Chương 4
Ngày hôm đó, sau khi Kiến Quân Dạ rời khỏi biệt thự đi làm, Kiến gia lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có, từng hành lang dài lạnh lẽo đến mức giống như không có người ở.
Hồng Quế Mạn đứng bên cửa sổ tầng hai, nhìn chiếc xe màu đen chậm rãi khuất sau cánh cổng lớn, mãi đến khi không còn thấy bóng dáng anh nữa, cô mới khẽ thở ra một hơi.
Đêm qua cô ngủ không sâu.
Trong giấc mộng chập chờn, lúc thì là thiếu niên Kiến Quân Dạ năm cấp ba, lúc lại là người đàn ông lạnh lùng đứng trước mặt cô nói câu xin lỗi muộn màng.
Cô không biết mình nên tin anh bao nhiêu.
Càng không biết nếu sự thật năm đó thật sự không giống như cô nghĩ, vậy những oán hận cô ôm suốt nhiều năm qua nên đặt ở đâu.
Sau bữa sáng, Hồng Quế Mạn không muốn ở trong phòng nữa, liền khoác thêm áo mỏng, một mình đi xuống khu vườn sau biệt thự.
Vườn Kiến gia rất rộng, có hoa tử đằng tím, có hàng cây cổ thụ xanh rợp, còn có một con sông lớn uốn quanh phía sau khu biệt thự như dải lụa mềm.
Cô đi theo con đường lát đá trắng, bước chân chậm rãi, cuối cùng dừng lại bên bệt đá gần mép sông.
Nơi đó rất yên tĩnh.
Trên đầu cô là những dây leo từ giàn cao rủ xuống, từng nhánh dài mềm mại chạm gần mặt nước, gió nhẹ thổi qua liền khẽ đung đưa như rèm xanh trong mộng.
Làn nước trong xanh phản chiếu bầu trời, cũng phản chiếu bóng dáng mảnh mai của cô.
Hồng Quế Mạn ngồi xuống bệt đá, hai tay ôm lấy đầu gối, lặng lẽ nhìn mặt sông trước mắt.
Cô bỗng nhớ năm cấp ba, sau trường cũng có một hồ nước nhỏ.
Mỗi lần giận Kiến Quân Dạ, cô đều chạy đến đó ngồi một mình.
Thiếu niên lạnh lùng kia ban đầu sẽ không dỗ cô, chỉ đứng cách đó không xa, im lặng nhìn cô rất lâu.
Đến khi cô thật sự không thèm để ý anh nữa, anh mới chậm rãi bước tới, đặt một hộp sữa dâu vào bên cạnh cô.
“Còn giận?”
Khi ấy cô quay mặt đi, cố ý không đáp.
Anh liền thấp giọng nói:
“Anh sai rồi.”
Thật ra anh chẳng biết mình sai ở đâu, nhưng mỗi lần thấy cô không vui, anh đều chịu nhận thua trước.
Hồng Quế Mạn nghĩ đến đây, khóe môi khẽ cong lên, nhưng nụ cười còn chưa kịp hiện rõ đã tan mất.
Người từng chịu cúi đầu vì cô năm ấy, cuối cùng vẫn rời khỏi cô.
Một chiếc lá non rơi xuống mặt nước, tạo thành vòng gợn nhàn nhạt.
Cô cúi mắt nhìn, lòng cũng giống như mặt nước kia, tưởng như bình lặng, thật ra chỉ cần một cơn gió nhẹ đã lập tức xao động.
“Thiếu phu nhân.”
Giọng quản gia vang lên sau lưng.
Hồng Quế Mạn không quay đầu, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Có chuyện gì?”
Quản gia Trương đứng cách cô vài bước, trong tay còn cầm một chiếc khăn choàng mỏng.
“Bên sông gió lớn, thiếu gia dặn trước khi đi rằng nếu cô ra ngoài, nhất định phải khoác thêm áo.”
Hồng Quế Mạn khẽ cười.
“Anh ấy đi làm rồi mà vẫn muốn quản tôi sao?”
Quản gia cúi đầu.
“Thiếu gia chỉ lo cho thân thể cô.”
“Lo?”
Cô nhìn mặt nước, giọng nói rất nhẹ.
“Nếu thật sự lo, năm đó đã không để tôi đợi lâu như vậy.”
Quản gia Trương im lặng.
Một lát sau, ông thấp giọng nói:
“Thiếu phu nhân, có một số chuyện năm đó thiếu gia thật sự bất đắc dĩ.”
Hồng Quế Mạn quay đầu nhìn ông.
Ánh mắt cô rất bình tĩnh, nhưng trong sự bình tĩnh ấy lại giấu một tia sắc bén.
“Ông biết chuyện năm đó?”
Quản gia hơi khựng lại.
“Biết một ít.”
“Vậy ông nói đi.”
Quản gia cúi đầu, rõ ràng có điều khó xử.
“Không có lệnh của thiếu gia, tôi không dám nhiều lời.”
Hồng Quế Mạn bật cười rất khẽ.
“Các người ai cũng nói biết một ít, ai cũng nói anh ấy bất đắc dĩ, nhưng lại không ai chịu nói rõ với tôi. Rốt cuộc các người muốn tôi tin vào cái gì?”
Quản gia Trương bị câu nói ấy chặn lại, hồi lâu không nói được gì.
Đúng lúc này, phía sau bỗng truyền đến tiếng giày cao gót giẫm lên nền đá.
Một giọng nữ mềm mại vang lên, mang theo ý cười nhạt.
“Cô chính là Hồng Quế Mạn?”
Hồng Quế Mạn quay đầu.
Dưới giàn dây leo cách đó không xa, một người phụ nữ mặc váy đỏ đang đứng đó, dáng người cao gầy, gương mặt xinh đẹp sắc sảo, ánh mắt nhìn cô như đang đánh giá một món đồ quý hiếm.
Quản gia Trương lập tức biến sắc.
“Tống ŧıểυ thư, sao cô lại tới đây?”
Người phụ nữ kia mỉm cười, chậm rãi bước đến.
“Tôi chỉ đến thăm thiếu phu nhân mới cưới của Kiến gia, quản gia Trương căng thẳng như vậy làm gì?”
Hồng Quế Mạn nhìn cô ta.
“Cô là ai?”
“Tống Lâm Hi.”
Người phụ nữ dừng lại trước mặt cô, cười nhạt.
“Bạn cũ của Quân Dạ.”
Hai chữ Quân Dạ từ miệng cô ta nói ra rất tự nhiên, thân mật đến mức khiến Hồng Quế Mạn khẽ nhíu mày.
Nhưng cô rất nhanh đã bình tĩnh lại.
“Bạn cũ của anh ấy tìm tôi có việc?”
Tống Lâm Hi nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt thoáng qua một tia ghen tị khó giấu.
“Không có gì, chỉ tò mò người phụ nữ khiến anh ấy bất chấp tất cả để cưới về rốt cuộc đặc biệt đến mức nào.”
Hồng Quế Mạn cười nhạt.
“Bây giờ nhìn thấy rồi, cô có thể đi.”
Tống Lâm Hi hơi khựng lại, dường như không ngờ cô lại trực tiếp như vậy.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại nở nụ cười.
“Hồng ŧıểυ thư đúng là không giống những người phụ nữ khác.”
“Cô Tống cũng vậy.”
Hồng Quế Mạn ngẩng mắt nhìn cô ta, giọng bình thản.
“Biết rõ nơi này là Kiến gia, vẫn có thể tự nhiên bước vào như nhà mình.”
Sắc mặt Tống Lâm Hi hơi thay đổi.
Quản gia Trương vội cúi đầu nói:
“Thiếu phu nhân, Tống ŧıểυ thư trước đây từng quen biết thiếu gia ở nước ngoài.”
Ở nước ngoài.
Ba chữ ấy giống như một chiếc gai nhỏ đâm vào lòng Hồng Quế Mạn.
Những năm cô đau khổ vì bị bỏ lại, bên cạnh Kiến Quân Dạ hóa ra có một người phụ nữ khác.
Tống Lâm Hi bắt được thay đổi rất nhỏ trong mắt cô, nụ cười càng sâu hơn.
“Quân Dạ chưa từng nói với cô về tôi sao?”
Hồng Quế Mạn bình tĩnh đáp:
“Anh ấy không cần báo cáo quá khứ của mình với tôi.”
“Thật sao?”
Tống Lâm Hi chậm rãi ngồi xuống ghế đá đối diện, dáng vẻ thong dong nhưng lời nói lại sắc bén.
“Vậy cô có biết năm đó anh ấy sống thế nào không?”
Hồng Quế Mạn không nói.
Tống Lâm Hi nhìn cô, giọng chậm rãi.
“Năm đầu tiên ra nước ngoài, anh ấy từng phát điên tìm cách về nước. Điện thoại bị thu, hộ chiếu bị khóa, ngay cả tài khoản cũng bị người Kiến gia kiểm soát.”
Tay Hồng Quế Mạn đặt trên đầu gối khẽ siết lại.
Tống Lâm Hi tiếp tục nói:
“Anh ấy từng trốn ra sân bay, nhưng còn chưa lên máy bay đã bị người của ông nội Kiến bắt về. Sau lần đó, anh ấy bị nhốt suốt ba tháng.”
Quản gia Trương cau mày.
“Tống ŧıểυ thư, những chuyện này không nên do cô nói.”
Tống Lâm Hi cười lạnh.
“Nếu các người chịu nói sớm, hôm nay tôi cần gì phải tới đây?”
Hồng Quế Mạn nhìn cô ta, giọng hơi khàn.
“Cô nói những chuyện này với tôi để làm gì?”
Tống Lâm Hi nhìn thẳng vào cô.
“Để cô biết, trong những năm cô hận anh ấy, anh ấy cũng không sống tốt hơn cô.”
Hồng Quế Mạn bỗng bật cười.
Nụ cười rất nhẹ, lại lạnh đến mức khiến người ta khó chịu.
“Cho nên cô muốn tôi cảm động? Hay muốn tôi lập tức tha thứ cho anh ấy?”
Tống Lâm Hi nhíu mày.
“Tôi chỉ không muốn cô dùng vẻ mặt bị tổn thương ấy đối xử với anh ấy. Cô căn bản không biết anh ấy đã vì cô chịu bao nhiêu khổ.”
Hồng Quế Mạn đứng dậy.
Gió bên sông thổi qua, mái tóc dài của cô khẽ bay lên, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại rất lạnh.
“Cô Tống, cô biết anh ấy chịu khổ, vậy cô có biết tôi đã chịu gì không?”
Tống Lâm Hi khựng lại.
Hồng Quế Mạn nhìn cô ta, từng chữ rõ ràng.
“Tôi không nhận được một lời giải thích, chỉ nhận được tin nhắn chia tay. Tôi gọi điện cho anh ấy đến khi điện thoại hết pin. Tôi đứng trước cổng Kiến gia đợi từ chiều đến tối, cuối cùng chỉ nghe người khác nói anh ấy đã ra nước ngoài.”
Giọng cô run lên, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Tôi sốt cao ba ngày, tỉnh lại vẫn ôm điện thoại chờ anh ấy gọi về. Tôi mất mấy năm mới ép bản thân không nhắc đến cái tên Kiến Quân Dạ nữa.”
Cô cười nhạt, viền mắt đỏ lên.
“Bây giờ cô đứng trước mặt tôi nói anh ấy cũng khổ, vậy thì nỗi đau của tôi tính là gì?”
Tống Lâm Hi nhất thời không đáp được.
Mặt sông phía sau lặng lẽ trôi, xanh trong đến mức tàn nhẫn.
Hồng Quế Mạn hít sâu một hơi, quay mặt đi.
“Tôi không cần bất cứ ai dạy mình nên tha thứ thế nào. Người bị bỏ lại là tôi, người bị ép cưới cũng là tôi.”
Tống Lâm Hi siết chặt túi xách.
“Hồng Quế Mạn, cô đừng tưởng mình là người duy nhất quan trọng với anh ấy.”
Hồng Quế Mạn quay đầu, ánh mắt lạnh xuống.
“Ít nhất hiện tại tôi là vợ anh ấy.”
Một câu nói nhẹ bẫng, lại khiến sắc mặt Tống Lâm Hi lập tức trắng đi.
Chính Hồng Quế Mạn cũng ngẩn ra sau khi nói xong.
Cô vốn không muốn thừa nhận thân phận này.
Nhưng khi đối diện với người phụ nữ khác đứng bên cạnh quá khứ của Kiến Quân Dạ, cô vẫn không nhịn được mà dùng danh phận ấy để phản kích.
Thật buồn cười.
Rõ ràng cô nói mình không cần anh.
Nhưng lòng cô lại không sạch sẽ như lời nói.
Tống Lâm Hi vừa định mở miệng, phía sau bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp lạnh lẽo.
“Ai cho cô tới đây?”
Cả ba người đều quay đầu.
Kiến Quân Dạ đứng dưới giàn dây leo, không biết đã trở về từ lúc nào.
Anh mặc bộ vest đen, khí chất quanh thân lạnh đến đáng sợ, ánh mắt rơi trên người Tống Lâm Hi như phủ một tầng băng.
Tống Lâm Hi lập tức đứng dậy.
“Quân Dạ...”
Kiến Quân Dạ không nhìn cô ta thêm, trực tiếp bước đến bên Hồng Quế Mạn.
Ánh mắt anh đảo qua gương mặt hơi tái của cô, giọng lập tức trầm xuống.
“Em khó chịu?”
Hồng Quế Mạn né khỏi bàn tay anh đưa tới.
“Không liên quan đến anh.”
Bàn tay Kiến Quân Dạ khựng giữa không trung.
Anh nhìn cô một cái, cuối cùng không ép, chỉ quay sang quản gia.
“Vì sao để người không liên quan vào đây?”
Quản gia Trương cúi đầu.
“Là lỗi của tôi, thiếu gia.”
Tống Lâm Hi nghe thấy bốn chữ người không liên quan, sắc mặt càng khó coi.
“Quân Dạ, anh cần gì nói khó nghe như vậy? Em chỉ muốn gặp cô ấy một chút.”
Kiến Quân Dạ lạnh giọng.
“Tôi từng nói, không được quấy rầy cô ấy.”
“Em quấy rầy cô ấy?”
Tống Lâm Hi cười khổ.
“Những năm anh ở nước ngoài, người ở bên cạnh anh là em. Người nhìn thấy anh đau khổ vì cô ấy cũng là em. Bây giờ anh vì cô ấy mà xem em như người ngoài sao?”
Kiến Quân Dạ nhìn cô ta, ánh mắt không chút dao động.
“Tôi chưa từng cho cô hiểu lầm.”
“Nhưng anh cũng chưa từng đuổi em đi.”
“Đó là lỗi của tôi.”
Giọng anh lạnh lùng đến mức không còn đường lui.
“Nhưng lỗi đó không có nghĩa cô có thể đứng trước mặt vợ tôi nói những lời không nên nói.”
Vợ tôi.
Hồng Quế Mạn nghe thấy hai chữ ấy, trái tim khẽ run lên.
Cô cúi mắt, cố ép mình không để ý.
Tống Lâm Hi nhìn cô, đáy mắt đỏ lên vì ghen ghét và không cam lòng.
“Anh thật sự yêu cô ấy đến mức này sao?”
Kiến Quân Dạ đáp rất nhanh.
“Phải.”
Không khí bên mép sông lập tức yên tĩnh.
Ngay cả Hồng Quế Mạn cũng cứng người.
Cô không ngờ anh sẽ thừa nhận thẳng thắn như vậy, trước mặt Tống Lâm Hi, trước mặt quản gia, cũng trước mặt cô.
Tống Lâm Hi cười nhạt, nhưng nước mắt đã dâng lên.
“Vậy em tính là gì?”
Kiến Quân Dạ bình tĩnh nói:
“Bạn cũ.”
Hai chữ đơn giản, tàn nhẫn đến mức khiến người ta không thể tự lừa mình thêm nữa.
Tống Lâm Hi nhìn anh thật lâu, cuối cùng quay sang nhìn Hồng Quế Mạn.
“Hồng Quế Mạn, cô thật may mắn.”
Hồng Quế Mạn khẽ nhíu mày.
Tống Lâm Hi cười, giọng lại nghẹn đi.
“Cô được anh ấy yêu đến mức dù cô hận anh ấy, anh ấy vẫn không buông tay.”
Nói xong, cô ta xoay người rời đi.
Quản gia Trương lập tức cho người tiễn cô ta ra ngoài.
Bên mép sông chỉ còn lại Hồng Quế Mạn và Kiến Quân Dạ.
Gió thổi qua, dây leo trên đầu khẽ chạm vào mặt nước, tạo thành những gợn sóng rất nhỏ.
Kiến Quân Dạ nhìn cô.
“Cô ấy nói gì với em?”
Hồng Quế Mạn ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhưng xa cách.
“Anh sợ cô ấy nói gì?”
Anh im lặng.
Cô cười nhạt.
“Sợ tôi biết những chuyện anh giấu, hay sợ tôi biết bên cạnh anh từng có một Tống Lâm Hi?”
Kiến Quân Dạ nhíu mày.
“Anh và cô ấy không có gì.”
“Không có gì?”
Cô nhìn anh, giọng nhẹ nhưng sắc.
“Cô ấy ở bên anh nhiều năm, biết anh đau khổ, biết anh bị nhốt, biết anh muốn về nước. Còn tôi thì sao? Tôi là người anh nói yêu, nhưng tôi lại là người biết mọi chuyện sau cùng.”
Ánh mắt Kiến Quân Dạ trầm xuống.
“Anh không muốn em đau thêm.”
“Nhưng anh đã khiến tôi đau rồi.”
Một câu nói khiến anh hoàn toàn im lặng.
Hồng Quế Mạn quay mặt nhìn mặt sông trong xanh, giọng khàn đi.
“Kiến Quân Dạ, anh luôn tự cho rằng im lặng là bảo vệ. Nhưng anh có biết không, chính sự im lặng của anh mới là thứ khiến tôi đau nhất.”
Kiến Quân Dạ chậm rãi bước đến gần cô.
“Quế Mạn...”
“Đừng qua đây.”
Cô lùi lại một bước.
Phía sau cô chính là mép đá sát sông.
Sắc mặt Kiến Quân Dạ lập tức thay đổi.
“Đứng yên, đừng lùi nữa.”
Hồng Quế Mạn nghe ra sự căng thẳng trong giọng anh, bỗng thấy buồn cười.
“Anh sợ tôi ngã xuống?”
“Anh sợ.”
Anh đáp rất nhanh, gần như không che giấu.
Một chữ ấy khiến lòng cô bỗng run nhẹ.
Người đàn ông cao ngạo như Kiến Quân Dạ, hóa ra cũng có lúc nói sợ bằng giọng như vậy.
Hồng Quế Mạn cúi mắt, nhìn mặt nước phía sau.
“Anh yên tâm, tôi không yếu đuối đến mức đó.”
Nhưng vừa dứt lời, dưới chân cô bỗng trượt nhẹ vì rêu xanh trên bệt đá.
Cả người Hồng Quế Mạn mất thăng bằng, thân thể nghiêng về phía mặt sông.
“Quế Mạn!”
Kiến Quân Dạ gần như lao tới trong nháy mắt, kéo mạnh cô vào lòng.
Hồng Quế Mạn va vào ngực anh, tim đập dồn dập, bàn tay vô thức nắm chặt áo vest của anh.
Kiến Quân Dạ ôm cô rất chặt.
Chặt đến mức như muốn khảm cô vào máu thịt mình.
Giọng anh khàn đặc, mang theo nỗi sợ hãi rõ ràng.
“Anh đã bảo em đừng lùi.”
Hồng Quế Mạn ngẩn ra.
Cô cảm nhận được cánh tay anh đang run rất nhẹ.
Chỉ một chút thôi, nhưng đủ khiến trái tim cô rối loạn.
Người từng lạnh lùng nói chia tay trong ký ức của cô, lúc này lại sợ mất cô đến mức không thể che giấu.
Cô giơ tay muốn đẩy anh ra, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào lồng ngực anh lại dừng lại.
Một lúc lâu sau, cô mới thấp giọng nói:
“Buông tôi ra.”
Kiến Quân Dạ không buông ngay.
Anh cúi đầu, hơi thở nặng nề rơi bên tai cô.
“Đừng dọa anh như vậy.”
Cô cứng người.
“Không phải tôi cố ý.”
“Anh biết.”
Giọng anh rất thấp.
“Nhưng anh vẫn sợ.”
Hồng Quế Mạn im lặng.
Gió bên sông thổi qua hai người, mang theo hơi nước lạnh mát.
Cô bỗng cảm thấy mệt mỏi, không còn sức giãy giụa, cũng không còn sức tiếp tục dùng lời sắc bén làm tổn thương anh.
“Kiến Quân Dạ.”
“Anh đây.”
Cô nghe thấy hai chữ ấy, cổ họng lại nghẹn lại.
“Năm đó, nếu anh thật sự bị ép rời đi, vì sao sau khi trở về không lập tức tìm tôi?”
Kiến Quân Dạ chậm rãi buông cô ra, nhưng bàn tay vẫn giữ trên vai cô, như sợ chỉ cần buông hẳn cô sẽ lại biến mất.
“Anh đã tìm.”
Hồng Quế Mạn ngẩng đầu.
Anh nhìn vào mắt cô, giọng trầm thấp.
“Nhưng ba em nói em không muốn gặp anh. Ông ấy còn cho anh xem ảnh em đứng cạnh người đàn ông khác.”
Cả người cô cứng đờ.
“Ba tôi?”
Kiến Quân Dạ gật đầu.
“Lúc đó Hồng gia đang muốn tránh xa Kiến gia. Ông ấy nói nếu anh thật sự còn nghĩ cho em, thì đừng kéo em vào cuộc tranh đấu của Kiến gia nữa.”
Hồng Quế Mạn cảm thấy đầu óc như bị ai đó đánh mạnh.
Cô từng nghĩ cha mình chỉ vì công ty hiện tại mới ép cô gả đi.
Nhưng nếu năm đó ông cũng từng nhúng tay vào chuyện chia cắt cô và Kiến Quân Dạ thì sao?
“Không thể nào...”
Cô lẩm bẩm, sắc mặt tái nhợt.
Nhưng trong lòng lại có một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Vì lợi ích của Hồng gia, cha cô hiện tại có thể ép cô kết hôn.
Vậy năm đó, ông vì bảo vệ Hồng gia mà ngăn cô gặp Kiến Quân Dạ, thật sự không thể sao?
Kiến Quân Dạ nhìn sắc mặt cô thay đổi, ánh mắt đau xót.
“Anh không muốn ép em tin ngay.”
Hồng Quế Mạn cười khẽ, nhưng nụ cười yếu ớt đến mức gần như tan trong gió.
“Vậy anh muốn tôi làm gì?”
“Em tự mình tra.”
Anh nhìn cô, từng chữ rõ ràng.
“Tất cả tài liệu năm đó, anh sẽ đưa cho em. Người đã gửi tin nhắn chia tay, người đã ngăn anh về nước, cả chuyện ba em gặp anh sau khi anh trở về, anh đều để em tự xem.”
Hồng Quế Mạn nhìn anh thật lâu.
“Anh không sợ tôi xem xong sẽ càng hận anh?”
Kiến Quân Dạ im lặng vài giây, rồi thấp giọng nói:
“Sợ.”
Cô khựng lại.
Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.
“Nhưng anh càng sợ em tiếp tục hận anh trong hiểu lầm.”
Câu nói ấy khiến trái tim cô bỗng đau âm ỉ.
Cô từng muốn một lời giải thích suốt nhiều năm.
Bây giờ lời giải thích thật sự đến, cô lại không dám nghe tiếp.
Bởi vì nếu sự thật thật sự khác đi, vậy nỗi hận chống đỡ cô suốt những năm qua sẽ sụp đổ.
Mà sau khi hận ý sụp đổ, cô phải đối mặt với điều gì?
Là tình yêu chưa chết.
Là trái tim vẫn còn đau vì Kiến Quân Dạ.
Cô không muốn thừa nhận.
Càng không dám thừa nhận.
Kiến Quân Dạ thấy cô im lặng, liền cởi áo khoác phủ lên vai cô.
“Gió lớn, về phòng trước.”
Lần này Hồng Quế Mạn không tránh.
Cô chỉ cúi đầu nhìn bàn tay anh đang cẩn thận kéo áo khoác cho cô, bỗng nhớ đến thiếu niên năm ấy cũng từng vụng về khoác áo cho cô dưới cơn mưa mùa hạ.
Năm tháng thật tàn nhẫn.
Nó khiến người từng yêu nhau trở thành hai kẻ đầy vết thương.
Trên đường trở về biệt thự, Kiến Quân Dạ đi bên cạnh cô, không nắm tay cô như trước, chỉ luôn giữ khoảng cách rất gần, đủ để nếu cô trượt chân lần nữa, anh có thể lập tức đỡ lấy.
Hồng Quế Mạn nhận ra điều đó, nhưng không nói gì.
Vào đến phòng khách, quản gia đã chuẩn bị trà nóng.
Kiến Quân Dạ đặt tách trà vào tay cô.
“Uống một chút cho ấm.”
Cô nhận lấy, giọng rất nhẹ.
“Anh không cần đối xử tốt với tôi như vậy.”
Anh nhìn cô.
“Anh muốn.”
Hồng Quế Mạn siết chặt tách trà.
“Nhưng tôi chưa chắc nhận nổi.”
Kiến Quân Dạ im lặng một lát, giọng khàn đi.
“Vậy anh chậm lại.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Anh nói:
“Chỉ cần em không đẩy anh ra hoàn toàn, anh có thể chờ.”
Hồng Quế Mạn nhìn vào mắt anh, bỗng cảm thấy những lời châm chọc quen thuộc mắc lại trong cổ họng, không thể nói ra.
Đúng lúc này, điện thoại Kiến Quân Dạ vang lên.
Anh nhìn màn hình, sắc mặt hơi lạnh.
Là Cận Phong gọi tới.
Anh bắt máy, giọng trầm xuống.
“Nói.”
Không biết bên kia nói gì, ánh mắt Kiến Quân Dạ lập tức trở nên âm u.
“Đưa tài liệu đến biệt thự. Ngay hôm nay.”
Hồng Quế Mạn nghe vậy, bàn tay cầm tách trà khẽ run.
Kiến Quân Dạ cúp máy, quay sang nhìn cô.
“Cận Phong đã tìm được hồ sơ năm đó.”
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Hồng Quế Mạn nhìn anh, tim đập rất nhanh.
“Bao gồm tin nhắn chia tay?”
“Ừ.”
“Bao gồm người gửi?”
Kiến Quân Dạ dừng lại một chút.
“Có thể sẽ có.”
Cô cụp mắt, giọng khàn xuống.
“Vậy đưa cho tôi xem.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô thật lâu.
“Em chắc chắn?”
Hồng Quế Mạn cười nhạt.
“Không phải anh nói muốn tôi hận rõ ràng sao?”
Ánh mắt anh khẽ đau.
“Ừ.”
Buổi tối hôm đó, Cận Phong mang đến một tập hồ sơ màu đen.
Khi đặt nó lên bàn trà, cả căn phòng dường như lạnh đi vài phần.
Hồng Quế Mạn ngồi trên sofa, nhìn tập hồ sơ ấy, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt đến trắng bệch.
Kiến Quân Dạ ngồi đối diện cô.
Anh không thúc giục, cũng không ngăn cản.
Chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Một lúc lâu sau, Hồng Quế Mạn mới đưa tay mở hồ sơ.
Trang đầu tiên là bản ghi lịch xuất cảnh năm đó của Kiến Quân Dạ.
Trang thứ hai là báo cáo nhập viện sau khi anh bị đưa ra nước ngoài.
Trên đó ghi rõ, thời điểm ấy anh bị thương ở tay phải, có dấu hiệu suy nhược, mất ngủ nghiêm trọng.
Hồng Quế Mạn nhìn những dòng chữ lạnh băng, tim bỗng đau nhói.
Cô lật tiếp.
Là bản sao hồ sơ liên lạc.
Số điện thoại của anh bị thay đổi ngay sau khi ra nước ngoài.
Toàn bộ cuộc gọi từ số của cô đều bị chặn.
Cô nhìn danh sách cuộc gọi bị chặn dài đến mấy trang, nước mắt lập tức dâng lên.
Hóa ra những cuộc gọi cô tưởng anh không nghe, thật ra chưa từng đến được bên anh.
Cô tiếp tục lật.
Đến trang cuối cùng, ngón tay cô bỗng cứng lại.
Tin nhắn chia tay năm đó được gửi từ thiết bị phụ được đăng ký dưới tên một trợ lý cũ của Kiến gia.
Mà bên dưới hồ sơ, còn có ghi chú điều tra.
Người từng gặp trợ lý đó trước khi tin nhắn được gửi, là quản sự cũ của Kiến gia, cũng là người thân tín bên cạnh ông nội Kiến.
Hồng Quế Mạn nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, đầu óc trống rỗng.
Không phải anh.
Thật sự không phải anh.
Nhưng tại sao sau khi biết sự thật, cô lại không thấy nhẹ nhõm?
Trái lại, nỗi đau càng lớn hơn, như có người tự tay lật tung tất cả vết sẹo cô giấu kín.
Kiến Quân Dạ nhìn sắc mặt cô trắng bệch, lập tức đứng dậy bước tới.
“Quế Mạn.”
Cô đột nhiên khép hồ sơ lại.
“Đừng qua đây.”
Anh dừng lại.
Cô cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay, giọng run đến không thành tiếng.
“Vậy những năm qua của tôi là gì?”
Kiến Quân Dạ cứng người.
Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe.
“Tôi hận anh nhiều năm như vậy. Tôi tự nói với mình anh không đáng, tự ép mình quên anh, tự biến mình thành người lạnh lùng như bây giờ.”
Cô nghẹn ngào bật cười.
“Nhưng cuối cùng lại nói với tôi, tất cả là hiểu lầm?”
Kiến Quân Dạ bước tới nửa bước, giọng khàn đặc.
“Không phải tất cả. Anh vẫn có lỗi.”
“Đương nhiên anh có lỗi!”
Cô gần như bật khóc thành tiếng.
“Nếu anh sớm nói, nếu anh sớm tìm tôi, nếu anh không dùng cách ép cưới tôi, chúng ta đâu đến mức này?”
Kiến Quân Dạ đứng yên, không phản bác được một câu.
Hồng Quế Mạn ôm lấy tập hồ sơ, nước mắt rơi không ngừng.
Cô từng nghĩ mình chỉ cần một sự thật.
Nhưng khi sự thật đến, cô mới phát hiện thứ mình mất đi không chỉ là tình yêu năm đó.
Mà là cả tuổi trẻ không thể quay lại.
Kiến Quân Dạ chậm rãi quỳ một gối trước mặt cô.
Động tác ấy khiến Hồng Quế Mạn cứng đờ.
Người đàn ông kiêu ngạo như anh, người đứng trên cao khiến người khác phải cúi đầu, lúc này lại quỳ xuống trước mặt cô.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đỏ lên.
“Quế Mạn, anh xin lỗi.”
Cô nhìn anh, môi run rẩy.
“Xin lỗi có ích gì?”
“Không có ích.”
Giọng anh rất thấp.
“Nhưng anh vẫn muốn nói. Năm đó anh không bảo vệ được em, sau này quay về lại dùng cách sai lầm giữ em bên cạnh. Anh biết em đau, nhưng anh vẫn ích kỷ không chịu buông tay.”
Anh đưa tay, rất nhẹ nắm lấy đầu ngón tay cô.
Lần này cô không rút về.
“Anh không cầu em tha thứ ngay. Em muốn hận, cứ hận anh. Muốn đánh, muốn mắng, anh đều nhận.”
Anh nhìn cô, từng chữ khàn đặc.
“Nhưng đừng phủ nhận tình yêu năm đó của chúng ta, được không?”
Hồng Quế Mạn bật khóc.
Cô muốn nói không được.
Muốn nói tình yêu đó đã chết rồi.
Nhưng lời đến bên môi, lại làm thế nào cũng không nói ra được.
Bởi vì cô biết, nếu năm đó không có hiểu lầm, nếu không có sự chia cắt tàn nhẫn kia, có lẽ bọn họ đã thật sự có một kết cục khác.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua giàn dây leo bên sông, làm những nhánh dài khẽ lay động trên mặt nước.
Làn nước trong xanh ban ngày giờ chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng vỡ vụn lấp lánh như những mảnh ký ức không thể ghép lại nguyên vẹn.
Hồng Quế Mạn cúi đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
Rất lâu sau, cô mới khàn giọng nói:
“Kiến Quân Dạ, tôi không biết mình còn có thể tin anh hay không.”
Anh nắm tay cô chặt hơn một chút.
“Vậy để anh chứng minh.”
“Chứng minh bao lâu?”
“Cả đời.”
Cô nhìn anh, nước mắt lại rơi xuống.
Cả đời.
Năm đó, anh cũng từng nói những lời giống như cả đời.
Nhưng cả đời của tuổi trẻ quá mong manh, chỉ cần một biến cố đã vỡ nát.
Lần này, cô không dám tin dễ dàng nữa.
Nhưng cô cũng không thể tiếp tục giả vờ rằng trái tim mình hoàn toàn không dao động.
Hồng Quế Mạn chậm rãi rút tay khỏi tay anh.
Kiến Quân Dạ khựng lại, ánh mắt tối xuống.
Nhưng ngay sau đó, cô chỉ thấp giọng nói:
“Tôi mệt rồi.”
Anh lập tức đứng dậy.
“Anh đưa em về phòng.”
Cô không từ chối.
Đêm ấy, Kiến Quân Dạ đưa cô lên lầu, nhưng không bước vào phòng.
Anh đứng ngoài cửa, nhìn cô bằng ánh mắt rất sâu.
“Ngủ ngon.”
Hồng Quế Mạn nắm tay nắm cửa, im lặng một lúc rồi khẽ đáp:
“Ừ.”
Chỉ một âm rất nhẹ, lại khiến đáy mắt Kiến Quân Dạ hiện lên chút ánh sáng.
Cánh cửa khép lại.
Hồng Quế Mạn dựa lưng vào cửa, nước mắt vẫn chưa khô.
Cô biết, từ hôm nay trở đi, mọi thứ sẽ không còn giống trước nữa.
Sự thật đã mở ra một vết nứt trong bức tường hận ý của cô.
Nhưng phía sau vết nứt ấy là ánh sáng hay vực sâu, cô vẫn chưa nhìn rõ.
Ngoài cửa, Kiến Quân Dạ đứng rất lâu mới rời đi.
Bên ngoài biệt thự, con sông lớn vẫn lặng lẽ chảy qua khu vườn, dây leo rủ xuống mặt nước, gió đêm làm chúng khẽ đung đưa.
Giống như đoạn tình cảm của họ.
Tưởng đã chìm xuống tận đáy, nhưng chỉ cần một cơn gió thổi qua, mặt nước vẫn sẽ nổi lên từng vòng gợn không thể che giấu.