Buổi sáng hôm sau, Hồng Quế Mạn thức dậy rất sớm, lúc ánh nắng ngoài cửa sổ còn chưa hoàn toàn phủ xuống khu vườn Kiến gia.
Cô ngồi bên mép giường rất lâu, mái tóc đen rũ xuống vai, ánh mắt lặng lẽ nhìn chiếc kẹp tóc hoa tử đằng đặt trên bàn trang điểm.
Tối qua, cô đã nói với Kiến Quân Dạ rằng sáng nay nếu anh muốn uống cà phê thì xuống sớm một chút.
Lời nói ấy vốn rất bình thường, nhưng sau khi nói ra, cả đêm cô lại không thể ngủ yên.
Cô không biết mình đang làm gì.
Rõ ràng chưa tha thứ, rõ ràng vết thương năm đó vẫn còn đau, vậy mà cô lại bắt đầu chủ động bước về phía anh một bước nhỏ.
Một bước rất nhỏ thôi.
Nhưng đối với Hồng Quế Mạn mà nói, đã đủ khiến lòng cô rối loạn.
Cô thay một chiếc váy dài màu trắng sữa, khoác áo len mỏng, sau đó mở cửa phòng bước xuống lầu.
Biệt thự Kiến gia lúc sáng sớm rất yên tĩnh.
Người làm trong bếp nhìn thấy cô bước vào thì lập tức cúi đầu chào.
“Thiếu phu nhân, cô muốn dùng bữa sáng sao?”
Hồng Quế Mạn nhìn máy pha cà phê đặt bên quầy, giọng rất nhẹ.
“Tôi tự làm cà phê.”
Đám người làm đều khựng lại.
Từ sau khi cô gả vào Kiến gia, mọi người đã quen nhìn thấy thiếu phu nhân lạnh lùng, ít nói, chưa từng thấy cô chủ động chuẩn bị gì cho thiếu gia.
Một người làm vội nói:
“Thiếu phu nhân, hay để chúng tôi làm đi, cô chỉ cần ngồi chờ là được.”
“Không cần.”
Hồng Quế Mạn bước đến trước quầy bếp, đưa tay cầm lấy tách sứ trắng.
Động tác của cô không quá thuần thục, nhưng cũng không vụng về.
Năm cấp ba, cô từng học pha cà phê vì Kiến Quân Dạ.
Khi ấy anh luôn uống cà phê đen không đường, đắng đến mức cô chỉ nếm một ngụm đã nhăn mặt.
Cô từng hỏi anh:
“Kiến Quân Dạ, cậu uống thứ này không thấy khổ sao?”
Thiếu niên năm ấy chỉ lạnh nhạt đáp:
“Quen rồi.”
Cô không phục, hôm sau liền mang đến cho anh một ly cà phê tự pha, bên trong thêm sữa và chút đường.
Anh uống xong vẫn nói:
“Khó uống.”
Cô tức đến mức muốn giành lại.
Nhưng anh lại cầm ly tránh đi, chậm rãi uống hết, sau đó mới nói thêm một câu.
“Nhưng là em pha, nên anh uống được.”
Chỉ một câu ấy, đã khiến cô vui đến mức đỏ cả tai.
Hồng Quế Mạn nhìn dòng cà phê nóng chậm rãi chảy xuống tách, mùi thơm đắng dịu lan ra trong không khí.
Ký ức cũ giống như hơi nước mỏng manh, vừa chạm vào đã khiến mắt cô hơi cay.
Cô từng nghĩ tình yêu năm đó đã chết rồi.
Nhưng thì ra nó chỉ bị chôn quá sâu, sâu đến mức cô không dám đào lên.
Khi tách cà phê được đặt lên khay, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Hồng Quế Mạn quay đầu.
Kiến Quân Dạ đứng ở cửa phòng ăn, áo sơ mi trắng còn chưa cài hết cúc cổ, cà vạt đặt hờ trên khuỷu tay, ánh mắt đang nhìn cô không chớp.
Anh như không dám tin cảnh tượng trước mặt là thật.
Hồng Quế Mạn bị anh nhìn đến mất tự nhiên, liền đặt tách cà phê xuống bàn.
“Đừng nhìn nữa, chỉ là tiện tay pha thôi.”
Kiến Quân Dạ bước tới, giọng khàn hơn mọi ngày.
“Cho anh?”
Cô quay mặt đi.
“Ở đây còn ai thích uống cà phê đắng như vậy?”
Ánh mắt anh lập tức mềm xuống.
Anh ngồi xuống, nâng tách cà phê lên uống một ngụm.
Cà phê rất nóng, vị đắng lan trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng anh lại như có thứ gì đó ấm áp chảy qua.
“Rất ngon.”
Hồng Quế Mạn khựng lại.
“Năm đó anh nói khó uống.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, đáy mắt hiện lên ý cười rất nhạt.
“Năm đó anh cố ý trêu em.”
“Nhàm chán.”
Cô lạnh mặt, nhưng khóe môi lại suýt cong lên.
Kiến Quân Dạ đặt tách xuống, thấp giọng nói:
“Quế Mạn, cảm ơn em.”
“Chỉ là một ly cà phê, anh không cần nghiêm trọng như vậy.”
“Với anh không chỉ là cà phê.”
Anh nhìn cô thật sâu.
“Là lần đầu tiên sau khi kết hôn, em chủ động làm gì đó cho anh.”
Hồng Quế Mạn im lặng.
Lời phản bác mắc lại trong cổ họng, bởi ngay cả cô cũng không thể phủ nhận, hôm nay cô thật sự không phải chỉ tiện tay.
Cô quay người cầm cà vạt trên ghế, đưa tay về phía anh.
“Đứng lên.”
Kiến Quân Dạ khẽ ngẩn ra.
Cô nhíu mày.
“Không phải anh còn phải đi làm sao?”
Anh lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn cúi đầu để cô vòng cà vạt qua cổ áo mình.
Khoảng cách giữa hai người gần lại.
Hơi thở của anh rơi trên đỉnh tóc cô, rất nhẹ, nhưng vẫn khiến tim cô đập nhanh hơn.
Hồng Quế Mạn cúi đầu thắt cà vạt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Kiến Quân Dạ nhìn hàng mi khẽ run của cô, giọng trầm thấp vang lên.
“Em hôm nay dịu dàng hơn.”
Tay cô siết mạnh nút cà vạt.
Kiến Quân Dạ hơi khựng lại.
Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh muốn nghẹt thở sao?”
Anh thấp giọng cười.
“Nếu là em thắt, nghẹt một chút cũng được.”
Mặt cô lập tức nóng lên, lạnh giọng nói:
“Kiến Quân Dạ, anh càng ngày càng không đứng đắn.”
“Anh chỉ nói thật.”
“Vậy càng không được nói.”
Cô chỉnh xong cà vạt rồi lùi về sau, nhưng Kiến Quân Dạ bỗng nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô.
Không mạnh.
Chỉ như sợ cô biến mất.
“Quế Mạn.”
Cô không rút tay ngay.
“Gì?”
Ánh mắt anh sâu thẳm, giọng khàn đi.
“Anh rất vui.”
Chỉ bốn chữ đơn giản, lại khiến trái tim Hồng Quế Mạn mềm xuống một chút.
Cô cụp mắt, giả vờ lạnh nhạt.
“Vui vì một ly cà phê, Kiến tổng thật dễ dỗ.”
“Ừ.”
Anh đáp rất nhanh.
“Chỉ cần là em, anh đều dễ dỗ.”
Cô lập tức rút tay về.
“Anh đi làm đi.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, khóe môi cong lên rất nhẹ.
“Buổi trưa anh về ăn cơm cùng em.”
“Anh không bận sao?”
“Bận.”
“Vậy về làm gì?”
Anh nhìn cô, giọng thấp xuống.
“Vì em ở nhà.”
Hồng Quế Mạn lập tức quay mặt đi.
“Kiến Quân Dạ, nếu anh còn nói mấy câu như vậy, ngày mai không có cà phê nữa.”
Anh cười khẽ.
“Được, anh không nói.”
Nhưng ánh mắt anh lại dịu dàng đến mức không thể che giấu.
Sau khi Kiến Quân Dạ rời đi, Hồng Quế Mạn đứng trong phòng ăn rất lâu.
Tách cà phê đã cạn đặt trên bàn, bên cạnh còn lưu lại chút hơi ấm.
Cô nhìn nó, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó nói.
Có lẽ cô thật sự đang mềm lòng.
Nhưng mềm lòng không có nghĩa là quên hết tổn thương.
Cô chỉ là không muốn dùng hận ý trói mình cả đời.
Đến gần trưa, Kiến Quân Dạ quả nhiên trở về.
Anh bước vào cửa, trên tay còn cầm một hộp bánh nhỏ.
Hồng Quế Mạn ngồi trong phòng khách đọc sách, thấy anh về thì hơi ngẩng đầu.
“Anh thật sự về?”
“Anh nói rồi.”
Anh đặt hộp bánh trước mặt cô.
“Đi ngang qua nên mua.”
Cô nhìn tên tiệm bánh trên hộp, im lặng vài giây.
“Tiệm này cách Kiến thị rất xa.”
Kiến Quân Dạ khựng lại.
Sau đó anh thành thật nói:
“Anh cố ý đi mua.”
Hồng Quế Mạn bị sự thành thật của anh làm nghẹn lời.
Cô mở hộp ra, bên trong là bánh mousse dâu cô từng thích nhất.
Trái tim cô khẽ động.
“Anh nhớ nhiều như vậy không thấy mệt sao?”
Kiến Quân Dạ nhìn cô.
“Không nhớ em mới mệt.”
Cô lập tức đóng hộp bánh lại.
“Anh càng nói càng quá đáng.”
Anh thấp giọng đáp:
“Anh sẽ sửa.”
“Không cần sửa.”
Lời vừa ra khỏi miệng, cả hai đều khựng lại.
Hồng Quế Mạn vội quay mặt đi, giả vờ như mình chưa nói gì.
Kiến Quân Dạ nhìn cô, đáy mắt hiện lên ý cười rất sâu, nhưng anh thông minh không vạch trần.
Bữa trưa hôm đó, bầu không khí hiếm khi yên ổn.
Kiến Quân Dạ không ép cô ăn, cũng không liên tục gắp thức ăn cho cô như trước, chỉ yên lặng đặt những món cô thích gần tay cô.
Hồng Quế Mạn biết, nhưng không nói.
Cô ăn nhiều hơn thường ngày một chút.
Chỉ một chút thôi, cũng đủ khiến ánh mắt Kiến Quân Dạ dịu đi.
Sau bữa trưa, anh ngồi ở phòng khách xử lý văn kiện, còn cô ngồi bên cửa sổ đọc sách.
Ánh nắng rơi lên vai cô, làm cả người cô như được phủ một tầng sáng mềm mại.
Kiến Quân Dạ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô.
Lần thứ ba bị cô bắt gặp, Hồng Quế Mạn nhíu mày.
“Anh nhìn tôi làm gì?”
“Nhìn vợ anh.”
Cô sững lại, sau đó tai đỏ lên rất nhẹ.
“Kiến Quân Dạ!”
Anh lập tức cúi đầu nhìn văn kiện.
“Anh làm việc.”
Hồng Quế Mạn tức đến bật cười, cầm sách che nửa gương mặt, nhưng trong lòng lại không còn khó chịu như trước.
Đúng lúc này, điện thoại của Kiến Quân Dạ vang lên.
Anh nhìn màn hình, sắc mặt chậm rãi trầm xuống.
Hồng Quế Mạn nhận ra sự thay đổi ấy, tay lật sách cũng dừng lại.
Kiến Quân Dạ bắt máy, giọng lạnh đi.
“Có chuyện gì?”
Không biết đầu dây bên kia nói gì, ánh mắt anh càng thêm âm trầm.
Một lúc sau, anh chỉ nói:
“Tôi biết rồi.”
Cúp máy, anh im lặng vài giây mới nhìn về phía cô.
Hồng Quế Mạn đặt sách xuống.
“Xảy ra chuyện gì?”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, dường như đang cân nhắc có nên nói hay không.
Nhưng rất nhanh, anh nhớ đến lời cô từng nói.
Cô không muốn bị che giấu nữa.
Vì vậy anh nói thật.
“Ông nội muốn gặp em.”
Không khí lập tức yên tĩnh.
Hồng Quế Mạn cụp mắt.
“Người năm đó ép anh ra nước ngoài?”
“Ừ.”
“Người cho người chặn liên lạc giữa chúng ta?”
“Ừ.”
Cô cười nhạt, nhưng mắt lạnh đi.
“Vậy tôi càng nên gặp.”
Kiến Quân Dạ nhíu mày.
“Nếu em không muốn, anh sẽ từ chối.”
Hồng Quế Mạn nhìn anh.
“Anh bây giờ có thể từ chối ông ấy rồi sao?”
“Có thể.”
Anh đáp rất chắc.
“Năm đó anh không bảo vệ được em, nhưng hiện tại sẽ không để ông ấy làm tổn thương em nữa.”
Hồng Quế Mạn nhìn anh rất lâu.
Trái tim cô bỗng đau nhói.
Những lời bảo vệ này đến quá muộn, nhưng ít nhất lần này anh đã đứng ở bên cô.
Cô đứng dậy.
“Tôi đi thay đồ.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô.
“Quế Mạn, không cần miễn cưỡng.”
Cô dừng bước, không quay đầu.
“Tôi không miễn cưỡng. Tôi chỉ muốn tận mắt nhìn người từng quyết định thay cuộc đời chúng ta.”
Chiều hôm đó, Hồng Quế Mạn thay một chiếc váy dài màu tím nhạt.
Trước khi ra khỏi phòng, cô mở ngăn kéo, nhìn chiếc kẹp tóc hoa tử đằng nằm trong hộp gấm.
Do dự rất lâu, cô vẫn cầm lên, chậm rãi cài vào tóc.
Không phải vì Kiến Quân Dạ.
Mà là vì cô muốn nói với quá khứ rằng, Hồng Quế Mạn năm đó không hề thua.
Khi cô bước xuống lầu, Kiến Quân Dạ đang đứng chờ dưới đại sảnh.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt lập tức ngừng lại.
Chiếc kẹp tóc hoa tử đằng nằm giữa mái tóc đen mềm, sắc tím nhạt dịu dàng, khiến cô vừa mong manh vừa kiêu ngạo.
Hồng Quế Mạn bị anh nhìn đến mất tự nhiên.
“Nhìn gì?”
Giọng anh khàn xuống.
“Rất đẹp.”
Cô quay mặt đi.
“Không phải cài cho anh xem.”
“Anh biết.”
Anh bước tới, đưa tay về phía cô.
Lần này, Hồng Quế Mạn nhìn bàn tay ấy một lúc, cuối cùng vẫn đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Kiến Quân Dạ siết rất nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như chỉ cần cô không vui, anh sẽ lập tức buông ra.
Xe rời khỏi biệt thự Kiến gia, hướng về nhà cũ phía bắc thành phố.
Suốt đường đi, Hồng Quế Mạn không nói nhiều.
Kiến Quân Dạ cũng không quấy rầy cô.
Anh chỉ nắm tay cô, truyền cho cô một chút hơi ấm lặng lẽ.
Nhà cũ Kiến gia nằm sau một con đường dài rợp bóng cây cổ thụ, cánh cổng sắt đen nặng nề mở ra, không khí bên trong lạnh hơn bên ngoài rất nhiều.
Hồng Quế Mạn vừa bước xuống xe đã cảm thấy nơi này giống một chiếc lồng cũ kỹ, từng nhốt Kiến Quân Dạ, cũng từng gián tiếp nhốt thanh xuân của cô.
Kiến Quân Dạ thấp giọng hỏi:
“Sợ không?”
Cô nhìn tòa nhà cổ trước mặt.
“Không sợ.”
Dừng một chút, cô nói thêm:
“Tôi chỉ thấy tức giận.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, ánh mắt dịu đi.
“Vậy cứ tức giận. Có anh ở đây.”
Hồng Quế Mạn không đáp, nhưng tay cô không rút khỏi tay anh.
Hai người bước vào đại sảnh.
Ông nội Kiến ngồi trên ghế chủ vị, tóc bạc nhưng ánh mắt sắc bén, khí thế lạnh lùng như vẫn có thể khống chế tất cả.
Ông nhìn Hồng Quế Mạn từ trên xuống dưới, giọng nhàn nhạt.
“Cô chính là Hồng Quế Mạn?”
Cô bình tĩnh nhìn lại.
“Vâng.”
Ông nội Kiến cười lạnh.
“Năm đó chỉ vì cô, Quân Dạ suýt nữa hủy cả tương lai. Ta cứ tưởng cô có gì đặc biệt.”
Kiến Quân Dạ lập tức lạnh mặt.
“Ông nội.”
Hồng Quế Mạn lại nhẹ nhàng giữ tay anh lại.
Cô nhìn ông cụ trước mặt, giọng rất bình tĩnh.
“Trong mắt ông, tình cảm của người khác đều là thứ có thể tùy tiện hủy bỏ sao?”
Đại sảnh lập tức yên tĩnh.
Ông nội Kiến nheo mắt.
“Cô đang chất vấn ta?”
“Không.”
Hồng Quế Mạn nói từng chữ rõ ràng.
“Tôi chỉ muốn biết, năm đó ông cho người chặn liên lạc của tôi và Kiến Quân Dạ, còn để người khác gửi tin nhắn chia tay, đúng không?”
Ông nội Kiến không hề phủ nhận.
“Đúng thì sao? Nó là người thừa kế Kiến gia, không thể bị một cô gái nhỏ kéo chân.”
Trái tim Hồng Quế Mạn đau nhói, nhưng cô không rơi nước mắt.
Cô chỉ cười rất khẽ.
“Vậy trong mắt ông, thanh xuân và tình yêu của tôi không đáng nhắc tới?”
Ông nội Kiến lạnh nhạt đáp:
“Người muốn đứng trên cao, vốn không thể mềm yếu.”
Hồng Quế Mạn nhìn ông, giọng nhẹ xuống.
“Vậy chắc cả đời ông chưa từng thật sự yêu ai.”
Sắc mặt ông nội Kiến lập tức thay đổi.
“Cô!”
Kiến Quân Dạ bước lên chắn trước người cô, ánh mắt lạnh như băng.
“Năm đó cháu không đủ năng lực bảo vệ cô ấy, là lỗi của cháu. Nhưng hiện tại, không ai được phép làm tổn thương cô ấy trước mặt cháu nữa.”
Ông nội Kiến tức giận gõ mạnh gậy xuống nền nhà.
“Vì một người phụ nữ, cháu dám chống lại ta?”
Kiến Quân Dạ bình tĩnh đáp:
“Không phải vì một người phụ nữ.”
Anh nắm chặt tay Hồng Quế Mạn.
“Là vì vợ cháu.”
Hồng Quế Mạn đứng phía sau anh, nhìn bóng lưng cao lớn ấy, hốc mắt bỗng nóng lên.
Năm đó cô từng mong anh xuất hiện biết bao nhiêu lần.
Mong anh đứng trước mặt cô, nói rằng anh không bỏ rơi cô.
Nhưng cô không đợi được.
Bây giờ anh đến rồi.
Dù muộn, nhưng anh thật sự đã đứng ở đây.
Ông nội Kiến lạnh giọng:
“Sớm muộn gì cháu cũng hối hận.”
Kiến Quân Dạ nhìn ông, từng chữ trầm thấp.
“Điều cháu hối hận nhất, là năm đó không thể bảo vệ cô ấy.”
Hồng Quế Mạn không muốn ở lại thêm.
Cô kéo nhẹ tay anh.
“Đi thôi.”
Kiến Quân Dạ lập tức quay đầu nhìn cô.
“Được.”
Chỉ cần cô nói đi, anh liền đưa cô đi.
Rời khỏi nhà cũ, gió chiều thổi qua, Hồng Quế Mạn mới nhận ra lòng bàn tay mình đã lạnh buốt.
Kiến Quân Dạ đứng trước mặt cô, giọng thấp đầy lo lắng.
“Em ổn không?”
Cô cúi đầu, rất lâu mới nói:
“Không ổn.”
Anh lập tức cứng người.
Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ lên.
“Kiến Quân Dạ, tôi chỉ cảm thấy những năm đó thật không đáng.”
Không đáng vì một tin nhắn giả mà khóc đến kiệt sức.
Không đáng vì những người tự cho mình quyền quyết định mà đánh mất niềm tin.
Không đáng vì yêu một người lại bị chia cắt đến mức biến thành hai kẻ đầy vết thương.
Kiến Quân Dạ nhìn cô, trái tim đau đến nghẹt thở.
Anh khẽ đưa tay ôm lấy cô.
Lần này, Hồng Quế Mạn không tránh.
Cô đứng trong lòng anh, nước mắt lặng lẽ rơi xuống áo sơ mi của anh.
“Kiến Quân Dạ, tôi rất đau.”
Giọng anh khàn đặc.
“Anh biết.”
“Anh không biết.”
Cô nghẹn ngào nói.
“Anh không biết tôi đã ghét bản thân thế nào vì không quên được anh.”
Kiến Quân Dạ ôm cô chặt hơn một chút, nhưng vẫn cẩn thận không khiến cô khó chịu.
“Vậy sau này đừng ghét bản thân nữa.”
Anh cúi đầu, giọng thấp đến gần như vỡ ra.
“Muốn hận thì hận anh. Đừng làm đau em nữa.”
Hồng Quế Mạn nhắm mắt lại, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
Rất lâu sau, cô mới chậm rãi đẩy anh ra.
Kiến Quân Dạ lập tức buông tay.
Cô nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe.
“Về nhà đi.”
Ánh mắt Kiến Quân Dạ khựng lại.
“Về Kiến gia?”
Hồng Quế Mạn quay mặt đi.
“Không thì anh muốn tôi đứng đây khóc cho ông nội anh xem sao?”
Đáy mắt anh dịu xuống, giọng khàn mà nhẹ.
“Anh đưa em về.”
Trên đường trở về, Hồng Quế Mạn ngồi bên cửa sổ, tay khẽ chạm vào chiếc kẹp tóc hoa tử đằng trên mái tóc.
Hôm nay cô đã gặp người năm đó chia cắt bọn họ.
Cô tưởng mình sẽ càng hận, nhưng kỳ lạ là trong lòng lại giống như có một tảng đá được đặt xuống.
Ít nhất cô đã biết, năm đó không phải cô không đáng được yêu.
Cũng không phải Kiến Quân Dạ chưa từng muốn quay về.
Chỉ là bọn họ từng quá trẻ, quá yếu, không chống lại nổi những bàn tay lạnh lùng phía sau.
Xe dừng trước biệt thự Kiến gia.
Kiến Quân Dạ xuống xe trước, đưa tay về phía cô.
Hồng Quế Mạn nhìn bàn tay ấy, lần này không do dự quá lâu.
Cô đặt tay mình vào tay anh.
Bàn tay anh rất ấm.
Ấm đến mức khiến cô bỗng cảm thấy Kiến gia không còn lạnh lẽo như ngày đầu tiên bước vào nữa.
Sau bữa tối, Hồng Quế Mạn lên lầu trước.
Đến cửa phòng, cô bỗng dừng lại, quay đầu nhìn người đàn ông đứng dưới cầu thang.
“Kiến Quân Dạ.”
Anh lập tức ngẩng đầu.
“Anh đây.”
Cô im lặng vài giây, giọng nhỏ đi.
“Ngày mai xuống sớm một chút.”
Ánh mắt anh khẽ sáng.
Hồng Quế Mạn quay mặt đi, cố giữ bình tĩnh.
“Cà phê để lâu sẽ nguội.”
Kiến Quân Dạ đứng dưới ánh đèn, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng đến mức gần như đau lòng.
“Được.”
Cô không nói nữa, vội vàng mở cửa vào phòng.
Cánh cửa khép lại, Hồng Quế Mạn dựa lưng vào cửa, đưa tay che lấy lồng ngực đang đập nhanh.
Rõ ràng chỉ là một ly cà phê.
Nhưng trong lòng cô biết, có lẽ nó không chỉ là cà phê.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua giàn hoa tử đằng, từng chùm hoa tím khẽ lay động dưới ánh trăng.
Mùa hoa năm ấy từng chôn vùi lời hứa của họ.
Còn mùa hoa năm nay, hình như lại âm thầm mở ra một con đường rất nhỏ.
Một con đường chưa chắc dẫn đến tha thứ.
Nhưng ít nhất, không còn chỉ toàn là chia ly.