGAI VÀNG

Không gian dưới lòng hồ Thái Dịch đặc quánh mùi ẩm mốc xen lẫn hương hoa quỳnh nồng nặc đến nhức óc. Tạ A Sơ cảm thấy cơ thể mình như bị bao phủ bởi một lớp màng dớp dính và lạnh lẽo. Trì Vô Yên một tay cầm đuốc, một tay vẫn nắm chặt cổ tay nàng để dẫn lối qua những ngách đá hẹp và trơn trượt. Ánh lửa bập bùng soi rọi những bức tường đá thấm đẫm nước, nơi treo đầy những sợi rễ cây màu trắng đục tựa như những mạch máu của một con quái vật khổng lồ đang ngủ yên.

"Đừng chạm vào những sợi rễ đó, chúng chính là tai mắt của kẻ giữ gương." Trì Vô Yên thấp giọng cảnh báo, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian u tối tạo nên những âm thanh trầm đục.

Tạ A Sơ rùng mình, nàng cố thu mình lại để không va chạm vào những thứ quỷ dị xung quanh. Nàng nhìn vào bóng lưng rộng lớn và vững chãi của Trì Vô Yên, trong lòng dâng lên một nỗi thắc mắc không thể kìm nén.

"Thống lĩnh, tại sao ngài lại biết rõ về mật đạo này đến thế? Ngài nói ngài là cát bụi của hoàng tộc, nhưng dường như ngài nắm giữ những bí mật mà ngay cả hoàng đế cũng chưa chắc đã tường tận."

Trì Vô Yên khựng lại một nhịp, ánh lửa soi rõ góc nghiêng gương mặt lạnh lùng và đôi môi mím chặt của hắn. Hắn không quay lại, chỉ chậm rãi tiếp tục bước đi.

"Mười hai năm trước, khi làng Vân Xuyên bị xóa sổ, ta không chỉ đứng nhìn. Ta đã bị chúng bắt đi như một vật tế dự phòng. Mật đạo này từng là nơi ta bị giam giữ trước khi được một người cũ của hoàng gia cứu thoát. Hoàng cung này không có bí mật nào là vĩnh viễn, chỉ có những kẻ dám nhìn vào sự thật hay không mà thôi."

Họ đi sâu vào trong, mật đạo bắt đầu dốc dần lên phía trên. Tạ A Sơ nhận ra hướng đi này đang dẫn về trung tâm của Tử Cấm Thành, nơi tọa lạc của điện Cần Chánh quyền uy. Bất chợt, Trì Vô Yên dừng lại trước một cánh cửa đồng rỉ sét, bên trên khắc hình một đóa hoa quỳnh tám cánh mang biểu tượng của Huyết môn.

Hắn tra chìa khóa bạc vào một hốc đá ẩn khuất, cánh cửa nặng nề chuyển động phát ra những tiếng rít chói tai. Bên trong không phải là một căn hầm tối tăm, mà là một gian phòng rộng lớn được thắp sáng bởi hàng trăm ngọn nến đỏ. Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ lớn, trên đó bày biện vô số bình sứ trắng và những cuốn sổ da thú đã ố vàng.

"Đây là đâu?" Tạ A Sơ thì thầm, hơi thở của nàng run rẩy khi nhìn thấy những cái tên được viết bằng máu trên các bình sứ.

"Đây là kho lưu trữ của Huyết môn. Mỗi bình sứ ở đây chứa đựng hơi thở cuối cùng của một người dân làng Vân Xuyên. Chúng dùng chúng để chế tạo Mộng dược." Trì Vô Yên giải thích, đôi mắt hắn rực lên ngọn lửa giận dữ.

Tạ A Sơ tiến lại gần cái bàn, nàng lật giở một cuốn sổ da thú. Đôi mắt nàng bỗng mở trừng trừng khi nhìn thấy sơ đồ của điện Cần Chánh được vẽ chi tiết, và ngay dưới ngai vàng có một ký hiệu lạ hình con mắt. Nàng chợt nhớ lại vệt bùa trên tay mình, hình thù hoàn toàn trùng khớp.

"Thống lĩnh, nhìn xem! Kẻ đứng đầu Huyết môn không chỉ muốn thao túng hậu cung, hắn muốn dùng Mộng dược để khóa tâm trí của cả vương triều ngay tại điện Cần Chánh."

Trì Vô Yên tiến lại gần, hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ rồi đột ngột quay sang nhìn vào vệt bùa trên tay nàng. Hắn nhận ra vệt đỏ đang bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, như thể nó đang phản ứng với một thứ gì đó vô hình trong gian phòng này.

"Vệt bùa của ngươi đang chỉ đường. A Sơ, ngươi chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa cuối cùng bên dưới ngai vàng kia. Nhưng hãy cẩn thận, khi cánh cửa đó mở ra, kẻ giữ gương sẽ lộ diện, và hắn sẽ không để bất cứ ai sống sót mà rời đi."

Đúng lúc đó, một tiếng cười lanh lảnh và khô khốc vang lên từ phía bóng tối sâu thẳm của gian phòng. Một bóng người gầy gò, khoác áo choàng xám từ từ bước ra. Hắn cầm trên tay một chiếc gương đồng cũ kỹ, mặt gương không phản chiếu ánh sáng mà chỉ tỏa ra một làn khói đen kịt.

"Đúng là một cuộc hội ngộ cảm động. Mười hai năm qua, ta đã chờ đợi ngày này, ngày mà giọt máu cuối cùng của Vân Xuyên tự tìm đến cái chết."

Kẻ giữ gương cuối cùng đã lộ diện. Trì Vô Yên lập tức tuốt kiếm, chắn trước mặt Tạ A Sơ. Cuộc đối đầu dưới lòng đất này sẽ là khởi đầu cho sự sụp đổ của một âm mưu kinh hoàng kéo dài hơn một thập kỷ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc