Huyết Nguyệt Ký

Chương 15: Người Chết Gõ Cửa

Trước Sau

break

Tạ A Sơ chạy trối chết giữa những dãy hành lang hun hút và đen đặc sương mù của hậu cung. Tiếng gió rít qua những kẽ lá cây ngô đồng nghe như tiếng rên rỉ ai oán của những linh hồn bị bỏ quên. Nàng không dám ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, nơi điện Tường Phong vừa nuốt chửng một bóng trắng quỷ dị và găm vào lòng bàn tay nàng một vệt đỏ cháy rực như than nóng. Cơn đau từ vệt bùa đỏ ấy không chỉ dừng lại ở cảm giác bỏng rát ngoài da thịt, nó âm ỉ và nhức nhối theo từng nhịp đập mãnh liệt của mạch máu, tựa như một mầm sống tà ác đang cố gắng đâm chùm rễ sâu vào tận tim phổi nàng.

Khi bước chân về đến viện cung nữ, không gian tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy mọi ngóc ngách. Cánh cửa phòng nàng vẫn khép hờ, ánh trăng xanh xao của đêm rằm đổ dài trên bậc đá lạnh lẽo tựa như một lưỡi đao sắc lạnh vừa tuốt khỏi vỏ. Nàng gọi khẽ tên Lâm Uyển nhưng tuyệt nhiên không có tiếng đáp lại. Người bạn thân thiết ấy vẫn nằm đó, hơi thở khò khè đầy mệt mỏi của một kẻ đang bị cơn bạo bệnh hành hạ. Tạ A Sơ vội vàng chốt chặt cửa phòng, đôi vai gầy run rẩy theo từng nhịp thở dồn dập vẫn chưa thể bình ổn sau cơn kinh hoàng vừa trải qua. Nàng ngồi sụp xuống cạnh giường, bàn tay phải đau đớn được giấu kín vào trong tay áo rộng, nơi chiếc nhẫn bạc nhỏ bé mang theo hơi ấm duy nhất trở thành điểm tựa tinh thần cho nàng giữa bóng tối bủa vây.

Thế nhưng sự bình yên ấy chỉ là một ảo ảnh mong manh trong đêm tối cung cấm đầy rẫy rình rập.

"Cộc. Cộc. Cộc."

Tiếng gõ cửa vang lên một cách chậm rãi và đều đặn đến đáng sợ. Tiếng động ấy dường như không phát ra từ phía cửa chính mà lại vang lên ngay từ bức tường gỗ ngăn cách phòng nàng với hành lang tối tăm bên ngoài. Tạ A Sơ nín thở, toàn thân đông cứng như bị đóng băng giữa tiết trời đại hàn. Trong hoàng cung Đại Tề, sau giờ Hợi, không một cung nhân nào được phép rời phòng và chắc chắn không có người sống nào lại gõ cửa theo cái nhịp điệu rợn người tựa như tiếng đếm ngược thời gian của tử thần thế này.

"Cộc. Cộc. Cộc."

"Sơ nhi, mở cửa cho mẹ, mẹ về với con đây."

Một giọng nói thanh mảnh và nghẹn ngào lách qua khe cửa gỗ mục nát. Tạ A Sơ trố mắt nhìn vào hư không, nước mắt trào ra không thể kiểm soát trên gò má nhợt nhạt. Giọng nói ấy dù mười hai năm đã trôi qua kể từ cái đêm trăng máu tại làng Vân Xuyên, dù có bị sương gió thời gian bào mòn đến mấy, nàng vẫn nhận ra ngay lập tức. Đó chính là giọng nói của mẫu thân nàng, người đàn bà đã bị ngọn lửa tàn khốc thiêu rụi ngay trước mắt nàng, người đã dùng hơi tàn cuối cùng thét lên bảo nàng chạy đi giữa những tiếng cười man dại của toán người thực hiện nghi lễ huyết tế năm ấy.

"Mẹ?" Nàng lầm bầm trong vô thức, bàn tay dường như không còn thuộc về sự điều khiển của lý trí nữa mà bắt đầu vươn về phía then cửa gỗ.

Vệt đỏ trong lòng bàn tay nàng đột ngột nóng bừng lên như bị nung trong lò rèn, cơn đau thấu tận xương tủy ấy kéo nàng tỉnh táo lại ngay trước khi nàng kịp rút then cài. Nàng chợt nhớ lại lời dặn dò đầy ẩn ý của bà Chương gác đêm rằng những kẻ chết oan ở làng Vân Xuyên đều bị xích linh hồn tại những nơi ám khí nặng nề và người sống tuyệt đối không được phép nghe theo tiếng gọi từ hư vô.

Nàng lùi lại, đôi mắt mở trừng trừng nhìn cánh cửa đang rung lên bần bật dưới sức ép của một thế lực vô hình. Phía dưới khe hở của cửa phòng, một làn khói trắng đục mang theo mùi tro giấy nồng nặc của điện Tường Phong bắt đầu tràn vào bên trong từng chút một. Rồi một bàn tay trắng bệch từ từ thò qua khe hở bên dưới ấy. Những ngón tay dài và gầy guộc với móng tay tím ngắt bấu chặt lấy nền đất, cào sột soạt vào mặt đá khô khốc phát ra âm thanh ghê rợn như muốn xé toạc màng nhĩ người nghe.

"Trả lại, trả lại cổ thiếp cho ta." Giọng nói bên ngoài đột ngột biến đổi từ dịu dàng sang khàn đặc và mang theo nỗi oán hận thấu trời xanh.

Cùng lúc đó, vệt đỏ trên tay nàng tỏa ra một mùi khét lẹt đặc trưng của tà thuật. Tạ A Sơ kinh hoàng nhận ra rằng tấm cổ thiếp hóa tro ở chương trước không hề biến mất vào hư không, trái lại nó đã bị khóa chặt vào chính cơ thể nàng thông qua vết bùa quỷ dị này. Nàng chính là kẻ đang mang theo lời nguyền của người đã khuất tại điện Tường Phong, một linh hồn vốn dĩ cũng liên quan đến nghi lễ huyết tế năm xưa.

Bàn tay trắng bệch kia bò vào mỗi lúc một sâu hơn, sức mạnh của nó lớn đến mức như muốn nhấc bổng cả cánh cửa gỗ nặng nề khỏi bản lề chắc chắn. Lâm Uyển nằm trên giường bỗng dưng co giật mạnh, miệng ú ớ những âm thanh không rõ nghĩa như thể linh hồn của cô ta cũng đang bị lôi vào một trận đồ ác mộng chết chóc.

"Không, tránh xa tôi ra ngay lập tức!" Tạ A Sơ thét lên trong tuyệt vọng, tay nàng siết chặt lấy chiếc túi gấm chứa chiếc lược gãy của mẫu thân và chiếc nhẫn bạc định mệnh.

Bất chợt, một tiếng bước chân nặng nề và dứt khoát vang lên từ phía hành lang, âm thanh ấy đanh thép át đi hoàn toàn tiếng cào xé của bàn tay ma quỷ kia.

"Nghiệt súc, còn không mau lui lại bóng tối của ngươi!"

Một giọng nam nhân trầm thấp và đầy uy lực vang lên phá tan bầu không khí u ám đang bủa vây căn phòng nhỏ. Ngay lập tức, bàn tay trắng bệch kia rụt phắt lại như bị lửa thần đốt trúng. Một tiếng rít chói tai xé tan màn đêm yên tĩnh rồi tất cả nhanh chóng chìm vào sự tĩnh lặng đến lạ thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tạ A Sơ run rẩy đẩy then cửa ra với chút tàn lực cuối cùng. Nàng không biết điều gì đang chờ đợi mình ở bên ngoài nhưng bản năng sinh tồn mách bảo rằng kẻ vừa lên tiếng chính là cứu cánh duy nhất của nàng lúc này.

Cửa mở ra. Làn khói trắng tan biến hoàn toàn vào hư không.

Dưới ánh trăng bạc rọi xuống hành lang sâu thẳm, một nam nhân cao lớn đứng sừng sững tựa như một pho tượng tạc từ đá lạnh. Hắn khoác trên mình một bộ cẩm bào đen thẫm thêu chỉ bạc tinh xảo, đây là trang phục của kẻ nắm giữ quyền lực tối cao trong đội quân cấm vệ quân của hoàng tộc. Thanh kiếm dài trong tay hắn vẫn chưa rời khỏi vỏ nhưng luồng sát khí tỏa ra mạnh mẽ khiến không khí xung quanh như bị đông cứng lại thành băng tuyết.

Hắn từ từ quay đầu nhìn lại phía nàng. Đó là một gương mặt sắc sảo đến cực điểm với đôi mắt sâu thẳm như vực tối nhưng lại lấp lánh một tia sáng sắc lạnh nhìn thấu tâm can kẻ khác. Tạ A Sơ sững sờ, đây chính là Trì Vô Yên, nam nhân vốn bị coi là cát bụi thừa thãi trong hoàng tộc nhưng thực chất lại nắm giữ mạng sống của hàng vạn người.

Trì Vô Yên không trả lời sự kinh ngạc của nàng ngay lập tức. Hắn bước tới phía trước một cách chậm rãi, thu hẹp khoảng cách khiến Tạ A Sơ cảm thấy hơi thở của mình trở nên nghẹn lại vì áp lực khủng khiếp tỏa ra từ cơ thể hắn. Hắn đột ngột nắm lấy cổ tay nàng và kéo mạnh ra khỏi tay áo che chắn một cách thô bạo. Vệt bùa đỏ lúc này đã hiện rõ hình thù của một con mắt đang khép hờ đầy quỷ dị trên da thịt trắng ngần của nàng.

"Ngươi đã chạm vào cổ thiếp tại điện Tường Phong đúng không?" Hắn hỏi với giọng điệu không chút hơi ấm nào, đôi mắt hắn xoáy sâu vào đôi mắt đầy hận thù của nàng.

"Nô tỳ chỉ thực hiện nhiệm vụ dọn dẹp theo lệnh truyền từ Nội Vụ Cục xuống."

"Láo xược!" Trì Vô Yên gằn giọng và bàn tay hắn siết chặt cổ tay nàng khiến nàng khẽ nhăn mặt vì đau đớn. "Ngươi có biết việc khiến cổ thiếp của phi tần chết oan hóa tro nhập thể là đại tội không? Nếu những kẻ đứng đầu Huyết môn biết chuyện này, chúng sẽ không ngần ngại xé xác ngươi ra để tìm lại mảnh tro đó nhằm hoàn tất nghi lễ dang dở."

Tạ A Sơ sững sờ khi nghe thấy danh tính của tổ chức đã ám ảnh nàng suốt mười hai năm qua. Huyết môn chính là những kẻ đã xóa sổ làng Vân Xuyên trong đêm trăng máu ấy.

Trì Vô Yên nhìn sâu vào đôi mắt nàng, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, sự lạnh lùng của hắn dường như bị rạn nứt bởi một vẻ hoài niệm khó hiểu. Hắn nhìn thấy chiếc nhẫn bạc trên tay nàng, chiếc nhẫn mang ký ức của một thời khắc định mệnh mười hai năm về trước khi lửa cháy rực trời Vân Xuyên.

"Mười hai năm trước tại làng Vân Xuyên, từng có một linh hồn đã thề rằng sẽ không bao giờ để ngọn lửa huyết tế ấy có cơ hội bùng lên thêm một lần nào nữa trên cõi đời này." Hắn thì thầm với thanh âm nhỏ đến mức chỉ có mình nàng nghe thấy giữa tiếng gió rít.

Tạ A Sơ chấn động tâm can khi nghe chính xác địa danh làng mình từ miệng hắn. Đứa trẻ sống sót năm ấy chẳng lẽ chính là nam nhân đang đứng trước mặt nàng, người nắm giữ lưỡi dao quyền lực nhất hoàng cung lúc này?

Hắn buông tay nàng ra rồi lấy từ trong ngực áo một lọ thuốc sứ nhỏ màu trắng lạnh lẽo, ấn mạnh vào lòng bàn tay đang đau đớn của nàng.

"Hãy bôi thứ này vào vệt bùa đỏ kia ngay lập tức. Nó không giúp ngươi xóa bỏ lời nguyền hoàn toàn nhưng nó sẽ che giấu hơi thở của ngươi để bọn chúng không thể tìm thấy vị trí của ngươi trong đêm nay. Đúng giờ Hợi ngày mai, hãy đến hàng hiên vọng nguyệt gặp ta. Nếu ngươi không muốn trở thành vật tế tiếp theo trong nghi lễ trăng máu sắp tới thì hãy nhớ kỹ lời ta dặn."

Trì Vô Yên quay người bước đi, tà áo choàng đen bay lên như cánh quạ giữa đêm trăng mờ ảo và u tịch. Hắn biến mất vào bóng tối nhanh chóng như lúc xuất hiện, để lại Tạ A Sơ đứng ngẩn ngơ giữa hành lang lộng gió với lọ thuốc sứ trong tay.

Nàng nhìn xuống vệt đỏ trên tay mình, con mắt trên vệt bùa dường như đã khép lại hoàn toàn sau khi chạm vào hơi lạnh từ lọ thuốc. Phía xa kia, từ hướng điện Tường Phong bỗng có tiếng chuông đồng vọng lại đầy u uất. Tiếng chuông báo hiệu giờ Hợi đã điểm và đó cũng là lúc những bí mật đen tối của mười hai năm trước bắt đầu cựa mình thức tỉnh sau một giấc ngủ dài đầy oán hận.

Tạ A Sơ quay lại phòng và chốt cửa thật chặt. Nàng hiểu rằng cuộc đời của một cung nữ vô danh đã chính thức kết thúc kể từ giây phút này. Một bản giao ước bằng máu đã được ký kết giữa nàng và Trì Vô Yên, và kẻ chết gõ cửa đêm nay chỉ là phát súng mở màn cho một chuỗi những sự kiện kinh hoàng mà cả hai sẽ phải đối mặt trong hành trình trả thù và tìm kiếm chân tướng phía trước.

Bên ngoài trời cao, gió lại hú lên từng hồi liên tiếp báo hiệu một mùa bão tố sắp sửa tràn về Tử Cấm Thành. Đêm nay, dường như không còn một người nào có thể an lòng ngon giấc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc