Hoa Tử Đằng Trong Giấc Mộng

Chương 5

Trước Sau

break

Chương 5

Hôm nay, Hồng Quế Mạn muốn ra ngoài, cô cũng chẳng kiêng nể ai hết, càng không muốn đợi quản gia xin phép Kiến Quân Dạ như một con chim bị nhốt trong lồng vàng.

Sau bữa sáng, cô thay một chiếc váy dài màu xanh nhạt, khoác thêm áo mỏng, mái tóc đen buông sau vai, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng như sương sớm chưa tan.

Quản gia Trương thấy cô đi xuống liền vội vàng tiến lên, cung kính hỏi:

“Thiếu phu nhân, cô muốn đi đâu sao?”

Hồng Quế Mạn không dừng bước, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Ra ngoài.”

Quản gia hơi biến sắc.

“Thiếu gia đã dặn, nếu cô muốn ra ngoài, phải để tài xế và vệ sĩ đi cùng.”

Cô dừng lại, quay đầu nhìn ông, ánh mắt lạnh đến mức khiến người ta không dám nói tiếp.

“Quản gia Trương, tôi là thiếu phu nhân Kiến gia, không phải phạm nhân của Kiến gia.”

Quản gia cúi đầu, giọng khó xử.

“Tôi không có ý đó, chỉ là thiếu gia lo cho an toàn của cô.”

Hồng Quế Mạn khẽ cười, nhưng nụ cười chẳng có chút ấm áp.

“Anh ấy lo hay muốn kiểm soát, trong lòng ông rõ hơn tôi.”

Nói xong, cô không đợi quản gia trả lời, trực tiếp bước ra khỏi cửa lớn.

Người làm hai bên nhìn nhau, không ai dám ngăn.

Bởi vì ai cũng biết, vị thiếu phu nhân này tuy nhìn mảnh mai yếu ớt, nhưng tính tình lại cứng cỏi đến mức ngay cả Kiến Quân Dạ cũng không ép nổi.

Tài xế vội vàng lái xe tới.

Hồng Quế Mạn ngồi vào xe, bình tĩnh nói một địa chỉ.

Đó là một quán cà phê nhỏ nằm ở trung tâm thành phố, cũng là nơi cô thường hẹn gặp bạn thân Quý Tử Lan trước khi kết hôn.

Xe vừa rời khỏi Kiến gia, quản gia Trương lập tức gọi điện cho Kiến Quân Dạ.

Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy, giọng đàn ông trầm thấp vang lên.

“Có chuyện gì?”

“Thiếu gia, thiếu phu nhân ra ngoài rồi.”

Không khí bên kia lập tức yên lặng vài giây.

“Cô ấy đi đâu?”

“Đi gặp Quý ŧıểυ thư.”

Kiến Quân Dạ im lặng một lúc, sau đó mới nói:

“Để cô ấy đi. Bảo người đi theo từ xa, đừng làm cô ấy khó chịu.”

“Vâng.”

Cúp máy, Kiến Quân Dạ đứng bên cửa kính văn phòng, ánh mắt nhìn xuống dòng xe phía dưới, trong lòng lại không bình tĩnh như giọng nói vừa rồi.

Anh biết Hồng Quế Mạn cần không gian.

Nhưng chỉ cần cô rời khỏi tầm mắt anh, trái tim anh liền giống như bị treo lên giữa không trung, không thể yên ổn.

Ở bên kia, xe dừng trước quán cà phê.

Quý Tử Lan đã ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vừa nhìn thấy Hồng Quế Mạn bước vào, cô ấy lập tức đứng dậy, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa đau lòng.

“Mạn Mạn!”

Hồng Quế Mạn nhìn thấy bạn thân, những gai nhọn dựng lên cả buổi sáng bỗng mềm xuống một chút.

Quý Tử Lan bước nhanh tới, nắm lấy tay cô, nhìn từ trên xuống dưới.

“Cậu gầy đi rồi. Kiến Quân Dạ đối xử không tốt với cậu đúng không? Nếu anh ta bắt nạt cậu, mình lập tức đưa cậu đi.”

Nghe thấy câu này, mắt Hồng Quế Mạn bỗng cay lên.

Cô cố cười.

“Tử Lan, cậu vẫn nóng tính như trước.”

Quý Tử Lan kéo cô ngồi xuống, tức giận nói:

“Không nóng sao được? Cậu đột nhiên kết hôn với Kiến Quân Dạ, lại còn là người năm đó bỏ rơi cậu. Mình chỉ hận không thể xông vào lễ cưới kéo cậu chạy trốn.”

Hồng Quế Mạn cụp mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt mép ly nước.

“Chạy không được.”

Ba chữ rất nhẹ, lại khiến Quý Tử Lan im lặng.

Cô ấy nhìn bạn thân trước mặt, giọng dịu đi rất nhiều.

“Mạn Mạn, rốt cuộc mấy ngày nay cậu sống thế nào?”

Hồng Quế Mạn im lặng một lúc rất lâu.

Ngoài cửa sổ, người qua đường vội vã, thành phố vẫn náo nhiệt như chưa từng có ai đau lòng.

Cô khẽ nói:

“Tử Lan, năm đó có lẽ không phải anh ấy chủ động bỏ rơi mình.”

Quý Tử Lan sững sờ.

“Cậu nói gì?”

Hồng Quế Mạn nhìn ly cà phê trước mặt, giọng chậm rãi.

“Tin nhắn chia tay không phải anh ấy gửi. Sau khi ra nước ngoài, điện thoại của anh ấy bị thu, liên lạc của mình bị chặn. Anh ấy từng quay về tìm mình, nhưng bị người khác ngăn lại.”

Quý Tử Lan trợn mắt, hoàn toàn không thể tin nổi.

“Không thể nào! Vậy mấy năm nay cậu đau khổ như vậy là vì hiểu lầm sao?”

Hai chữ hiểu lầm khiến trái tim Hồng Quế Mạn đau nhói.

Cô cười nhạt, nhưng hốc mắt đỏ lên.

“Mình cũng muốn biết. Nếu chỉ là hiểu lầm, vậy nước mắt của mình tính là gì? Những năm mình ép bản thân quên anh ấy tính là gì?”

Quý Tử Lan nắm chặt tay cô.

“Mạn Mạn...”

Hồng Quế Mạn hít sâu một hơi, cố không để nước mắt rơi xuống.

“Đáng sợ nhất là, mình phát hiện bản thân vẫn chưa hoàn toàn hết yêu anh ấy.”

Câu nói ấy vừa dứt, cả hai đều im lặng.

Quý Tử Lan nhìn cô rất lâu, sau đó thở dài.

“Cậu từng yêu Kiến Quân Dạ sâu như vậy, không quên được cũng là chuyện bình thường. Nhưng Mạn Mạn, yêu không có nghĩa phải lập tức tha thứ.”

Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn cô ấy.

Quý Tử Lan nghiêm túc nói:

“Anh ta có nỗi khổ, đó là chuyện của anh ta. Nhưng cậu bị tổn thương là thật. Nếu anh ta thật sự yêu cậu, vậy phải để anh ta tự bù đắp, tự chứng minh, chứ không phải chỉ nói vài câu xin lỗi là xong.”

Hồng Quế Mạn nghe vậy, trái tim bỗng bình tĩnh hơn một chút.

Đúng vậy.

Cô không cần ép mình tha thứ.

Càng không cần vì biết anh cũng từng đau mà phủ nhận vết thương của mình.

Quý Tử Lan gọi thêm bánh ngọt cho cô, vừa đẩy đến trước mặt vừa nói:

“Ăn đi. Cậu gầy đến mức gió thổi cũng bay rồi. Kiến Quân Dạ giàu như vậy mà không nuôi nổi cậu sao?”

Hồng Quế Mạn bị cô ấy chọc cười rất khẽ.

“Cậu nói chuyện vẫn khó nghe như vậy.”

“Khó nghe nhưng thật lòng.”

Quý Tử Lan chống cằm nhìn cô, ánh mắt bỗng sắc bén hơn.

“Nhưng Mạn Mạn, mình hỏi thật. Cậu có muốn rời khỏi Kiến Quân Dạ không?”

Hồng Quế Mạn cầm muỗng, động tác chậm lại.

Rời khỏi Kiến Quân Dạ.

Trước đây, cô gần như không cần suy nghĩ đã có thể trả lời muốn.

Nhưng bây giờ, câu trả lời ấy lại mắc lại trong cổ họng.

Cô nhớ đến người đàn ông đứng ngoài cửa phòng cả đêm, nhớ đến viên kẹo sữa sau bát thuốc đắng, nhớ đến tập hồ sơ đặt trước mặt cô, cũng nhớ đến câu anh nói.

“Dù cuối cùng em vẫn hận anh, anh cũng muốn em hận rõ ràng.”

Hồng Quế Mạn cụp mắt.

“Mình không biết.”

Quý Tử Lan nhìn cô, không ép hỏi nữa.

“Không biết cũng được. Ít nhất hiện tại cậu phải sống cho bản thân trước đã. Đừng để Kiến Quân Dạ quyết định mọi thứ thay cậu nữa.”

Hồng Quế Mạn gật đầu rất nhẹ.

Hai người ngồi trong quán rất lâu.

Quý Tử Lan kể cho cô nghe những chuyện nhỏ gần đây, cố ý dùng giọng vui vẻ để kéo cô ra khỏi đống cảm xúc nặng nề.

Hồng Quế Mạn nghe, thỉnh thoảng mỉm cười.

Nụ cười rất nhạt, nhưng so với những ngày ở Kiến gia, ít nhất cũng giống một người đang sống.

Đến chiều, Quý Tử Lan kéo cô đi dạo phố.

“Mạn Mạn, cậu phải mua vài bộ quần áo mới. Đừng ngày nào cũng mặc mấy màu nhạt nhòa như người mất hồn nữa.”

Hồng Quế Mạn bất đắc dĩ.

“Mình không có tâm trạng.”

“Không có tâm trạng càng phải mua.”

Quý Tử Lan kéo cô vào một cửa hàng cao cấp, chọn cho cô một chiếc váy màu đỏ rượu.

“Thử cái này đi. Cậu đẹp như vậy, sao cứ phải mặc cho giống ŧıểυ bạch hoa bị bắt nạt?”

Hồng Quế Mạn nhìn chiếc váy trong tay, hơi do dự.

“Màu này nổi quá.”

“Nổi mới đúng.”

Quý Tử Lan đẩy cô vào phòng thử đồ.

“Cậu là Hồng Quế Mạn, không phải món đồ trang trí trong biệt thự Kiến gia.”

Một lát sau, Hồng Quế Mạn bước ra.

Chiếc váy đỏ rượu ôm lấy vòng eo mảnh, làn da cô vốn trắng, mặc màu này càng thêm diễm lệ, đôi mắt lạnh nhạt cũng như có thêm ánh sáng.

Quý Tử Lan nhìn đến ngẩn người.

“Mạn Mạn, đúng rồi, phải như vậy mới là cậu.”

Hồng Quế Mạn nhìn mình trong gương, cũng có chút xa lạ.

Đã rất lâu rồi cô không ăn mặc rực rỡ như vậy.

Từ sau khi chia tay Kiến Quân Dạ, cô dần bỏ những màu sắc tươi sáng, giống như chỉ cần mặc màu nhạt, lòng cũng có thể bớt đau hơn.

Nhưng hôm nay, nhìn người phụ nữ trong gương, cô bỗng nhớ ra mình từng là một cô gái rất kiêu ngạo.

Cô từng thích cười, thích đẹp, thích khiến người khác phải ngoái nhìn.

Không phải chỉ biết đau lòng vì một người đàn ông.

“Lấy bộ này đi.”

Giọng nói trầm thấp bỗng vang lên sau lưng.

Hồng Quế Mạn cả người khựng lại.

Cô quay đầu, nhìn thấy Kiến Quân Dạ đứng cách đó không xa, áo vest đen phẳng phiu, ánh mắt sâu thẳm đang đặt trên người cô.

Quý Tử Lan lập tức nhíu mày.

“Kiến tổng, anh theo dõi vợ mình đến tận đây sao?”

Kiến Quân Dạ không nhìn cô ấy, chỉ nhìn Hồng Quế Mạn.

“Anh vừa xử lý xong việc, tiện đường đến đón em.”

Hồng Quế Mạn cười nhạt.

“Tiện đường từ Kiến thị đến trung tâm thương mại sao? Kiến tổng đúng là biết tiện.”

Kiến Quân Dạ im lặng, không phản bác.

Quý Tử Lan khoanh tay đứng trước mặt Hồng Quế Mạn như gà mẹ bảo vệ con.

“Cô ấy hôm nay đi với tôi, không cần anh đón.”

Kiến Quân Dạ lúc này mới nhìn Quý Tử Lan, giọng bình tĩnh nhưng không lạnh nhạt.

“Cảm ơn cô đã ở bên cô ấy.”

Quý Tử Lan bị câu này làm cho nghẹn lại.

Cô vốn đã chuẩn bị mắng anh vài câu, ai ngờ người đàn ông này lại không hề nổi giận.

Hồng Quế Mạn nhìn Kiến Quân Dạ.

“Anh đến đây làm gì?”

Anh bước tới gần, dừng ở khoảng cách không khiến cô khó chịu.

“Muốn xem em có vui hơn một chút không.”

Trái tim cô khẽ động, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng.

“Thấy rồi thì sao?”

“Rất đẹp.”

Anh đáp rất thấp.

Hồng Quế Mạn không ngờ anh sẽ nói vậy, tai hơi nóng lên, lập tức quay mặt đi.

Quý Tử Lan ho nhẹ một tiếng.

“Kiến tổng, khen vợ thì khen, đừng nhìn như muốn ăn người ta vậy.”

Hồng Quế Mạn lập tức trừng cô ấy.

“Tử Lan!”

Quý Tử Lan nhún vai.

“Được được, mình không nói nữa.”

Không khí vốn căng thẳng bỗng bị cô ấy làm dịu đi một chút.

Kiến Quân Dạ lấy thẻ đưa cho nhân viên.

“Gói lại toàn bộ những bộ cô ấy thử.”

Hồng Quế Mạn nhíu mày.

“Không cần.”

Anh nhìn cô.

“Vậy em tự chọn, anh trả tiền.”

“Tôi có tiền.”

“Anh biết.”

Kiến Quân Dạ thấp giọng nói.

“Nhưng anh muốn mua cho em.”

Hồng Quế Mạn nhìn anh, bỗng cảm thấy bất lực.

Người đàn ông này lúc dịu dàng cũng mang theo sự cố chấp không cho người ta đường lui.

Quý Tử Lan kéo tay cô, nhỏ giọng nói:

“Đừng khách sáo. Tiền của chồng cậu, không tiêu thì để ai tiêu?”

Hồng Quế Mạn: “...”

Cuối cùng, cô chỉ lấy chiếc váy đỏ rượu kia.

Rời khỏi cửa hàng, Quý Tử Lan nhìn thời gian rồi nói mình còn có việc, không thể đi tiếp.

Trước khi đi, cô ấy kéo Hồng Quế Mạn sang một bên, thấp giọng dặn:

“Mạn Mạn, nhớ lời mình nói. Đừng vội tha thứ, nhưng cũng đừng tự làm khổ mình. Cậu xứng đáng được yêu đàng hoàng.”

Hồng Quế Mạn nhìn cô ấy, mắt hơi nóng.

“Mình biết.”

Quý Tử Lan ôm cô một cái, sau đó mới rời đi.

Hồng Quế Mạn đứng tại chỗ nhìn bóng bạn thân khuất dần, trong lòng bỗng vắng đi một chút.

Kiến Quân Dạ đứng bên cạnh cô, không thúc giục.

Một lúc lâu sau, cô mới quay đầu nhìn anh.

“Anh không đi làm nữa?”

“Không.”

“Kiến thị sắp phá sản sao?”

“Không đến mức đó.”

Cô cười nhạt.

“Vậy Kiến tổng rảnh rỗi thật.”

Anh nhìn cô, giọng rất bình tĩnh.

“Với anh, em quan trọng hơn Kiến thị.”

Hồng Quế Mạn lập tức im lặng.

Những lời như vậy nếu đặt vào năm mười bảy tuổi, có lẽ cô sẽ vui đến mức ôm anh không buông.

Nhưng hiện tại, cô chỉ cảm thấy trái tim mình bị chạm nhẹ, vừa đau vừa mềm.

Cô quay mặt đi.

“Đừng nói mấy lời này ở bên ngoài.”

“Vậy về nhà nói?”

Cô trừng anh.

Kiến Quân Dạ khẽ cong môi, nụ cười rất nhạt, nhưng đã không còn lạnh lùng như trước.

Hồng Quế Mạn nhìn thấy nụ cười ấy, bỗng ngẩn ra.

Đã rất lâu rồi cô không thấy anh cười như vậy.

Giống thiếu niên năm đó.

Chỉ một khoảnh khắc, tim cô lại không nghe lời mà đau lên.

Kiến Quân Dạ nhận ra ánh mắt của cô, giọng dịu xuống.

“Mệt chưa?”

“Có một chút.”

“Vậy về nhà?”

Hồng Quế Mạn cúi mắt.

Một lát sau, cô nói:

“Tôi muốn đi ăn mì.”

Kiến Quân Dạ khựng lại.

“Mì bò gần trường cũ?”

Cô im lặng vài giây.

“Ừ.”

Ánh mắt anh mềm xuống.

“Được, anh đưa em đi.”

Quán mì cũ vẫn nằm ở con phố nhỏ năm xưa.

Bà chủ đã lớn tuổi hơn, nhưng quán vẫn sạch sẽ, mùi nước dùng thơm nóng lan ra trong không khí khiến Hồng Quế Mạn bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.

Hai người chọn bàn cạnh cửa sổ.

Kiến Quân Dạ gọi hai bát mì bò, một bát không hành, ít cay.

Hồng Quế Mạn nhìn anh.

“Anh còn nhớ?”

“Ừ.”

“Kiến Quân Dạ, anh nhớ nhiều chuyện như vậy không thấy mệt sao?”

Anh nhìn cô, giọng rất thấp.

“Không nhớ mới mệt.”

Cô cụp mắt, không nói nữa.

Mì được bưng lên, hơi nóng bốc lên làm mờ tầm mắt.

Kiến Quân Dạ tự nhiên gắp hành trong bát cô ra, động tác giống hệt năm cấp ba.

Khi ấy cô kén ăn, luôn nhăn mặt mỗi lần nhìn thấy hành.

Anh ngoài miệng nói cô phiền phức, nhưng lần nào cũng lặng lẽ gắp sạch cho cô.

Hồng Quế Mạn nhìn bàn tay anh, bỗng khẽ nói:

“Hôm nay Tử Lan hỏi tôi có muốn rời khỏi anh không.”

Động tác của Kiến Quân Dạ dừng lại.

Không khí như lặng đi vài giây.

Anh không ngẩng đầu, giọng khàn xuống.

“Em trả lời thế nào?”

“Tôi nói không biết.”

Bàn tay anh siết đũa rất nhẹ.

Hồng Quế Mạn nhìn anh, nói tiếp:

“Nếu là trước đây, tôi sẽ nói muốn ngay. Nhưng bây giờ tôi thật sự không biết.”

Kiến Quân Dạ ngẩng đầu nhìn cô.

Trong mắt anh có một tia đau, cũng có một tia hy vọng rất mỏng.

“Không biết cũng được.”

Cô ngẩn ra.

Anh thấp giọng nói:

“Ít nhất không phải lập tức muốn rời khỏi anh.”

Hồng Quế Mạn mím môi.

“Anh đúng là rất biết tự an ủi.”

“Ừ.”

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

“Chỉ cần là chuyện liên quan đến em, một chút hy vọng anh cũng muốn giữ.”

Hồng Quế Mạn không nói gì nữa, cúi đầu ăn mì.

Vị cay nhẹ lan ra nơi đầu lưỡi, nóng đến mức mắt cô hơi đỏ.

Cô không biết là vì mì cay, hay vì người ngồi trước mặt.

Sau khi ăn xong, hai người rời khỏi quán.

Bên ngoài trời đã tối, gió đêm hơi lạnh.

Kiến Quân Dạ cởi áo khoác, động tác vừa làm được một nửa lại dừng lại, như sợ cô không vui.

Hồng Quế Mạn nhìn anh, bỗng nói:

“Anh định cầm áo đứng đó đến bao giờ?”

Ánh mắt anh khẽ động.

Cô quay mặt đi, giọng rất nhỏ.

“Tôi lạnh.”

Kiến Quân Dạ lập tức phủ áo lên vai cô.

Áo khoác còn mang theo hơi ấm của anh, mùi gỗ trầm quen thuộc vây lấy cô.

Hồng Quế Mạn kéo nhẹ cổ áo, không đẩy ra.

Kiến Quân Dạ nhìn cô, ánh mắt dịu đi rất nhiều.

Hai người đi chậm trên con phố cũ.

Đèn đường kéo bóng họ dài trên mặt đất, khi gần khi xa, giống như nhiều năm chia cách cuối cùng cũng có một khoảnh khắc được đặt cạnh nhau.

Hồng Quế Mạn bỗng hỏi:

“Kiến Quân Dạ, nếu sau này tôi vẫn không tha thứ cho anh thì sao?”

Anh không do dự.

“Anh vẫn ở bên em.”

“Anh không thấy không công bằng sao?”

“Không.”

Cô quay đầu nhìn anh.

Anh nói:

“Năm đó em đợi anh trong đau khổ lâu như vậy. Bây giờ đổi lại anh đợi em, rất công bằng.”

Hồng Quế Mạn cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Gió đêm thổi qua, làm mái tóc cô khẽ bay lên.

Kiến Quân Dạ đưa tay muốn giúp cô vén tóc, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.

Hồng Quế Mạn nhìn thấy, im lặng một lúc rồi không tránh.

Anh như nhận được sự cho phép rất nhỏ, động tác nhẹ nhàng vén lọn tóc rối ra sau tai cô.

Đầu ngón tay anh lướt qua vành tai, rất nhẹ, nhưng lại khiến trái tim cô run lên.

Cô lập tức lùi nửa bước.

“Đừng được voi đòi tiên.”

Kiến Quân Dạ khẽ cười.

“Ừ, anh biết.”

Nụ cười ấy khiến Hồng Quế Mạn càng khó chịu, vì cô phát hiện mình thế mà không hề chán ghét.

Khi trở về Kiến gia, đã gần mười giờ đêm.

Quản gia Trương đứng ở cửa chờ, thấy Hồng Quế Mạn khoác áo của Kiến Quân Dạ bước xuống xe, ánh mắt lập tức sáng lên.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, hai người về rồi.”

Hồng Quế Mạn hơi mất tự nhiên, tháo áo khoác trả lại cho Kiến Quân Dạ.

“Cảm ơn.”

Kiến Quân Dạ nhận lấy, giọng thấp đi.

“Không cần nói cảm ơn với anh.”

Cô không đáp, xoay người đi lên lầu.

Đi được vài bước, cô bỗng dừng lại, quay đầu nhìn anh.

“Kiến Quân Dạ.”

Anh lập tức ngẩng đầu.

“Anh đây.”

Cô nhìn anh rất lâu, cuối cùng nói:

“Sau này tôi muốn ra ngoài, anh không được cho người theo sát tôi nữa.”

Kiến Quân Dạ im lặng vài giây.

“Được.”

Cô hơi bất ngờ vì anh đồng ý nhanh như vậy.

Anh nói tiếp:

“Nhưng em phải nghe điện thoại của anh. Ít nhất để anh biết em bình an.”

Hồng Quế Mạn nhìn anh.

Yêu cầu này không quá đáng.

Một lúc sau, cô khẽ gật đầu.

“Được.”

Chỉ một chữ, lại khiến ánh mắt Kiến Quân Dạ dịu xuống.

Hồng Quế Mạn không nhìn anh nữa, xoay người lên lầu.

Đêm ấy, cô ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chiếc váy đỏ rượu được treo bên cạnh, lại nhìn chiếc kẹp tóc hoa tử đằng trong hộp gấm.

Hôm nay cô đã gặp Quý Tử Lan.

Cô đã nói ra những điều mình giấu trong lòng.

Cũng đã hiểu rõ một chuyện.

Cô có thể đau, có thể hận, có thể chưa tha thứ.

Nhưng cô không thể tiếp tục để quá khứ nhốt mình lại.

Hồng Quế Mạn chậm rãi cầm chiếc kẹp tóc lên, nhìn cánh hoa tím nhạt lấp lánh dưới ánh đèn.

Rất lâu sau, cô đặt nó lại vào hộp.

Không ném đi.

Cũng chưa cài lên.

Giống như Kiến Quân Dạ hiện tại.

Cô chưa thể hoàn toàn tiếp nhận.

Nhưng cũng không còn muốn lập tức đẩy anh ra xa như trước nữa.

Ngoài cửa phòng, Kiến Quân Dạ đứng trong hành lang yên tĩnh, trong tay cầm chiếc áo khoác vẫn còn vương mùi hương nhàn nhạt của cô.

Anh không gõ cửa.

Cũng không đứng quá lâu.

Chỉ khẽ nhìn cánh cửa đóng chặt, thấp giọng nói một câu:

“Ngủ ngon, Quế Mạn.”

Bên trong phòng, Hồng Quế Mạn nghe thấy.

Cô ngồi yên rất lâu, cuối cùng khẽ đáp lại bằng giọng rất nhỏ:

“Ngủ ngon.”

Âm thanh ấy cách một cánh cửa, nhẹ đến gần như không thể nghe thấy.

Nhưng Kiến Quân Dạ vẫn nghe được.

Anh đứng ngoài cửa, khóe môi khẽ cong lên.

Sau rất nhiều năm mất đi và chờ đợi, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy, mùa hoa tử đằng đã tàn trong lòng họ, hình như lại bắt đầu có một chút dấu hiệu hồi sinh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc