Hoa Tử Đằng Trong Giấc Mộng

Chương 3

Trước Sau

break

Chương 3

Sáng hôm sau, biệt thự Kiến gia vẫn yên tĩnh như mọi ngày, ánh nắng nhạt rơi qua khung cửa kính lớn, phủ lên đại sảnh một tầng sáng lạnh lẽo.

Hồng Quế Mạn xuống lầu rất sớm, trên người mặc chiếc váy dài màu trắng sữa, mái tóc đen buông hờ sau vai, gương mặt xinh đẹp nhưng chẳng có chút dịu dàng nào.

Kiến Quân Dạ đã đứng trước gương chỉnh cổ áo, áo sơ mi trắng phẳng phiu ôm lấy vai rộng, dáng vẻ lạnh lùng cao quý, giống như người đàn ông chưa từng biết mệt mỏi.

Nghe tiếng bước chân, anh khẽ quay đầu nhìn cô, ánh mắt vốn lạnh nhạt bỗng mềm xuống một chút, nhưng Hồng Quế Mạn lại làm như không nhìn thấy.

Cô đi đến trước mặt anh, đưa tay cầm lấy chiếc cà vạt màu đen trên bàn, giọng bình tĩnh đến xa cách.

“Đứng yên.”

Kiến Quân Dạ không nói gì, chỉ cúi đầu phối hợp để cô vòng cà vạt qua cổ áo mình.

Từ sau hôm cưới, việc thắt cà vạt dường như trở thành chuyện cô buộc phải làm mỗi sáng.

Cô không thích quy củ này, càng không thích cảm giác mình giống một người vợ ngoan hiền, đứng bên cạnh chỉnh trang cho chồng trước khi anh ra ngoài.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy chiếc cà vạt trong tay, ký ức năm cấp ba lại không nghe lời mà ùa về.

Năm ấy, Kiến Quân Dạ cũng đứng trước mặt cô như vậy, cúi đầu để cô vụng về thắt cà vạt giúp anh.

Khi đó cô vừa thắt vừa cười, còn cố ý kéo lệch nút thắt, khiến thiếu niên lạnh lùng hiếm khi cau mày bất lực.

“Quế Mạn, em làm cố ý phải không?”

Cô ngẩng mặt nhìn anh, đôi mắt sáng trong, giọng đắc ý.

“Đúng vậy, ai bảo anh đẹp trai quá, em muốn phá một chút cho bớt hút mắt người khác.”

Thiếu niên nhìn cô rất lâu, sau đó bỗng cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.

“Vậy sau này chỉ cho em nhìn.”

Một câu nói khi ấy khiến cô đỏ mặt cả buổi.

Nhưng hiện tại, nghĩ lại chỉ còn thấy chua xót.

Hồng Quế Mạn mím môi, nhanh chóng kéo nút cà vạt lên, động tác hơi mạnh khiến hơi thở Kiến Quân Dạ khựng lại.

Anh cụp mắt nhìn cô, giọng trầm thấp.

“Em vẫn giận anh?”

Cô cười nhạt, không ngẩng đầu.

“Kiến tổng nghĩ nhiều rồi, người như anh không đáng để tôi lãng phí cảm xúc.”

Ánh mắt Kiến Quân Dạ tối đi, nhưng anh không phản bác.

Anh đã quen với gai nhọn trong lời nói của cô, cũng biết những gai nhọn ấy vốn là do chính tay mình ép cô mọc ra.

Cô chỉnh xong cà vạt, đang định lùi lại thì anh bỗng giữ lấy cổ tay cô.

“Quế Mạn.”

Giọng anh rất thấp, như sợ chỉ cần nói lớn một chút, người trước mặt sẽ lập tức biến mất.

Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng.

“Còn chuyện gì?”

Kiến Quân Dạ nhìn cô, trong mắt có chút dịu dàng khó giấu.

“Anh nhớ em rất thích hoa tử đằng tím hay...”

“Rồi đấy!”

Cô cắt ngang lời anh gần như ngay lập tức, bàn tay rút mạnh khỏi tay anh, khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh nhạt.

“Cà vạt cũng thắt xong rồi, Kiến tổng còn muốn kiểm tra gì nữa không?”

Kiến Quân Dạ khựng lại.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ đều mang theo vẻ xa cách.

“Anh thích đi đâu thì cứ việc đi đi.”

Nói xong, Hồng Quế Mạn không đợi anh trả lời, xoay người đi thẳng lên lầu.

Vạt váy trắng lướt qua bậc thang, bóng lưng mảnh mai lại lạnh lùng như một làn sương không thể giữ lại.

Kiến Quân Dạ đứng nguyên tại chỗ, bàn tay vừa nắm lấy cô chậm rãi buông xuống.

Anh vốn định hỏi cô, có còn thích hoa tử đằng tím hay không.

Anh đã cho người chuẩn bị một khu nhà kính trồng đầy hoa tử đằng sau biệt thự, vốn muốn đưa cô đến xem, muốn nói với cô rằng những năm qua anh chưa từng quên bất cứ điều gì.

Nhưng cô không muốn nghe.

Cô thậm chí không cho anh cơ hội nói hết một câu.

Quản gia đứng cách đó không xa, thấy sắc mặt anh trầm xuống thì cúi đầu thật thấp.

“Thiếu gia, hôm nay ngài còn đến công ty không ạ?”

Kiến Quân Dạ nhắm mắt lại, lát sau mới lạnh giọng nói:

“Đến.”

Anh cầm áo vest bước ra ngoài, dáng vẻ vẫn bình tĩnh như thường ngày, chỉ có ánh mắt càng thêm sâu tối.

Trên tầng hai, Hồng Quế Mạn đứng sau rèm cửa, nhìn chiếc xe màu đen chậm rãi rời khỏi biệt thự.

Đến khi xe biến mất sau cánh cổng lớn, cô mới thở ra một hơi rất khẽ.

Thật ra cô nghe thấy.

Cô nghe thấy anh nhắc đến hoa tử đằng tím.

Nhưng chính vì nghe thấy nên cô mới phải cắt ngang.

Bởi vì cô sợ.

Sợ Kiến Quân Dạ lại dùng những ký ức cũ ấy kéo cô mềm lòng, sợ bản thân lại nhớ đến thiếu niên từng ôm cô dưới giàn hoa tím, dịu dàng nói sau này nhất định cưới cô.

Cô đã từng tin anh đến mức không giữ lại đường lui.

Kết quả, anh lại là người đẩy cô xuống vực sâu.

Hồng Quế Mạn buông rèm xuống, xoay người quay về phòng.

Trên bàn trang điểm đặt một chiếc hộp gấm nhỏ.

Cô nhớ rõ đêm qua chưa từng thấy nó ở đây.

Cô bước tới mở ra, bên trong là một chiếc kẹp tóc hình hoa tử đằng, cánh hoa tím nhạt được chế tác bằng đá quý, tinh xảo đến mức như có ánh sáng chảy qua.

Bên dưới còn có một tấm thiệp nhỏ.

Nét chữ của Kiến Quân Dạ vẫn giống năm xưa, mạnh mẽ mà lạnh lùng.

“Thấy nó, anh nhớ đến em.”

Chỉ bảy chữ đơn giản, lại khiến đầu ngón tay Hồng Quế Mạn khẽ run.

Cô nhìn chiếc kẹp tóc rất lâu, bỗng cảm thấy hốc mắt hơi nóng.

Năm cấp ba, cô từng nói với Kiến Quân Dạ rằng nếu sau này kết hôn, cô muốn cài một đóa hoa tử đằng trên tóc.

Khi ấy anh hỏi vì sao.

Cô cười nói:

“Vì hoa tử đằng giống một giấc mộng. Em muốn ngày cưới của mình cũng đẹp như mộng vậy.”

Kiến Quân Dạ khi đó nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta muốn chìm đắm.

“Vậy sau này anh sẽ tặng em.”

Nhiều năm trôi qua, anh thật sự tặng.

Nhưng giấc mộng năm ấy đã vỡ từ lâu rồi.

Hồng Quế Mạn khép hộp lại thật mạnh, như muốn đóng luôn tất cả dao động trong lòng.

Cô không thể mềm lòng.

Tuyệt đối không thể.

Đến gần trưa, quản gia lên gõ cửa.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia dặn nhà bếp chuẩn bị món cô thích, mời cô xuống dùng bữa.”

Hồng Quế Mạn ngồi bên cửa sổ, không quay đầu.

“Tôi không đói.”

Quản gia im lặng một lúc rồi nói tiếp:

“Thiếu gia còn nói, nếu cô không muốn xuống lầu, có thể dùng bữa trong phòng.”

Cô nhắm mắt lại, giọng lạnh hơn.

“Ông nói với anh ấy, tôi không phải trẻ con, không cần anh ấy sắp xếp từng chuyện nhỏ như vậy.”

Quản gia cúi đầu đáp vâng, rồi lặng lẽ rời đi.

Cánh cửa khép lại, căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Hồng Quế Mạn ngồi một mình rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được nhìn về phía chiếc hộp gấm trên bàn.

Rõ ràng cô rất muốn ném nó đi.

Nhưng bàn tay đưa ra rồi lại thu về.

Thứ khiến cô đau khổ nhất chính là như vậy.

Cô hận Kiến Quân Dạ.

Nhưng lại không thể hận sạch sẽ.

Buổi chiều, trời bỗng đổ mưa.

Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, từng giọt gõ lên mái hiên, khiến cả biệt thự chìm trong một màu xám lạnh.

Hồng Quế Mạn ngồi trong phòng đọc sách, nhưng một chữ cũng không nhìn vào.

Cô bỗng nhớ rất nhiều năm trước, cũng có một ngày mưa như thế này.

Cô quên mang ô, bị kẹt lại ở hành lang sau trường.

Kiến Quân Dạ khi ấy đi ngang qua, rõ ràng đã nhìn thấy cô, nhưng lại cố ý đi tiếp.

Cô tức giận gọi anh.

“Kiến Quân Dạ, cậu không thấy tớ sao?”

Thiếu niên quay đầu, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt.

“Thấy.”

“Thấy mà còn đi?”

Anh bình tĩnh đáp:

“Muốn xem em có gọi anh không.”

Cô tức đến bật cười, chạy tới đá nhẹ vào chân anh.

“Cậu đúng là đáng ghét.”

Thiếu niên cúi đầu nhìn cô, cuối cùng vẫn bung ô che qua đỉnh đầu cô.

Chiếc ô không lớn, anh nghiêng gần hết về phía cô, còn vai mình thì ướt đẫm.

Khi đó cô len lén nhìn anh, trong lòng ngọt đến mức như giấu một viên kẹo.

Nhưng bây giờ nhớ lại, vị ngọt ấy lại biến thành vị đắng.

Đến chạng vạng, Kiến Quân Dạ trở về sớm hơn thường ngày.

Anh vừa bước vào cửa, quản gia đã tiến lên nhận áo khoác.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân cả ngày không xuống lầu, bữa trưa cũng chỉ ăn vài miếng.”

Động tác cởi áo của Kiến Quân Dạ khựng lại.

Sắc mặt anh hơi trầm xuống.

“Cô ấy đang ở đâu?”

“Trong phòng.”

Kiến Quân Dạ không nói thêm, xoay người bước lên lầu.

Đến trước cửa phòng, anh giơ tay định gõ, nhưng cuối cùng lại dừng lại.

Một lát sau, anh mới gõ nhẹ hai tiếng.

Bên trong không có tiếng đáp.

Anh thấp giọng gọi:

“Quế Mạn.”

Vẫn im lặng.

Kiến Quân Dạ nhíu mày, đẩy cửa bước vào.

Trong phòng không có ai.

Ánh mắt anh lập tức lạnh xuống.

“Quế Mạn?”

Anh bước nhanh vào trong, nhìn quanh một vòng, cuối cùng phát hiện cửa ban công đang mở.

Hồng Quế Mạn đứng ngoài ban công, mặc rất mỏng, tóc dài bị gió thổi rối, ánh mắt nhìn về giàn hoa tử đằng trong mưa.

Kiến Quân Dạ bước tới, lập tức cởi áo khoác phủ lên vai cô.

“Trời đang mưa, em đứng ở đây làm gì?”

Hồng Quế Mạn không quay đầu.

“Liên quan đến anh sao?”

Anh nén giận, giọng trầm xuống.

“Em muốn bệnh à?”

Cô khẽ cười, giọng nhẹ đến gần như không thật.

“Bệnh thì sao? Dù sao cũng không chết được.”

Sắc mặt Kiến Quân Dạ thay đổi.

Anh xoay người cô lại, nhìn gương mặt tái nhợt của cô, trong mắt hiện rõ vẻ tức giận và đau lòng.

“Hồng Quế Mạn, đừng lấy thân thể mình ra giày vò anh.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lạnh lẽo.

“Anh nghĩ tôi làm vậy vì anh?”

Kiến Quân Dạ im lặng.

Cô cười châm chọc.

“Kiến tổng, anh vẫn tự tin như vậy.”

Mưa ngoài ban công càng lúc càng lớn.

Kiến Quân Dạ không nói nữa, trực tiếp ôm ngang cô lên.

Hồng Quế Mạn giật mình, lập tức vùng vẫy.

“Kiến Quân Dạ, anh buông tôi xuống!”

Anh ôm cô rất chặt, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

“Em muốn mắng thế nào cũng được, nhưng bây giờ phải vào trong.”

“Anh dựa vào đâu quản tôi?”

“Dựa vào việc anh là chồng em.”

“Anh không xứng!”

Ba chữ ấy khiến bước chân Kiến Quân Dạ khựng lại.

Nhưng chỉ một giây, anh lại tiếp tục ôm cô vào phòng, đặt cô xuống ghế sofa.

Anh lấy khăn khô lau tóc cho cô, động tác rõ ràng không dịu dàng lắm, nhưng lại cẩn thận đến mức khiến người ta không biết phải chống đỡ thế nào.

Hồng Quế Mạn muốn giật khăn lại.

“Không cần anh giả vờ tốt với tôi.”

Kiến Quân Dạ giữ tay cô, giọng khàn xuống.

“Anh không giả vờ.”

“Vậy năm đó là gì?”

Căn phòng lập tức yên tĩnh.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ như bị kéo xa, chỉ còn lại hơi thở nặng nề của hai người.

Hồng Quế Mạn nhìn anh, đôi mắt đỏ lên.

“Kiến Quân Dạ, anh cứ nhớ tôi thích gì, nhớ tôi ăn gì, nhớ tôi sợ lạnh, nhớ tôi thích hoa tử đằng. Nhưng anh có nhớ không, năm đó tôi đã đau khổ thế nào?”

Tay Kiến Quân Dạ đang cầm khăn chậm rãi siết chặt.

Cô nghẹn giọng, nhưng vẫn cố nói tiếp.

“Anh biết tôi gọi cho anh bao nhiêu cuộc không? Anh biết tôi đứng trước cổng nhà anh chờ bao lâu không? Anh biết tôi nghe tin anh ra nước ngoài từ miệng người khác đau thế nào không?”

Mỗi một câu hỏi đều như dao cắt vào tim anh.

Kiến Quân Dạ nhìn cô, sắc mặt trắng bệch hiếm thấy.

“Quế Mạn...”

“Đừng gọi tôi như vậy.”

Cô quay mặt đi, giọng run rẩy.

“Cái tên đó từ miệng anh nói ra chỉ khiến tôi thấy buồn cười.”

Kiến Quân Dạ im lặng rất lâu.

Rồi anh bỗng thấp giọng nói:

“Năm đó, anh bị đưa đi.”

Hồng Quế Mạn cứng người.

Cô quay đầu lại nhìn anh.

“Anh nói gì?”

Ánh mắt Kiến Quân Dạ tối sâu, như cuối cùng cũng xé mở một góc bí mật bị chôn vùi nhiều năm.

“Năm đó, chuyện anh ra nước ngoài không phải do anh tự quyết. Điện thoại của anh bị thu, mọi liên lạc với em đều bị cắt đứt.”

Hồng Quế Mạn nhìn anh, môi khẽ run.

“Vậy tin nhắn chia tay thì sao?”

Kiến Quân Dạ siết chặt tay.

“Không phải anh gửi.”

Không khí như ngừng lại.

Hồng Quế Mạn nhìn anh chằm chằm, trong đầu trống rỗng một mảng.

Không phải anh gửi?

Vậy những năm qua cô hận cái gì?

Cô đã đau vì cái gì?

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, cô lại ép mình tỉnh táo.

“Anh nghĩ bây giờ nói những lời này, tôi sẽ tin sao?”

Kiến Quân Dạ nhìn cô, giọng rất thấp.

“Anh biết em sẽ không tin ngay.”

“Vậy tại sao trước đây không nói?”

“Vì khi anh quay về, bên cạnh em đã có người khác.”

Hồng Quế Mạn ngẩn ra.

“Người khác?”

Kiến Quân Dạ nhìn cô thật sâu, trong mắt có đau đớn không thể che giấu.

“Anh nhìn thấy em đứng bên cạnh một người đàn ông khác, cười rất vui.”

Hồng Quế Mạn mất vài giây mới hiểu anh đang nói đến ai.

Đó là anh họ xa của cô, khi ấy vừa từ nước ngoài về, giúp cô xử lý một số chuyện trong công ty.

Cô không ngờ Kiến Quân Dạ lại hiểu lầm.

Nhưng rất nhanh, cô bật cười.

“Vậy nên anh không hỏi, không giải thích, chỉ tự mình kết luận?”

Kiến Quân Dạ mím môi.

“Anh lúc đó không có tư cách.”

“Hiện tại thì có sao?”

Cô nhìn anh, ánh mắt đau đến lạnh.

“Hiện tại anh có tư cách ép tôi kết hôn, có tư cách trói tôi ở Kiến gia, nhưng lại không có dũng khí nói rõ mọi chuyện từ đầu?”

Kiến Quân Dạ không đáp được.

Hồng Quế Mạn đứng dậy, muốn rời khỏi anh.

Nhưng vừa đứng lên, trước mắt cô bỗng tối sầm, thân thể lảo đảo.

Kiến Quân Dạ lập tức đỡ lấy cô.

“Quế Mạn!”

Cô muốn đẩy anh ra, nhưng cả người mềm nhũn không còn sức lực.

Kiến Quân Dạ ôm cô lên giường, lập tức gọi bác sĩ riêng tới.

Hồng Quế Mạn nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, hàng mi khẽ run, nhưng vẫn cố chấp quay mặt đi không nhìn anh.

Bác sĩ kiểm tra xong, thấp giọng nói:

“Thiếu phu nhân bị lạnh, cộng thêm ăn uống không đủ, thân thể suy nhược. Nghỉ ngơi một đêm, uống thuốc đúng giờ là được.”

Kiến Quân Dạ đứng bên giường, sắc mặt âm trầm.

“Biết rồi.”

Sau khi bác sĩ rời đi, căn phòng lại yên tĩnh.

Kiến Quân Dạ bưng thuốc đến bên giường.

“Uống thuốc.”

Hồng Quế Mạn nhắm mắt.

“Không uống.”

Anh nhíu mày.

“Đừng bướng.”

Cô mở mắt nhìn anh, giọng yếu nhưng vẫn lạnh.

“Kiến Quân Dạ, anh cứ như vậy không mệt sao?”

Anh ngồi xuống bên cạnh cô.

“Mệt.”

Cô khựng lại.

Anh nhìn cô, giọng khàn thấp.

“Nhưng mất em còn mệt hơn.”

Trái tim Hồng Quế Mạn như bị thứ gì đó khẽ đâm vào.

Cô quay mặt đi.

“Đừng nói nữa.”

Kiến Quân Dạ không ép cô tiếp tục nghe, chỉ múc một thìa thuốc đưa đến bên môi cô.

Hồng Quế Mạn nhìn anh rất lâu, cuối cùng vẫn há miệng uống xuống.

Thuốc rất đắng.

Đắng đến mức cô nhíu mày.

Ngay sau đó, một viên kẹo sữa được đặt vào lòng bàn tay cô.

Cô ngẩn ra.

Kiến Quân Dạ thấp giọng nói:

“Em sợ đắng.”

Lại là một chuyện anh vẫn nhớ.

Hồng Quế Mạn nắm chặt viên kẹo, không ăn, cũng không ném đi.

Cô chỉ cảm thấy trái tim mình rối loạn đến đáng sợ.

Đêm ấy, Kiến Quân Dạ không rời đi.

Anh ngồi trên ghế bên cạnh giường, lặng lẽ canh cô ngủ, giống như chỉ cần chớp mắt, cô sẽ biến mất khỏi thế giới của anh.

Hồng Quế Mạn nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận được có người thay khăn lạnh trên trán mình, có người nhẹ nhàng kéo chăn cho cô.

Trong cơn mơ mơ hồ hồ, cô như quay về năm cấp ba.

Khi đó cô bị sốt, Kiến Quân Dạ cũng ngồi bên cạnh cô như vậy, mặt lạnh nhưng tay lại không ngừng chăm sóc.

Cô khi ấy cố ý làm nũng.

“Kiến Quân Dạ, em khó chịu.”

Thiếu niên cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc.

“Vậy sau này không được dầm mưa nữa.”

Cô cười yếu ớt.

“Anh lo cho em à?”

Anh im lặng rất lâu, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

“Ừ, rất lo.”

Giấc mộng và hiện thực chồng lên nhau.

Hồng Quế Mạn khẽ mở mắt, nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cạnh giường.

Ánh đèn ngủ vàng nhạt phủ lên sườn mặt anh, làm dịu đi vẻ lạnh lùng thường ngày.

Cô nhìn anh rất lâu, bỗng khàn giọng gọi:

“Kiến Quân Dạ...”

Anh lập tức ngẩng đầu.

“Anh đây.”

Hai chữ ấy khiến mắt cô đỏ lên.

Năm đó, cô đã từng mong nghe được hai chữ này biết bao nhiêu lần.

Nhưng khi thật sự nghe thấy, cô lại không biết nên vui hay nên đau.

Kiến Quân Dạ cúi người, giọng dịu xuống.

“Muốn uống nước không?”

Cô lắc đầu, im lặng một lúc rồi hỏi rất khẽ:

“Năm đó... thật sự không phải anh gửi tin nhắn chia tay sao?”

Ánh mắt Kiến Quân Dạ khẽ động.

Anh nhìn cô, từng chữ rõ ràng.

“Không phải.”

Nước mắt Hồng Quế Mạn lập tức rơi xuống.

Cô vội quay mặt đi, không muốn để anh nhìn thấy.

Nhưng Kiến Quân Dạ vẫn thấy.

Trái tim anh đau đến mức gần như không thở nổi.

Anh đưa tay muốn lau nước mắt cho cô, nhưng dừng lại giữa không trung, sợ cô chán ghét.

Cuối cùng, anh chỉ khàn giọng nói:

“Quế Mạn, xin lỗi.”

Một câu xin lỗi muộn rất nhiều năm.

Hồng Quế Mạn nhắm mắt, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Cô từng nghĩ nếu có một ngày Kiến Quân Dạ xin lỗi, cô nhất định sẽ cười lạnh, nhất định sẽ nói mình không cần nữa.

Nhưng đến khi thật sự nghe thấy, cô mới phát hiện những vết thương cũ chưa từng lành lại.

Chúng chỉ bị cô giấu đi.

“Anh đi đi.”

Cô nói rất khẽ.

Kiến Quân Dạ im lặng nhìn cô.

“Anh ở đây em ngủ không được.”

Bàn tay anh siết chặt, cuối cùng vẫn đứng dậy.

“Được, anh ở ngoài cửa. Có chuyện gọi anh.”

Hồng Quế Mạn không đáp.

Kiến Quân Dạ nhìn cô thêm một lúc rồi xoay người rời khỏi phòng.

Cánh cửa khép lại rất nhẹ.

Hồng Quế Mạn mở mắt, nhìn viên kẹo sữa trong lòng bàn tay.

Rất lâu sau, cô chậm rãi bóc vỏ, đặt vào miệng.

Vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi.

Ngoài cửa, Kiến Quân Dạ đứng lặng trong hành lang tối.

Anh dựa lưng vào tường, ngẩng đầu nhìn ánh đèn lạnh trên trần nhà, đáy mắt đỏ lên hiếm thấy.

Năm đó anh đánh mất cô vì bất lực.

Nhiều năm sau, anh lại làm tổn thương cô vì cố chấp.

Nếu thời gian có thể quay lại, anh nhất định sẽ liều mạng trở về bên cô, dù chỉ để nói với cô một câu.

Quế Mạn, đừng đợi anh trong đau khổ.

Nhưng đời người không có nếu như.

Chỉ có hiện tại.

Mà hiện tại, cô ở rất gần anh, gần đến mức chỉ cách một cánh cửa.

Nhưng trái tim cô lại cách anh cả một mùa hoa tử đằng đã tàn từ nhiều năm trước.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc