Cả ngày hôm sau, Tạ A Sơ sống trong trạng thái hồn siêu phách lạc. Vệt đỏ trong lòng bàn tay sau khi bôi lọ thuốc của Trì Vô Yên đã dịu đi hẳn, chỉ còn lại một đường chỉ mảnh mờ nhạt như một vết sẹo cũ. Tuy nhiên, mùi hương thanh khiết và lành lạnh từ lọ thuốc sứ ấy cứ vẩn vương nơi đầu mũi, nhắc nhở nàng rằng cuộc hẹn vào giờ Hợi tối nay không phải là một giấc mơ hoang đường.
Lâm Uyển sau cơn co giật đêm qua đã tỉnh lại nhưng tinh thần vô cùng suy sụp. Cô ấy không nhớ gì về tiếng gõ cửa hay bàn tay trắng bệch, chỉ liên tục lẩm bẩm về một cánh đồng hoa quỳnh trắng nở rộ trong sương mù. Tạ A Sơ vừa sắc thuốc cho bạn, vừa nhìn ra bầu trời đang dần chuyển sang màu tím thẫm của hoàng hôn. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi bất an tột độ, hoàng cung lúc này tựa như một con quái vật đang há miệng chờ đợi bóng tối để bắt đầu cuộc săn mồi.
Đúng giờ Hợi, khi tiếng mõ cầm canh vừa dứt, Tạ A Sơ lén rời khỏi viện cung nữ. Nàng men theo những con đường mòn ít người qua lại, lách qua những bụi hoa trà cao quá đầu người để tiến về phía hàng hiên vọng nguyệt. Đây là một kiến trúc cổ nằm đơn độc bên cạnh hồ Thái Dịch, nơi vốn dĩ bị coi là có dông khí vì từng có nhiều cung nhân gieo mình tự vẫn.
Từ xa, nàng đã thấy một bóng người cao lớn đứng tựa lưng vào cột đá chạm rồng. Trì Vô Yên không mặc giáp phục như đêm qua, hắn chỉ khoác một bộ trường bào màu xanh đen đơn giản nhưng khí chất vương giả và sự lãnh đạm tỏa ra vẫn khiến người khác phải rùng mình. Ánh trăng soi nghiêng gương mặt hắn, làm nổi bật sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng luôn mím chặt đầy vẻ nghiêm nghị.
"Nô tỳ bái kiến Thống lĩnh." Tạ A Sơ quỳ xuống, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định.
Trì Vô Yên không quay đầu lại, đôi mắt hắn vẫn đóng đinh vào mặt hồ Thái Dịch phẳng lặng như gương. Hắn nhàn nhạt lên tiếng, âm thanh trầm thấp tan vào trong gió đêm.
"Ngươi có biết tại sao mùi hương từ lọ thuốc đêm qua lại có thể xua đuổi được thứ đó không?"
Tạ A Sơ ngẩng đầu, thành thật đáp lại.
"Nô tỳ không biết, chỉ thấy mùi hương ấy rất giống với mùi sương sớm trên núi ở làng Vân Xuyên năm xưa."
Lúc này, Trì Vô Yên mới chậm rãi xoay người lại. Hắn tiến bước về phía nàng, mỗi bước chân đều nặng nề và mang theo áp lực vô hình. Hắn dừng lại ngay trước mặt nàng, đôi mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu qua lớp vải cung nữ rẻ tiền để chạm vào bí mật sâu kín nhất trong lòng nàng.
"Đó là bột từ nhụy hoa Quỳnh Hoa, nhưng không phải loại hoa thông thường. Đây là Mộng Quỳnh Hoa, thứ chỉ mọc trên xác người tại những vùng đất từng bị huyết tế. Mười hai năm trước, làng Vân Xuyên bị thiêu rụi, máu thấm vào đất sâu ba thước, chính là mảnh đất màu mỡ nhất để loại hoa này sinh sôi."
Tạ A Sơ bàng hoàng, sống lưng nàng lạnh toát. Hóa ra thứ thuốc nàng bôi lên tay lại có nguồn gốc ghê rợn đến thế. Nàng run rẩy hỏi.
"Vậy thứ gõ cửa đêm qua, và vệt bùa trên tay nô tỳ, tất cả đều liên quan đến loài hoa này sao?"
Trì Vô Yên cúi xuống, bàn tay hắn bất ngờ nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi đồng tử đen sẫm của hắn.
"Vệt bùa đó là Khóa mộng. Kẻ đứng sau Huyết môn đang dùng máu của những người sống sót ở Vân Xuyên để nuôi dưỡng Mộng Quỳnh Hoa trong cung này. Chúng cần ký ức và nỗi sợ hãi của ngươi để làm chất dẫn. Đêm qua, nếu ngươi mở cửa, linh hồn ngươi sẽ bị rút cạn để làm phân bón cho hoa nở ngay lập tức."
Nàng rùng mình, đôi môi tím tái vì sợ hãi. Trì Vô Yên nhìn nàng, ánh mắt hắn thoáng qua một tia dao động rất nhanh rồi lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có. Hắn buông tay ra, quay lưng về phía nàng và lấy từ trong ngực áo ra một chiếc nhẫn bạc. Đó chính là chiếc nhẫn mà Tạ A Sơ hằng đêm vẫn mang theo bên mình, nhưng lúc này trên tay hắn lại là một chiếc nhẫn hoàn toàn giống hệt.
"Mười hai năm trước, ta đã thấy một bé gái cố gắng kéo mẹ mình ra khỏi đống lửa nhưng vô vọng. Ta đã ném chiếc nhẫn này vào đống tro tàn đó như một dấu hiệu để sau này tìm lại công lý. Tạ A Sơ, ngươi mạng lớn không chết, nhưng vào được hoàng cung này không phải là phúc, mà là họa."
Tạ A Sơ nhìn chiếc nhẫn trên tay hắn, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn trong túi áo mình. Trái tim nàng đập loạn nhịp, hóa ra nam nhân này không chỉ là một vị thống lĩnh quyền uy, mà còn là người duy nhất chứng kiến bi kịch của gia đình nàng năm ấy.
"Tại sao Thống lĩnh lại giúp nô tỳ? Ngài cũng là người hoàng tộc, chẳng lẽ ngài không sợ chân tướng về Vân Xuyên sẽ làm lung lay ngai vàng sao?"
Trì Vô Yên cười nhạt, nụ cười mang theo sự tự giễu đầy cay đắng.
"Ngai vàng này vốn đã được xây dựng trên xương máu của biết bao người. Ta giúp ngươi vì ta cần kẻ dẫn đường vào mật thất của Huyết môn, nơi mà chỉ những người mang vệt bùa Khóa mộng mới có thể bước vào. Ngươi muốn trả thù, còn ta muốn kết thúc sự điên rồ này."
Đúng lúc đó, một mùi hương hoa quỳnh nồng nặc đột ngột xộc tới, nồng đậm hơn bất cứ lúc nào. Từ phía mặt hồ Thái Dịch, những bông hoa trắng muốt bắt đầu nhô lên khỏi mặt nước, nở bung rực rỡ dưới ánh trăng máu đang dần hiện ra sau đám mây.
"Chúng đến rồi." Trì Vô Yên lạnh lùng thốt lên, tay hắn đặt lên chuôi kiếm.
Tạ A Sơ nhìn theo hướng mắt hắn, nàng kinh hoàng thấy những cung nữ mặc áo trắng, đôi mắt vô hồn đang lướt đi trên mặt nước hồ, hướng thẳng về phía hàng hiên. Đi đầu chính là người phi tần đã chết treo mà nàng thấy ở chương trước, cổ bà ta vẫn còn quấn sợi dây thừng đen ngòm.
Cuộc hẹn giờ Hợi không chỉ là nơi trao đổi bí mật, mà đã trở thành một trận chiến sinh tử giữa người sống và những kẻ bị giam cầm trong giấc mộng máu mười hai năm qua.