Mưa rả rích kéo dài đến tận chiều. Cả Tử Cấm Thành như chìm trong một màn hơi nước mỏng.
Tạ A Sơ cùng Lâm Uyển ngồi bên hành lang viện cung nữ, dưới mái hiên thấp, tay cầm mảnh vải vá lại y phục đã sờn cũ. Mưa bụi lất phất bay vào, làm mái tóc nàng ẩm ướt, bết vào trán.
Ở góc xa, mấy tiểu cung nữ đang đùa nghịch, cười khúc khích. Một người cố ý lấy lá sen hứng nước mưa, rồi nghiêng đổ lên đầu người khác, tiếng la oai oái vang vọng cả hành lang.
Cảnh tượng ồn ào mà bình dị ấy khiến lòng Tạ A Sơ có chút ấm áp, như thể thoát ra khỏi cái cảm giác nặng nề ám ảnh ở điện Tường Phong sáng nay.
Lâm Uyển thấy nàng ngẩn người, bèn hạ giọng hỏi:
“A Sơ, ngươi sao thế? Vẫn còn lo việc dọn dẹp điện cũ à?”
Tạ A Sơ mím môi, lắc đầu, không đáp.
Tấm cổ thiếp mục nát vẫn giấu trong ngực áo, gần tim nàng. Nó như thiêu đốt làn da, khiến nàng không lúc nào quên được.
“Đừng lo. Nghe nói chỉ tạm dọn dẹp cho có lệ thôi. Người mới nào dám vào ở thật chứ.” Lâm Uyển cười khẽ, lại thì thầm thêm, “Huống hồ... ai mà chẳng biết, nơi đó là chốn xui xẻo.”
A Sơ không nói gì. Nàng ngẩng nhìn ra hành lang phía xa.
Màn mưa mỏng che khuất những mái ngói vàng son, chỉ lờ mờ thấy hình bóng những cung nhân qua lại. Xa hơn nữa, là các điện lớn như điện Thái Hòa, điện Càn Thanh, thấp thoáng ẩn hiện trong làn sương trắng đục.
Gió nhẹ thổi qua, cuốn theo mùi thơm nhè nhẹ của hoa quế trồng ở góc sân.
Một bà lão gác đêm đi ngang qua, lưng còng, tay chống gậy gỗ, đôi mắt đục ngầu lướt qua họ, khẽ lẩm bẩm câu gì đó nghe không rõ.
Lâm Uyển kéo áo A Sơ, thì thào:
“Đó là bà Chương. Nghe nói bà ấy đã ở trong cung hơn ba mươi năm rồi. Biết nhiều chuyện lắm.”
Tạ A Sơ động lòng.
Nếu muốn tìm hiểu về những điều dị thường trong cung, đặc biệt là chuyện cũ của điện Tường Phong, bà lão ấy chính là manh mối hiếm hoi.
Nàng nhét kim chỉ vào tay áo, đứng dậy.
“Ngươi định đi đâu?” Lâm Uyển vội hỏi.
A Sơ quay đầu, ánh mắt kiên định:
“Ta muốn hỏi bà Chương một vài chuyện.”
Không đợi Lâm Uyển níu lại, nàng đã bước nhanh theo bóng dáng bà lão đang khuất dần ở đầu hành lang.
Ngoài trời, mưa bụi vẫn rơi lất phất, như vô số sợi tơ trắng giăng mắc giữa trời đất.
Trước mắt Tạ A Sơ, con đường phía trước như mở ra một ngã rẽ khác - u ám, lạnh lẽo, nhưng không thể quay đầu.