Tạ A Sơ bước gấp, men theo hành lang dài hun hút, mái ngói đọng nước mưa nhỏ giọt từng tiếng tách tách đều đặn. Bóng bà Chương, lưng còng nhỏ bé, cứ lầm lũi tiến về phía khu hậu viện hoang vắng, nơi ít người qua lại nhất.
“Bà Chương!” A Sơ lên tiếng gọi khẽ.
Bà lão dừng lại, quay đầu, đôi mắt đục mờ nhìn nàng một hồi lâu mới khàn khàn cất giọng:
“Ai vậy?”
A Sơ bước tới, hơi cúi người, nhẹ nhàng nói:
“Con… chỉ muốn hỏi bà vài chuyện. Về điện Tường Phong.”
Một cơn gió lạnh thốc qua, cuốn áo nàng bay phần phật. Bà Chương im lặng hồi lâu, rồi nhấc cây gậy gõ mạnh xuống nền đá, phát ra tiếng "cộc" khô khốc.
“Chuyện đó…” Bà lẩm bẩm, giọng như từ nơi xa lắm vọng về. “Đã là chuyện người chết. Cô nương còn hỏi làm gì?”
Tạ A Sơ không rời mắt, kiên trì:
“Nhưng con đã thấy… những dấu hiệu đó. Con muốn được biết sự thật.”
Bà Chương thở dài, quay mặt đi, nhưng sau một thoáng đắn đo, bà khẽ phẩy tay:
“Đi theo ta.”
A Sơ theo sát sau lưng bà, vòng qua một dãy hành lang ẩm thấp, tới một gian nhà cũ nhỏ khuất sau lùm cây. Gian nhà hầu như bỏ hoang, vách tường rêu phủ, cửa gỗ đã mục nát.
Bên trong chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Bà Chương ngồi xuống chiếc ghế tre ọp ẹp, ra hiệu cho A Sơ ngồi đối diện.
“Điện Tường Phong,” bà lão bắt đầu, “từng là nơi ân sủng nhất trong cung. Phi tử sống ở đó, là người được Hoàng thượng yêu chiều nhất.”
A Sơ nín thở lắng nghe.
“Nhưng cũng chính vì được yêu chiều… nên nàng ta bị các phi tần khác ghen ghét, đố kỵ. Không biết ai đã ngấm ngầm bày trò, khiến nàng ta một đêm nọ phát bệnh điên loạn, tự châm lửa thiêu mình trong phòng.”
Bà ngừng lại, tay siết chặt cây gậy.
“Ai cũng bảo là điên loạn. Nhưng lão thân biết… đó không phải tự thiêu. Là bị hãm hại. Người chết oan, hồn chẳng siêu thoát. Mỗi đêm gió khóa, hồn nàng lại đi quanh điện, khóc than.”
Tạ A Sơ lạnh sống lưng.
Bà Chương nheo mắt, giọng trầm xuống:
“Ba năm trước, đúng vào đêm gió khóa, lão thân từng thấy... một bóng người mặc áo trắng đứng bên song cửa điện Tường Phong. Không phải người sống đâu. Không phải…”
Giọng bà lão run rẩy.
“Người ấy cứ đứng đó, tóc xõa dài, tay ôm chiếc lược gãy. Cứ thì thầm gọi ai đó… gọi mãi…"
A Sơ ôm chặt cổ thiếp trong ngực, cảm giác từng lời bà nói như trùng khớp với những thứ nàng tìm thấy: chiếc lược vỡ, cổ thiếp cũ, hình vẽ ký hiệu "Huyết môn"…
“Thế... sau đó thì sao?” A Sơ run giọng hỏi.
Bà Chương lắc đầu, ánh mắt như chìm vào một cơn mộng cũ:
“Sau đó, người trong cung bắt đầu biến mất lẻ tẻ. Cung nữ, thái giám... đều là những kẻ từng tham dự vào chuyện năm xưa. Không ai tìm thấy xác. Chỉ còn mấy vết máu loang trên nền đá.”
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi tí tách như đếm từng nhịp thở.
Tạ A Sơ cảm thấy tim mình co rút. Bà Chương hạ giọng, như thì thầm với chính mình:
“Cô nương à… cô đã bước vào rồi. Muốn rời khỏi, e rằng... không còn kịp nữa.”
Đèn dầu bỗng phụt tắt, cả gian nhà chìm trong bóng tối.
Một luồng gió lạnh lướt qua gáy Tạ A Sơ.
Nàng quay đầu, chỉ thấy ngoài khung cửa sổ mưa phủ trắng xóa - nhưng thoáng chốc, như có ai đang đứng đó, lặng lẽ nhìn vào.