Ngày hôm sau, sau khi làm cà phê xong, Hồng Quế Mạn bưng tách sứ trắng đặt xuống trước mặt Kiến Quân Dạ, hơi nóng mỏng manh lượn lên giữa hai người.
Đồ ăn sáng cũng được người làm lần lượt bày biện lên bàn, cháo nóng, bánh mì nướng, trứng hấp mềm và vài món điểm tâm thanh đạm mà cô thường thích ăn.
Hồng Quế Mạn không lập tức rời đi như trước, mà kéo ghế ngồi xuống đối diện anh, cúi đầu cầm muỗng ăn một chút cháo trắng còn nóng.
Kiến Quân Dạ nhìn động tác ấy, ánh mắt hơi khựng lại.
Chỉ là cô ngồi xuống ăn sáng cùng anh thôi, nhưng đối với anh, cảnh tượng này lại giống như một giấc mộng đã đợi rất nhiều năm mới chạm tới.
Hồng Quế Mạn bị anh nhìn đến mất tự nhiên, liền ngẩng đầu liếc anh.
“Anh không ăn sáng, chỉ ngồi nhìn tôi là no rồi sao?”
Kiến Quân Dạ thu lại ánh mắt, thấp giọng đáp:
“Ừ, cũng gần như vậy.”
Tay cầm muỗng của cô khựng lại, vành tai hơi nóng lên, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh nhạt.
“Kiến Quân Dạ, anh càng ngày càng biết nói mấy lời vô nghĩa.”
Anh nâng tách cà phê lên, uống một ngụm, khóe môi khẽ cong.
“Không vô nghĩa.”
Cô không muốn tiếp tục chủ đề này, liền cúi đầu ăn cháo.
Mấy ngày nay, Kiến Quân Dạ đã học được cách không ép cô.
Anh không liên tục gắp thức ăn vào bát cô, cũng không dùng giọng ra lệnh bắt cô ăn nhiều hơn, chỉ lặng lẽ đẩy đĩa điểm tâm cô thích đến gần tay cô.
Hồng Quế Mạn nhìn thấy, nhưng không vạch trần.
Cô cầm một miếng bánh hoa quế, cắn một miếng nhỏ.
Vị ngọt mềm tan trên đầu lưỡi, không quá ngấy, vừa đúng khẩu vị của cô.
Kiến Quân Dạ nhìn cô ăn, ánh mắt dịu đi rất nhiều.
“Ngon không?”
“Cũng được.”
“Vậy để nhà bếp làm thường xuyên.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Tôi chỉ nói cũng được, không nói thích.”
“Ừ.”
Anh bình tĩnh đáp.
“Nhưng em ăn hai miếng.”
Hồng Quế Mạn nghẹn lời.
Người đàn ông này bây giờ ngay cả cô ăn mấy miếng cũng để ý.
Cô đặt bánh xuống, cố ý nói:
“Vậy tôi không ăn nữa.”
Kiến Quân Dạ lập tức im lặng.
Nhìn dáng vẻ anh thật sự không dám nói thêm, Hồng Quế Mạn bỗng thấy vừa buồn cười vừa bất lực.
Cô cuối cùng vẫn cầm miếng bánh lên, ăn nốt phần còn lại.
Ánh mắt Kiến Quân Dạ lập tức mềm xuống.
Bữa sáng hôm ấy hiếm khi yên ổn.
Không có tranh cãi, không có lời lạnh nhạt sắc bén, chỉ có tiếng dao nĩa rất nhẹ và mùi cà phê nóng lan trong phòng ăn.
Quản gia Trương đứng một bên, nhìn cảnh này, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Nếu là mấy ngày trước, ai có thể nghĩ thiếu phu nhân sẽ chủ động pha cà phê, còn ngồi xuống dùng bữa cùng thiếu gia như vậy.
Ăn sáng xong, Hồng Quế Mạn theo thói quen cầm cà vạt lên.
Kiến Quân Dạ đứng trước mặt cô, cúi đầu để cô thắt.
Ánh nắng ngoài cửa kính rơi lên vai anh, khiến đường nét lạnh lùng của người đàn ông dịu đi vài phần.
Hồng Quế Mạn vòng cà vạt qua cổ áo anh, động tác ngày càng tự nhiên.
Tự nhiên đến mức chính cô cũng hơi hoảng hốt.
Từ lúc nào chuyện này lại trở thành thói quen giữa bọn họ?
Kiến Quân Dạ cúi mắt nhìn cô.
“Quế Mạn.”
“Ừ?”
“Chiều nay anh về sớm.”
Cô không ngẩng đầu.
“Liên quan gì đến tôi?”
Anh thấp giọng nói:
“Muốn đưa em đi một nơi.”
Tay cô dừng lại.
“Nơi nào?”
“Đi rồi sẽ biết.”
Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt có chút cảnh giác.
“Kiến Quân Dạ, anh lại tự ý sắp xếp?”
Anh lập tức giải thích:
“Không ép em. Nếu em không muốn đi, anh sẽ hủy.”
Thái độ nhận sai nhanh chóng của anh khiến cô không còn lời nào để mắng.
Cô chỉnh lại cà vạt cho anh, giọng nhàn nhạt.
“Xem tâm trạng.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô.
“Vậy anh chờ tâm trạng của em tốt lên.”
Cô mím môi.
“Anh đi làm đi.”
Anh cầm áo vest, trước khi rời đi còn nhìn tách cà phê đã cạn trên bàn.
“Ngày mai anh vẫn xuống sớm.”
Hồng Quế Mạn quay mặt đi.
“Không ai hứa ngày mai sẽ pha cho anh.”
“Anh biết.”
Anh khẽ cười.
“Nhưng anh vẫn chờ.”
Nói xong, anh mới rời khỏi biệt thự.
Hồng Quế Mạn đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng anh đi xa, trái tim bỗng mềm xuống rất nhẹ.
Cô ghét nhất là dáng vẻ anh cố chấp không buông.
Nhưng hiện tại, cũng chính sự cố chấp ấy khiến cô không còn cảm thấy mình bị bỏ lại như năm xưa.
Buổi sáng trôi qua khá yên tĩnh.
Hồng Quế Mạn ngồi trong phòng khách đọc sách, nhưng đọc chưa được bao lâu, điện thoại của cô liền vang lên.
Là Quý Tử Lan gọi tới.
Vừa bắt máy, giọng bạn thân đã vang lên đầy tò mò.
“Mạn Mạn, hôm nay lại pha cà phê cho Kiến tổng nhà cậu rồi đúng không?”
Hồng Quế Mạn nhíu mày.
“Cậu rảnh quá sao?”
“Không rảnh, nhưng chuyện của cậu quan trọng hơn.”
Quý Tử Lan cười hì hì.
“Nói thật đi, hai người bây giờ tiến triển đến đâu rồi?”
“Không đến đâu cả.”
“Không đến đâu mà ngày nào cũng pha cà phê, thắt cà vạt, ăn sáng cùng nhau?”
Hồng Quế Mạn khựng lại.
“Tử Lan, cậu cài người trong Kiến gia à?”
“Mình cần cài sao? Nghe giọng cậu là biết.”
Quý Tử Lan dừng lại một chút, giọng nghiêm túc hơn.
“Mạn Mạn, cậu vui hơn mấy ngày trước rồi.”
Hồng Quế Mạn im lặng.
Cô vui hơn sao?
Có lẽ là vậy.
Ít nhất mỗi sáng thức dậy, cô không còn chỉ cảm thấy ngột ngạt và muốn chạy trốn khỏi biệt thự này.
Cô thấp giọng nói:
“Mình chỉ không muốn mãi chìm trong chuyện cũ nữa.”
Quý Tử Lan dịu giọng.
“Như vậy là tốt. Nhưng nhớ nhé, tiến tới hay dừng lại đều do cậu quyết định, không phải vì anh ta đáng thương hay hối hận mà cậu phải mềm lòng.”
“Mình biết.”
Cúp máy, Hồng Quế Mạn ngồi yên rất lâu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong vườn, hoa tử đằng vẫn nở từng chùm tím nhạt, dây leo khẽ lay động dưới gió, đẹp đến mức giống như ký ức cũ được phủ lên một lớp ánh sáng mới.
Gần trưa, quản gia Trương mang lên một hộp gấm nhỏ.
“Thiếu phu nhân, đây là thiếu gia dặn người mang về.”
Hồng Quế Mạn nhìn chiếc hộp.
“Lại là gì?”
Quản gia mỉm cười.
“Thiếu gia nói, nếu cô không thích thì có thể cất đi, không cần dùng.”
Câu nói này khiến Hồng Quế Mạn hơi khựng.
Trước kia Kiến Quân Dạ sẽ trực tiếp đưa đến trước mặt cô, dùng ánh mắt khiến cô không thể từ chối.
Bây giờ anh lại nói, không thích thì có thể cất đi.
Cô mở hộp ra.
Bên trong là một chiếc vòng tay mảnh, mặt dây là hoa tử đằng nhỏ bằng đá tím nhạt, kiểu dáng không quá phô trương, nhưng tinh xảo đến mức khiến người ta khó rời mắt.
Bên dưới còn có một tấm thiệp.
Nét chữ của Kiến Quân Dạ mạnh mẽ mà quen thuộc.
“Không ép em đeo, chỉ muốn tặng em.”
Hồng Quế Mạn nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Trái tim như bị ai đó nhẹ nhàng chạm vào.
Cô khép hộp lại, nhưng không đưa trả.
Quản gia Trương nhìn thấy, trong mắt hiện lên ý cười.
“Thiếu phu nhân, bữa trưa đã chuẩn bị xong.”
“Ừ.”
Hồng Quế Mạn cầm hộp gấm về phòng.
Cô đặt nó bên cạnh chiếc kẹp tóc hoa tử đằng và chiếc hộp cũ mang từ Hồng gia về.
Ba thứ nằm cạnh nhau.
Một là quá khứ.
Một là lời xin lỗi muộn màng.
Một là sự dịu dàng dè dặt của hiện tại.
Cô đứng trước bàn trang điểm, bỗng cảm thấy lòng mình hơi loạn.
Buổi chiều, Kiến Quân Dạ thật sự về sớm.
Khi anh bước vào đại sảnh, Hồng Quế Mạn đang ngồi bên cửa sổ, trên tay cầm cuốn sách nhưng rõ ràng không đọc.
Anh đi đến trước mặt cô.
“Có muốn ra ngoài không?”
Cô ngẩng đầu.
“Đi đâu?”
“Đến một nơi rất yên tĩnh.”
“Anh không nói rõ, tôi sẽ không đi.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, thấp giọng nói:
“Nhà kính sau biệt thự.”
Hồng Quế Mạn khựng lại.
Nhà kính.
Cô bỗng nhớ Chương trước anh từng muốn hỏi cô có còn thích hoa tử đằng tím hay không.
Khi ấy cô cắt ngang lời anh, không cho anh nói tiếp.
Hóa ra anh vẫn giữ nơi đó.
Cô im lặng rất lâu.
Kiến Quân Dạ nói:
“Nếu em không muốn xem, anh sẽ không nhắc nữa.”
Hồng Quế Mạn cụp mắt.
“Đi thôi.”
Ánh mắt anh khẽ sáng lên, nhưng rất nhanh lại kiềm chế xuống.
“Được.”
Hai người đi qua hành lang phía sau biệt thự, xuyên qua khu vườn rộng phủ đầy ánh chiều.
Hồng Quế Mạn đi bên cạnh Kiến Quân Dạ, khoảng cách không gần không xa.
Anh không nắm tay cô.
Dường như từ sau lần cô nói không muốn bị quyết định thay, anh đã thật sự học cách chờ cô chủ động.
Điều này khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa có chút khó chịu không rõ lý do.
Nhà kính nằm ở cuối vườn, bên cạnh con sông lớn.
Cánh cửa kính trong suốt phản chiếu ánh chiều vàng nhạt, xung quanh là dây leo xanh mềm rủ xuống, đẹp như một nơi bị giấu trong mộng.
Kiến Quân Dạ mở cửa.
Hương hoa tử đằng lập tức lan ra.
Hồng Quế Mạn bước vào, cả người bỗng khựng lại.
Bên trong nhà kính trồng đầy hoa tử đằng tím.
Từng chùm hoa rủ xuống từ giàn cao, mềm mại như màn lụa, dưới ánh đèn vàng nhạt lại càng đẹp đến mức không thật.
Ở giữa nhà kính còn đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên bàn có bộ ấm trà, vài cuốn sách và một chiếc ghế tựa màu trắng.
Giống như một nơi được chuẩn bị riêng cho cô.
Hồng Quế Mạn đứng dưới giàn hoa, rất lâu không nói.
Kiến Quân Dạ đứng sau cô, giọng thấp xuống.
“Anh đã cho người chuẩn bị nơi này trước hôn lễ.”
Cô quay đầu nhìn anh.
“Trước hôn lễ?”
“Ừ.”
Anh nhìn những chùm hoa tím trước mặt, ánh mắt sâu hơn.
“Anh nhớ em từng nói, nếu sau này có nhà riêng, muốn có một góc đầy hoa tử đằng để đọc sách.”
Hồng Quế Mạn siết nhẹ tay.
Cô từng nói.
Năm đó đứng dưới giàn hoa sau trường, cô từng tựa vào vai anh, mơ mộng nói sau này muốn có một căn nhà nhỏ, trong vườn trồng đầy hoa tử đằng.
Khi ấy Kiến Quân Dạ không nói gì.
Cô còn tưởng anh không nghe.
Hóa ra anh vẫn nhớ.
“Kiến Quân Dạ.”
“Anh đây.”
Cô nhìn nhà kính trước mặt, giọng hơi khàn.
“Anh nhớ nhiều như vậy, không thấy đau sao?”
Anh im lặng một lúc.
“Đau.”
Cô quay đầu nhìn anh.
Kiến Quân Dạ nhìn cô, giọng rất nhẹ.
“Nhưng nếu không nhớ, anh sẽ càng đau hơn.”
Hồng Quế Mạn không nói được gì.
Gió nhẹ từ hệ thống thông gió thổi qua, những chùm hoa tử đằng khẽ đung đưa, hương thơm nhàn nhạt bao phủ cả hai người.
Cô đi đến chiếc ghế tựa, chậm rãi ngồi xuống.
Trên bàn có một cuốn sách thơ cũ.
Cô cầm lên, phát hiện bên trong kẹp một tờ giấy đã ố vàng.
Đó là chữ viết của cô năm cấp ba.
“Sau này nhất định phải sống thật vui vẻ.”
Hồng Quế Mạn cứng người.
Cô nhớ tờ giấy này.
Đó là lúc Kiến Quân Dạ tham gia kỳ thi học sinh giỏi, vì áp lực quá lớn mà cả ngày không nói chuyện.
Cô lén nhét tờ giấy này vào sách của anh.
Không ngờ anh giữ đến tận bây giờ.
Nước mắt cô lập tức dâng lên.
Kiến Quân Dạ nhìn thấy, bước tới một bước nhưng lại dừng lại.
“Quế Mạn...”
Cô cúi đầu, giọng nghẹn đi.
“Anh giữ nó làm gì?”
“Vì đó là em cho anh.”
“Chỉ là một tờ giấy thôi.”
“Không phải.”
Anh nhìn cô, ánh mắt đỏ lên rất nhẹ.
“Đó là những năm anh không thể quay về, thứ duy nhất nhắc anh rằng từng có người thật lòng mong anh sống vui vẻ.”
Hồng Quế Mạn cắn môi, nước mắt cuối cùng vẫn rơi xuống.
Cô không muốn khóc.
Nhưng nơi này quá dịu dàng, những thứ anh giữ lại quá tàn nhẫn, khiến cô không còn sức chống đỡ.
Kiến Quân Dạ không dám tùy tiện ôm cô, chỉ lấy khăn giấy đặt bên cạnh tay cô.
“Anh xin lỗi.”
Hồng Quế Mạn lắc đầu.
“Đừng xin lỗi nữa.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe.
“Anh càng xin lỗi, tôi càng cảm thấy những năm qua không biết nên trách ai.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, giọng khàn xuống.
“Trách anh.”
“Nhưng anh cũng bị ép.”
“Anh vẫn có lỗi.”
Cô nhìn anh thật lâu, bỗng cảm thấy người đàn ông trước mặt vừa đáng giận, vừa đáng thương.
Anh từng làm cô đau.
Nhưng anh cũng dùng rất nhiều năm để trừng phạt chính mình.
Hồng Quế Mạn cúi mắt nhìn tờ giấy cũ, giọng rất khẽ.
“Kiến Quân Dạ, tôi không thể quay lại thành cô gái năm đó nữa.”
“Anh biết.”
“Cô ấy thích anh rất nhiều, tin anh rất nhiều, cũng dễ vui hơn bây giờ rất nhiều.”
“Anh biết.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Vậy nếu tôi cả đời cũng không trở lại như trước thì sao?”
Kiến Quân Dạ bước đến trước mặt cô, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Anh không chạm vào cô, chỉ ngẩng đầu nhìn cô bằng ánh mắt rất nghiêm túc.
“Vậy anh sẽ yêu em của hiện tại.”
Hồng Quế Mạn khựng lại.
Anh nói từng chữ rõ ràng.
“Em không cần trở lại thành ai cả. Em lạnh nhạt cũng được, tức giận cũng được, chưa tha thứ cho anh cũng được. Chỉ cần em vẫn là Hồng Quế Mạn, anh đều yêu.”
Nước mắt cô rơi xuống mu bàn tay.
Cô muốn quay mặt đi, nhưng không hiểu vì sao lại không thể rời mắt khỏi anh.
Trong nhà kính yên tĩnh, hoa tử đằng tím rủ xuống quanh hai người, giống như một giấc mộng dịu dàng mà đau đớn.
Rất lâu sau, Hồng Quế Mạn mới run giọng nói:
“Anh đứng lên đi.”
Kiến Quân Dạ hơi khựng, nhưng vẫn nghe lời đứng dậy.
Cô cầm khăn giấy lau nước mắt, cố khiến mình bình tĩnh hơn.
“Sau này nơi này...”
“Ừ?”
Cô cúi đầu nhìn cuốn sách trên bàn.
“Sau này tôi có thể đến đây đọc sách không?”
Ánh mắt Kiến Quân Dạ lập tức mềm xuống.
“Nơi này vốn là của em.”
Cô mím môi.
“Đừng nói lời dễ nghe.”
“Lời thật.”
Cô không phản bác nữa.
Bởi vì trong lòng cô biết, ít nhất nơi này thật sự được chuẩn bị cho cô.
Hai người ở nhà kính đến khi trời tối.
Người làm mang trà nóng và điểm tâm tới, nhưng rất nhanh lại lặng lẽ rời đi.
Hồng Quế Mạn ngồi bên bàn đọc sách, Kiến Quân Dạ ngồi đối diện xử lý vài email trên máy tính bảng.
Không ai cố ý nói chuyện.
Nhưng không khí lại yên bình đến lạ.
Giống như nhiều năm chia cách chưa từng tồn tại, giống như bọn họ chỉ là một đôi vợ chồng bình thường cùng ở trong một buổi chiều bình thường.
Hồng Quế Mạn thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh.
Kiến Quân Dạ phát hiện, nhưng không vạch trần.
Đến khi trời tối hẳn, anh mới thấp giọng hỏi:
“Về không?”
Cô nhìn những chùm hoa tử đằng trên đầu, có chút không nỡ.
“Ừ.”
Kiến Quân Dạ đứng dậy, đi đến cửa trước.
Khi Hồng Quế Mạn bước xuống bậc nhỏ, giày hơi trượt một chút.
Anh lập tức đưa tay đỡ cô.
Lần này, cô không rút tay ra ngay.
Bàn tay anh rất ấm.
Cô cúi mắt nhìn hai bàn tay chạm nhau, bỗng nói rất khẽ:
“Kiến Quân Dạ.”
“Anh đây.”
“Ngày mai cà phê... anh muốn uống đậm hơn hay nhạt hơn?”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, ánh mắt trong nháy mắt dịu đến mức gần như vỡ ra.
Anh thấp giọng đáp:
“Đều được.”
Cô nhíu mày.
“Không được nói đều được.”
Anh khẽ cười.
“Vậy giống hôm nay là được.”
Hồng Quế Mạn gật đầu.
“Biết rồi.”
Hai người trở về biệt thự dưới ánh đèn vườn vàng nhạt.
Gió đêm thổi qua, hương hoa tử đằng vẫn vương trên áo cô, nhàn nhạt, dịu dàng, giống như một lời hứa chưa nói hết.
Đêm ấy, Hồng Quế Mạn không lập tức ngủ.
Cô ngồi trước bàn trang điểm, mở hộp gấm nhỏ Kiến Quân Dạ tặng buổi trưa.
Chiếc vòng tay hoa tử đằng nằm yên bên trong, ánh tím nhạt lấp lánh dưới đèn.
Cô nhìn nó rất lâu.
Cuối cùng, cô chậm rãi đeo lên cổ tay.
Vòng tay hơi lạnh, nhưng rất nhanh đã mang theo nhiệt độ của cô.
Hồng Quế Mạn nhìn cổ tay mình trong gương, tim đập nhanh hơn một chút.
Cô vẫn chưa biết tương lai sẽ thế nào.
Nhưng hôm nay, cô muốn thử nhận lấy một chút dịu dàng này.
Ngoài cửa, Kiến Quân Dạ vốn định gõ cửa đưa sữa nóng, nhưng khi thấy khe cửa chưa đóng kín, anh vô tình nhìn thấy cô đeo chiếc vòng tay ấy.
Anh đứng yên tại chỗ, mắt hơi đỏ.
Rất lâu sau, anh không gõ cửa nữa, chỉ lặng lẽ đặt ly sữa nóng trên chiếc bàn nhỏ ngoài hành lang.
Anh sợ bước vào sẽ làm cô mất tự nhiên.
Cũng sợ niềm vui quá rõ của mình sẽ khiến cô muốn lùi lại.
Vì vậy anh chỉ đứng ngoài cửa, thấp giọng nói một câu rất khẽ:
“Ngủ ngon, Quế Mạn.”
Bên trong phòng, Hồng Quế Mạn nghe thấy.
Cô nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay, im lặng vài giây, cuối cùng cũng khẽ đáp:
“Ngủ ngon.”
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng lần này, không còn cách một cánh cửa lạnh lẽo như trước.
Bởi vì trong lòng hai người đều biết, có thứ gì đó đang lặng lẽ thay đổi.
Không ồn ào.
Không vội vã.
Nhưng thật sự đang đến gần.