Sáng hôm sau, Kiến Quân Dạ thật sự xuống lầu rất sớm, sớm đến mức người làm trong biệt thự còn chưa kịp chuẩn bị xong bữa sáng.
Hồng Quế Mạn vừa bước vào phòng ăn đã nhìn thấy anh ngồi ở đó, áo sơ mi chỉnh tề, cà vạt đặt bên cạnh, dáng vẻ nghiêm túc như đang chờ một cuộc họp quan trọng.
Cô khựng lại, sau đó hơi nhíu mày.
“Anh xuống sớm như vậy làm gì?”
Kiến Quân Dạ ngẩng đầu nhìn cô, giọng bình tĩnh.
“Chờ cà phê.”
Hồng Quế Mạn nghẹn lời.
Rõ ràng tối qua là cô bảo anh xuống sớm một chút, nhưng bây giờ thấy anh thật sự nghe lời như vậy, cô lại có cảm giác tự mình đào hố cho mình.
Cô quay mặt đi, cố giữ vẻ lạnh nhạt.
“Kiến tổng đúng là rảnh rỗi.”
“Không rảnh.”
Anh nhìn cô, ánh mắt rất dịu.
“Nhưng chuyện này quan trọng hơn.”
Hồng Quế Mạn không tiếp lời nữa, xoay người đi vào bếp.
Lần này người làm không còn kinh ngạc như hôm qua, chỉ lặng lẽ chuẩn bị sẵn tách sứ trắng và hạt cà phê cho cô.
Cô đứng trước máy pha cà phê, nhìn dòng cà phê nóng chậm rãi rơi xuống, trong lòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Có lẽ thói quen thật sự là thứ rất đáng sợ.
Mới chỉ hai buổi sáng, vậy mà động tác pha cà phê cho Kiến Quân Dạ đã khiến cô có cảm giác như trở lại những năm tháng cũ.
Chỉ là khi đó cô còn có thể không kiêng dè mà cười với anh.
Còn bây giờ, mỗi một chút dịu dàng đều phải cẩn thận giấu đi.
Hồng Quế Mạn bưng cà phê ra ngoài, đặt trước mặt anh.
“Uống đi.”
Kiến Quân Dạ nâng tách lên, uống một ngụm.
“Rất ngon.”
Cô liếc anh.
“Anh hôm qua cũng nói vậy.”
“Hôm nay cũng ngon.”
“Dù tôi pha dở, anh cũng sẽ nói ngon đúng không?”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, đáp rất nghiêm túc.
“Ừ.”
Hồng Quế Mạn sững lại, sau đó tức đến bật cười rất nhẹ.
“Vậy lời khen của anh chẳng đáng tin chút nào.”
Ánh mắt Kiến Quân Dạ dừng trên nụ cười thoáng qua của cô, trong khoảnh khắc ấy, trái tim anh như bị thứ gì đó dịu dàng đánh trúng.
Đã rất lâu rồi anh không thấy cô cười như vậy.
Dù chỉ một chút, cũng đủ khiến cả buổi sáng của anh có ánh sáng.
Hồng Quế Mạn nhận ra anh đang nhìn mình, lập tức thu lại nụ cười.
“Nhìn gì?”
“Nhìn em cười.”
Cô lập tức lạnh mặt.
“Tôi không cười.”
“Ừ, anh nhìn nhầm.”
Anh đáp rất nhanh, nhưng khóe môi lại khẽ cong.
Hồng Quế Mạn không muốn để ý đến anh nữa, cầm cà vạt lên, bước đến trước mặt anh.
“Đứng dậy.”
Kiến Quân Dạ lập tức đứng lên.
Anh cúi đầu nhìn cô thắt cà vạt cho mình, ánh mắt trầm tĩnh mà dịu dàng.
Hôm nay động tác của cô đã không còn cứng nhắc như trước, đầu ngón tay lướt qua cổ áo anh, nhẹ đến mức khiến hơi thở anh cũng chậm lại.
Hồng Quế Mạn cúi đầu, cố tình không nhìn anh.
Nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy.
Nóng bỏng, sâu thẳm, lại cẩn thận đến mức khiến người ta không nỡ trách.
“Kiến Quân Dạ.”
“Anh đây.”
Cô khựng lại.
Mỗi lần anh đáp hai chữ này, trái tim cô đều có cảm giác bị kéo về quá khứ.
Cô mím môi, giọng nhỏ đi.
“Sau này đừng nhìn tôi như vậy.”
“Như thế nào?”
“Như...”
Cô ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu của anh.
Trong đó có yêu thương, hối hận, chờ đợi, còn có sự nâng niu gần như thành kính.
Những lời còn lại bỗng mắc lại trong cổ họng.
Kiến Quân Dạ thấp giọng hỏi:
“Như rất thích em sao?”
Mặt Hồng Quế Mạn nóng lên.
Cô lập tức kéo chặt cà vạt.
“Anh im miệng.”
Kiến Quân Dạ hơi nhíu mày vì bị siết cổ, nhưng vẫn không tránh, ngược lại còn khẽ cười.
Cô thấy anh cười thì càng tức.
“Anh còn cười?”
“Không cười nữa.”
Anh ngoan ngoãn đáp.
Cô chỉnh xong cà vạt, lùi lại nửa bước.
“Đến công ty đi.”
Kiến Quân Dạ không lập tức đi, chỉ nhìn cô.
“Hôm nay em muốn làm gì?”
Hồng Quế Mạn suy nghĩ một lúc.
“Muốn về Hồng gia lấy vài thứ.”
Ánh mắt Kiến Quân Dạ hơi trầm xuống, nhưng anh không ngăn.
“Anh đi cùng em?”
“Không cần.”
Cô nhìn anh.
“Tôi muốn tự về.”
Kiến Quân Dạ im lặng vài giây, sau đó gật đầu.
“Được. Tài xế đưa em đi, anh không cho người theo sát nữa.”
Hồng Quế Mạn hơi bất ngờ.
“Anh thật sự yên tâm?”
“Không yên tâm.”
Anh thành thật đáp.
“Nhưng anh đã hứa với em.”
Cô nhìn anh một lúc, trong lòng bỗng mềm xuống rất nhẹ.
“Biết rồi.”
Kiến Quân Dạ cầm áo vest chuẩn bị rời đi, đi được vài bước lại quay đầu.
“Có chuyện thì gọi cho anh.”
Hồng Quế Mạn hơi mất kiên nhẫn.
“Biết rồi.”
“Điện thoại phải nghe.”
“Kiến Quân Dạ.”
“Ừ.”
“Anh còn nói nữa, ngày mai không có cà phê.”
Anh lập tức im lặng.
Hồng Quế Mạn thấy vậy, khóe môi không nhịn được cong lên một chút.
Kiến Quân Dạ nhìn thấy, nhưng lần này rất biết điều không vạch trần.
Sau khi anh rời đi, Hồng Quế Mạn cũng lên lầu thay đồ.
Cô chọn một chiếc váy dài màu xanh nhạt, bên ngoài khoác áo mỏng, tóc buộc thấp sau gáy, nhìn vừa thanh nhã vừa xa cách.
Trước khi ra khỏi phòng, ánh mắt cô rơi lên chiếc kẹp tóc hoa tử đằng.
Do dự một lát, cô vẫn không cài lên.
Hôm qua cô đã dùng nó để đối mặt với nhà cũ Kiến gia.
Hôm nay trở về Hồng gia, cô muốn dùng thân phận Hồng Quế Mạn, không phải vợ của Kiến Quân Dạ.
Xe đưa cô về Hồng gia.
Căn biệt thự quen thuộc vẫn đứng yên dưới ánh nắng, nhưng trong mắt cô lại không còn cảm giác thân thuộc như trước.
Cô từng nghĩ nơi này là nhà.
Nhưng hiện tại, mỗi lần nhìn thấy nó, cô lại nhớ đến việc cha mình từng giấu chuyện Kiến Quân Dạ trở về.
Người làm thấy cô về liền vội vàng báo cho Hồng phụ.
Rất nhanh, Hồng phụ bước ra từ thư phòng.
Vẻ mặt ông mệt mỏi hơn mấy ngày trước rất nhiều, tóc hai bên thái dương cũng bạc thêm không ít.
“Quế Mạn, con về rồi.”
Hồng Quế Mạn nhìn ông, giọng bình tĩnh.
“Con về lấy vài thứ.”
Hồng phụ muốn nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt xa cách của cô, cuối cùng chỉ thở dài.
“Phòng con vẫn giữ nguyên, ba không cho ai động vào.”
Cô không đáp, đi thẳng lên lầu.
Phòng ngủ cũ của cô vẫn giống như trước khi cô kết hôn.
Rèm cửa màu trắng, bàn học cạnh cửa sổ, trên kệ còn đặt vài cuốn sách năm cấp ba.
Hồng Quế Mạn đứng giữa phòng, trong lòng bỗng đau âm ỉ.
Cô mở ngăn kéo bàn học, bên trong còn có một chiếc hộp giấy cũ.
Đó là nơi cô cất những thứ liên quan đến Kiến Quân Dạ năm xưa.
Sau khi chia tay, cô từng muốn ném nó đi rất nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ.
Cô mở hộp ra.
Bên trong có vài tấm ảnh chụp lén ở sân trường, một tấm vé xem phim đã phai màu, một chiếc bút máy anh từng dùng, còn có mảnh giấy nhỏ viết bằng nét chữ thiếu niên.
“Đừng quên ăn sáng.”
Chỉ năm chữ.
Nhưng năm đó cô giữ như báu vật.
Hồng Quế Mạn cầm mảnh giấy, mắt bỗng đỏ lên.
Thì ra không chỉ Kiến Quân Dạ giữ quá khứ.
Cô cũng vậy.
Dù ngoài miệng nói hận anh, nói muốn quên anh, nhưng tận sâu trong lòng, cô vẫn cất giữ những dấu vết thuộc về anh.
Cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ rất nhẹ.
Hồng phụ đứng ngoài cửa, giọng khàn đi.
“Ba vào được không?”
Hồng Quế Mạn lau nhanh khóe mắt, khép hộp lại.
“Vào đi.”
Hồng phụ bước vào, nhìn chiếc hộp trên bàn, ánh mắt thoáng qua vẻ áy náy.
“Đó là đồ của con và Quân Dạ năm xưa sao?”
Hồng Quế Mạn không phủ nhận.
“Vâng.”
Hồng phụ im lặng rất lâu, sau đó thấp giọng nói:
“Quế Mạn, ba xin lỗi.”
Cô cụp mắt.
“Ba đã nói rồi.”
“Nhưng ba vẫn muốn nói.”
Hồng phụ nhìn cô, giọng đầy mệt mỏi.
“Năm đó ba sợ. Kiến gia khi ấy quá mạnh, ông nội Kiến từng cho người cảnh cáo ba, nếu để con tiếp tục qua lại với Quân Dạ, Hồng gia sẽ không yên.”
Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn ông.
“Vì vậy ba quyết định thay con?”
“Ba nghĩ con còn nhỏ, tình cảm thiếu niên rồi sẽ qua.”
Cô bật cười rất nhẹ, nhưng mắt lại đỏ.
“Vậy ba thấy nó qua chưa?”
Hồng phụ nghẹn lời.
Cô nhìn ông, giọng khàn đi.
“Một câu tình cảm thiếu niên rồi sẽ qua của ba, khiến con đau suốt nhiều năm.”
Hồng phụ cúi đầu, sắc mặt trắng bệch.
“Ba biết ba sai rồi.”
“Nhưng sai lầm của người lớn, tại sao luôn bắt con cái gánh?”
Câu hỏi ấy khiến căn phòng yên tĩnh đến nghẹt thở.
Hồng phụ không trả lời được.
Hồng Quế Mạn cũng không muốn ép ông nữa.
Cô cất chiếc hộp vào túi, giọng bình tĩnh lại.
“Con lấy đồ xong sẽ đi.”
Hồng phụ vội nói:
“Ở lại ăn cơm với ba được không?”
Cô dừng bước.
Nếu là trước đây, cô có lẽ sẽ mềm lòng.
Nhưng hôm nay, cô chỉ cảm thấy mệt.
“Để lần sau đi.”
Hồng phụ nhìn cô, ánh mắt đau xót.
“Quế Mạn, con còn hận ba không?”
Hồng Quế Mạn im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cô nói:
“Con không biết.”
Lại là câu trả lời ấy.
Nhưng đây là thật.
Cô không biết mình nên hận bao nhiêu, nên tha thứ bao nhiêu, nên giữ lại bao nhiêu tình thân sau khi niềm tin bị tổn thương.
Rời khỏi Hồng gia, Hồng Quế Mạn ôm chiếc hộp cũ ngồi trong xe.
Tài xế hỏi cô muốn về Kiến gia không.
Cô nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, bỗng nói:
“Đến trường cũ.”
Xe dừng trước cổng trường cấp ba.
Hôm nay là ngày học bình thường, sân trường vang lên tiếng học sinh cười nói, khiến nơi này có sức sống hơn lần trước rất nhiều.
Hồng Quế Mạn ôm chiếc hộp đi đến giàn hoa tử đằng sau trường.
Những chùm hoa tím vẫn rủ xuống, hương thơm rất nhạt, gió thổi qua khiến cánh hoa rơi lác đác lên vai cô.
Cô ngồi xuống băng ghế cũ dưới giàn hoa, mở chiếc hộp ra lần nữa.
Từng món đồ nhỏ nằm trong đó, không đắt tiền, thậm chí có thứ đã cũ đến phai màu.
Nhưng chúng lại là thanh xuân của cô.
Là bằng chứng cô từng yêu một người rất thật lòng.
Hồng Quế Mạn cầm tấm vé xem phim cũ lên, bỗng bật cười.
Hôm đó là lần đầu tiên cô và Kiến Quân Dạ cùng trốn tiết tự học buổi tối.
Cô sợ bị phát hiện, cả đường đều nắm chặt tay anh.
Kiến Quân Dạ ngoài miệng nói cô nhát gan, nhưng lòng bàn tay lại nắm cô rất chặt.
Sau khi xem phim xong, trời đổ mưa.
Hai người không mang ô, đành đứng trú dưới mái hiên rạp chiếu phim.
Cô lạnh đến run, anh liền cởi áo khoác phủ lên người cô.
“Sau này đừng tùy hứng như vậy.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười rạng rỡ.
“Nhưng đi với anh rất vui.”
Thiếu niên im lặng rất lâu, sau đó nói:
“Vậy sau này anh đều đi với em.”
Sau này.
Khi còn trẻ, bọn họ luôn thích nói sau này.
Nhưng chẳng ai biết sau này lại xa đến vậy, đau đến vậy.
Hồng Quế Mạn đang thất thần thì điện thoại vang lên.
Là Kiến Quân Dạ.
Cô nhìn tên anh trên màn hình, lần này không do dự quá lâu mà bắt máy.
“Em đang ở đâu?”
Giọng anh trầm thấp, nghe ra được đang cố giữ bình tĩnh.
Cô nhìn giàn hoa trước mặt.
“Trường cũ.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Anh đến được không?”
Nếu là trước kia, anh nhất định sẽ trực tiếp tới.
Nhưng bây giờ anh hỏi cô trước.
Chỉ một thay đổi nhỏ, lại khiến lòng Hồng Quế Mạn mềm xuống.
Cô thấp giọng đáp:
“Ừ.”
Khoảng hai mươi phút sau, Kiến Quân Dạ xuất hiện dưới giàn hoa tử đằng.
Anh bước rất chậm, như sợ làm kinh động ký ức của cô.
Hồng Quế Mạn ngồi trên băng ghế, chiếc hộp cũ đặt bên cạnh.
Kiến Quân Dạ nhìn thấy những món đồ trong hộp, ánh mắt lập tức khựng lại.
“Em vẫn giữ?”
Cô nhìn tấm ảnh cũ trong tay.
“Ừ.”
Giọng cô rất nhẹ.
“Rõ ràng hận anh như vậy, nhưng vẫn không nỡ ném.”
Kiến Quân Dạ ngồi xuống bên cạnh cô, khoảng cách giữa hai người rất gần nhưng không chạm vào nhau.
Anh nhìn chiếc hộp, giọng khàn đi.
“Anh tưởng chỉ có anh giữ những thứ này.”
Hồng Quế Mạn cười nhạt.
“Xem ra chúng ta đều rất ngu ngốc.”
“Ừ.”
Anh đáp.
“Rất ngu ngốc.”
Cô quay đầu nhìn anh.
Không ngờ anh lại nhận nhanh như vậy.
Kiến Quân Dạ nhìn cô, ánh mắt dịu xuống.
“Nếu anh thông minh hơn một chút, năm đó đã không để em đợi lâu như vậy.”
Hồng Quế Mạn cụp mắt, không nói.
Gió thổi qua, một cánh hoa tử đằng rơi xuống mu bàn tay cô.
Kiến Quân Dạ nhìn thấy, vô thức muốn giúp cô phủi đi, nhưng tay vừa đưa ra lại dừng lại.
Hồng Quế Mạn nhìn bàn tay anh dừng giữa không trung, im lặng một lúc rồi nói:
“Muốn phủi thì phủi đi.”
Ánh mắt anh khẽ động.
Anh cẩn thận phủi cánh hoa khỏi tay cô, động tác nhẹ như sợ làm vỡ một giấc mộng.
Cô nhìn anh, bỗng hỏi:
“Kiến Quân Dạ, nếu năm đó chúng ta không bị chia cắt, bây giờ sẽ thế nào?”
Anh im lặng rất lâu.
Sau đó, anh nói:
“Có lẽ anh đã cưới em sớm hơn.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi mỗi sáng uống cà phê em pha, để em thắt cà vạt, tan làm về nhà ăn cơm với em.”
Cô nghe vậy, mắt bỗng cay lên.
“Chỉ vậy thôi?”
“Ừ.”
Anh nhìn cô.
“Với anh như vậy đã đủ tốt.”
Hồng Quế Mạn quay mặt đi, cố giấu cảm xúc trong mắt.
Thì ra điều bọn họ từng mong muốn cũng không lớn lao gì.
Chỉ là ở bên nhau, cùng sống những ngày bình thường.
Nhưng ngay cả điều bình thường ấy, năm đó cũng bị người ta cướp mất.
Kiến Quân Dạ thấp giọng gọi:
“Quế Mạn.”
“Ừ.”
“Anh có thể nắm tay em không?”
Cô cứng người.
Một câu hỏi rất nhẹ, lại khiến lòng cô run lên.
Trước kia anh chưa từng hỏi.
Anh luôn trực tiếp nắm lấy, trực tiếp kéo cô vào thế giới của anh.
Nhưng bây giờ, anh học cách đứng bên ngoài ranh giới của cô, đợi cô cho phép.
Hồng Quế Mạn im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cô chậm rãi đưa tay ra.
Kiến Quân Dạ nhìn bàn tay cô, trong mắt hiện lên sự xúc động không thể che giấu.
Anh nắm lấy tay cô rất nhẹ.
Không siết chặt.
Không chiếm hữu.
Chỉ là nắm lấy.
Hồng Quế Mạn nhìn hai bàn tay đặt cạnh nhau, cổ họng nghẹn lại.
“Kiến Quân Dạ, tôi vẫn chưa tha thứ cho anh.”
“Anh biết.”
“Cũng chưa chắc sẽ quay lại như trước.”
“Anh biết.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Vậy anh còn chờ?”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng rất thấp nhưng kiên định.
“Chờ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng lại nặng hơn mọi lời thề.
Hồng Quế Mạn không nói nữa.
Cô chỉ để anh nắm tay mình, cùng ngồi dưới giàn hoa tử đằng rất lâu.
Chiều hôm ấy, ánh nắng xuyên qua những chùm hoa tím, rơi xuống vai hai người như những mảnh ký ức vụn vỡ đang được thời gian nhẹ nhàng nhặt lại.
Khi trở về Kiến gia, trời đã tối.
Quản gia Trương thấy hai người cùng bước vào, tay vẫn nắm lấy nhau, suýt nữa vui đến quên cả hành lễ.
Hồng Quế Mạn nhận ra ánh mắt của ông, lập tức muốn rút tay về.
Nhưng Kiến Quân Dạ lại khẽ cúi đầu, thấp giọng nói:
“Vào đến cửa rồi.”
Cô trừng anh.
“Vào đến cửa thì sao?”
“Anh muốn nắm thêm một chút.”
Cô nghẹn lời, cuối cùng vẫn để mặc anh nắm thêm vài giây rồi mới rút ra.
Bữa tối hôm đó, Hồng Quế Mạn ăn khá nhiều.
Kiến Quân Dạ không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt dịu đến mức quản gia cũng không dám nhìn thẳng.
Sau bữa tối, Hồng Quế Mạn ôm chiếc hộp cũ lên phòng.
Cô đặt nó vào ngăn kéo bên cạnh chiếc kẹp tóc hoa tử đằng.
Một bên là quá khứ cô không nỡ vứt bỏ.
Một bên là hiện tại cô chưa dám hoàn toàn tiếp nhận.
Cô nhìn hai thứ ấy, bỗng cảm thấy lòng mình không còn hỗn loạn như trước.
Có lẽ cô thật sự không cần vội.
Không cần vội hận.
Cũng không cần vội tha thứ.
Cô chỉ cần từng chút một, tìm lại chính mình trong đoạn tình cảm đã từng khiến cô đau đến không thở nổi.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.
Kiến Quân Dạ đứng bên ngoài.
“Quế Mạn, anh có thể vào không?”
Cô im lặng vài giây rồi nói:
“Vào đi.”
Cửa mở ra.
Kiến Quân Dạ bước vào, trên tay cầm một ly sữa nóng.
“Uống chút rồi ngủ.”
Hồng Quế Mạn nhìn anh.
“Anh xem tôi là trẻ con sao?”
“Không.”
Anh đặt ly sữa xuống bàn.
“Chỉ là em tối nay ăn hơi ít rau.”
Cô không nhịn được bật cười.
“Kiến Quân Dạ, anh bây giờ còn quản cả rau tôi ăn sao?”
Anh nhìn nụ cười của cô, ánh mắt khựng lại rất lâu.
Hồng Quế Mạn nhận ra mình lại cười trước mặt anh, lập tức thu lại.
Nhưng đã muộn.
Kiến Quân Dạ thấp giọng nói:
“Em cười rất đẹp.”
Cô quay mặt đi.
“Anh ra ngoài đi.”
Anh không ép ở lại, chỉ nói:
“Ngủ ngon.”
Trước khi anh xoay người, Hồng Quế Mạn bỗng gọi anh.
“Kiến Quân Dạ.”
Anh lập tức dừng lại.
Cô nhìn ly sữa trên bàn, giọng rất nhỏ.
“Ngày mai... cà phê vẫn uống nóng đúng không?”
Ánh mắt Kiến Quân Dạ trong nháy mắt mềm đến không thể che giấu.
“Ừ.”
Cô cúi đầu.
“Vậy đừng xuống muộn.”
“Được.”
Cánh cửa khép lại.
Hồng Quế Mạn ngồi bên bàn, nâng ly sữa nóng lên uống một ngụm.
Vị sữa ấm lan xuống cổ họng, dịu hơn thuốc đắng rất nhiều.
Cô nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, khóe môi vô thức cong lên.
Ngoài hành lang, Kiến Quân Dạ đứng rất lâu mới rời đi.
Trong lòng anh hiểu rõ, Hồng Quế Mạn vẫn chưa hoàn toàn trở về bên anh.
Nhưng cô đã bắt đầu để anh bước vào thế giới của cô thêm một chút.
Chỉ một chút ấy, đối với anh đã là ánh sáng sau rất nhiều năm dài tăm tối.
Ngoài vườn, hoa tử đằng lay động trong gió đêm.
Hương hoa rất nhạt, nhưng đủ khiến người ta nhớ đến một giấc mộng từng vỡ nát.
Mà hiện tại, giấc mộng ấy dường như đang được ghép lại, rất chậm, rất đau, nhưng cũng rất dịu dàng.