Ngày hôm đó, Hồng Quế Mạn ở nhà một mình chán ngắt, Kiến Quân Dạ vừa ăn sáng xong đã đến công ty, trong biệt thự rộng lớn chỉ còn lại tiếng gió lướt qua giàn hoa tử đằng ngoài vườn.
Cô ngồi trong nhà kính đọc sách, nhưng đọc mãi vẫn không vào chữ nào. Trước mặt là tách trà nóng, bên cạnh là đĩa bánh nhỏ, mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo, lại càng khiến cô cảm thấy nhàm chán.
Trước kia cô luôn nghĩ chỉ cần được yên tĩnh một mình là tốt. Nhưng bây giờ yên tĩnh quá lâu, cô lại cảm thấy cả người như bị nhốt trong một giấc mộng mềm mại nhưng không lối ra.
Hồng Quế Mạn chống cằm nhìn những chùm hoa tử đằng rủ xuống trước mặt, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ rất kỳ lạ.
Viết ŧıểυ thuyết.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, ngay cả cô cũng ngẩn ra.
Năm cấp ba, cô từng lén viết truyện trong vở nháp, còn bị Kiến Quân Dạ phát hiện. Khi ấy anh cầm quyển vở của cô, nhìn vài dòng rồi nhíu mày.
“Nam chính này ngu ngốc quá.”
Cô tức đến đỏ mặt, giật lại quyển vở.
“Cậu thì biết gì? Đây gọi là ngược tâm, hiểu không?”
Thiếu niên Kiến Quân Dạ nhìn cô, bình tĩnh nói:
“Nếu thích thì giữ lại, nếu không thích thì buông tay. Hành hạ nhau làm gì?”
Khi đó cô còn cười anh không hiểu tình yêu.
Bây giờ nghĩ lại, người không hiểu tình yêu năm đó, hình như không chỉ có anh.
Hồng Quế Mạn bật máy tính bảng, mở một trang trắng. Ngón tay cô đặt trên bàn phím rất lâu, cuối cùng chậm rãi gõ xuống mấy chữ.
Hoa Tử Đằng Trong Giấc Mộng
Nhìn tiêu đề ấy, trái tim cô khẽ run.
Cô không biết vì sao mình lại đặt cái tên này. Có lẽ vì những năm tháng giữa cô và Kiến Quân Dạ đều gắn với hoa tử đằng.
Gặp nhau dưới giàn hoa.
Yêu nhau dưới giàn hoa.
Chia xa cũng vì một giấc mộng tưởng như đã tàn.
Cô suy nghĩ một lúc, bắt đầu viết dòng đầu tiên.
“Năm cô mười bảy tuổi, cô từng yêu một thiếu niên lạnh lùng, tưởng rằng chỉ cần nắm tay nhau đủ chặt, cả đời sẽ không buông.”
Viết xong câu ấy, Hồng Quế Mạn bỗng dừng lại.
Không hiểu sao hốc mắt cô hơi cay.
Cô không muốn viết chính mình, nhưng từng chữ rơi xuống lại giống như đang xé mở ký ức của chính mình.
Cô hít sâu một hơi, tiếp tục gõ.
Trong truyện, nữ chính là một cô gái thích cười, thích hoa tử đằng, thích trêu chọc nam chính lạnh lùng. Nam chính xuất thân hào môn, ít nói, cố chấp, luôn giấu tình cảm trong lòng.
Viết đến đây, Hồng Quế Mạn bỗng bật cười.
Nam chính này đúng là quá giống Kiến Quân Dạ.
Nhưng cô không muốn để anh dễ dàng như vậy.
Vì thế cô cố ý viết nam chính bị nữ chính lạnh nhạt, bị nữ chính mắng, bị nữ chính bắt đứng ngoài cửa cả đêm, còn phải tự mình pha cà phê mà không được uống.
Viết đến đoạn này, tâm trạng cô bỗng tốt hơn rất nhiều.
Quản gia Trương bước vào đưa trà, nhìn thấy thiếu phu nhân ngồi trước máy tính bảng, khóe môi còn cong lên rất nhẹ, không nhịn được ngẩn ra.
“Thiếu phu nhân, cô đang viết gì vậy?”
Hồng Quế Mạn lập tức khép máy tính bảng lại.
“Không có gì.”
Quản gia Trương mỉm cười.
“Lâu rồi tôi mới thấy cô vui như vậy.”
Cô khựng lại, sau đó cụp mắt uống trà.
“Ông nhìn nhầm rồi.”
Quản gia không vạch trần, chỉ lặng lẽ lui ra ngoài.
Đến chiều, Hồng Quế Mạn đã viết được rất nhiều. Càng viết, cô càng nhập tâm, thậm chí quên cả thời gian.
Khi Kiến Quân Dạ trở về, cô vẫn ngồi trong nhà kính, trên bàn là máy tính bảng, bên cạnh là ly trà đã nguội từ lâu.
Anh đứng ngoài cửa kính nhìn cô một lúc.
Ánh chiều rơi lên mái tóc đen của cô, chiếc vòng tay hoa tử đằng trên cổ tay ánh lên màu tím nhạt. Cô hơi nhíu mày, lúc thì gõ chữ, lúc lại cắn môi suy nghĩ.
Dáng vẻ ấy sinh động hơn rất nhiều so với những ngày đầu cô bước vào Kiến gia.
Kiến Quân Dạ không quấy rầy, chỉ nhẹ nhàng bước vào.
“Đang làm gì?”
Hồng Quế Mạn giật mình, lập tức úp máy tính bảng xuống.
“Anh về lúc nào?”
“Vừa về.”
Anh nhìn máy tính bảng bị cô che lại, ánh mắt hiện lên ý cười rất nhạt.
“Có bí mật?”
Cô lạnh mặt.
“Liên quan gì đến anh?”
“Không liên quan.”
Anh ngồi xuống đối diện cô, rất biết điều không hỏi tiếp.
Nhưng càng như vậy, Hồng Quế Mạn càng thấy mất tự nhiên.
Kiến Quân Dạ rót cho cô một ly trà nóng mới, đặt trước mặt cô.
“Trà nguội rồi, đừng uống nữa.”
Cô nhìn ly trà mới, trong lòng mềm đi một chút, nhưng ngoài miệng vẫn nói:
“Anh bây giờ còn quản cả trà tôi uống sao?”
“Ừ.”
Anh đáp rất tự nhiên.
“Muốn quản, nhưng đang học cách hỏi trước.”
Hồng Quế Mạn không ngờ anh lại nói như vậy, nhất thời không biết đáp gì.
Kiến Quân Dạ nhìn cô, giọng dịu xuống.
“Hôm nay ở nhà có buồn không?”
Cô im lặng một lúc.
“Ban đầu có.”
“Sau đó?”
“Sau đó tìm được việc làm.”
Anh nhìn máy tính bảng.
“Viết truyện?”
Hồng Quế Mạn lập tức ngẩng đầu nhìn anh.
“Sao anh biết?”
Kiến Quân Dạ khẽ cong môi.
“Năm cấp ba em cũng từng như vậy. Mỗi lần viết truyện đều cắn môi, còn không cho ai xem.”
Cô nghẹn lại.
Người này thật sự nhớ quá nhiều.
“Anh không được xem.”
“Được.”
Anh đáp rất nhanh.
“Anh không xem.”
Hồng Quế Mạn vốn đã chuẩn bị mắng anh vài câu, nhưng anh ngoan ngoãn như vậy lại khiến cô không có đất phát huy.
Cô cầm máy tính bảng lên, ôm vào lòng như bảo vệ báu vật.
“Đây là riêng tư của tôi.”
“Ừ.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.
“Vậy anh chờ đến khi em tự nguyện cho anh xem.”
Trái tim Hồng Quế Mạn khẽ động.
Cô cúi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Anh chờ đi, có lẽ cả đời cũng không cho xem.”
“Vậy anh chờ cả đời.”
Cô ngẩng phắt đầu lên.
Kiến Quân Dạ vẫn nhìn cô rất bình tĩnh, như thể vừa nói một chuyện vô cùng bình thường.
Hồng Quế Mạn mím môi.
“Kiến Quân Dạ, anh đừng câu nào cũng nói như lời thoại nam chính ngôn tình.”
Anh hơi nhướng mày.
“Nam chính ngôn tình?”
Cô lập tức nhận ra mình nói lỡ, vội quay mặt đi.
“Không có gì.”
Nhưng Kiến Quân Dạ lại như hiểu ra điều gì, khóe môi cong lên.
“Em viết về anh?”
“Không có!”
Cô phủ nhận quá nhanh, ngược lại càng đáng nghi.
Kiến Quân Dạ nhìn cô, ánh mắt sâu thêm vài phần.
“Nam chính trong truyện của em là người thế nào?”
Hồng Quế Mạn lạnh lùng đáp:
“Rất đáng ghét.”
Anh gật đầu.
“Vậy chắc là anh.”
Cô suýt nữa bị anh làm tức cười.
“Anh cũng biết mình đáng ghét?”
“Biết.”
Anh nhìn cô.
“Nhưng đang sửa.”
Căn nhà kính bỗng yên tĩnh.
Hoa tử đằng trên đầu khẽ lay động, hương thơm nhàn nhạt lan trong không khí.
Hồng Quế Mạn nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng cảm thấy trái tim mình lại mềm xuống một chút.
Anh thật sự đang sửa.
Từ một người quen quyết định mọi thứ, anh bắt đầu học cách hỏi cô.
Từ một người chỉ biết giữ cô lại bằng cưỡng ép, anh bắt đầu học cách đứng bên cạnh chờ cô.
Cô không biết sự thay đổi này có kéo dài được bao lâu.
Nhưng ít nhất hiện tại, cô đã nhìn thấy.
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, Hồng Quế Mạn lại trở về phòng tiếp tục viết.
Kiến Quân Dạ không quấy rầy cô, chỉ bảo người làm đưa sữa nóng đến trước cửa.
Nhưng đến gần mười một giờ, anh vẫn không yên tâm, cuối cùng bước đến trước cửa phòng cô, gõ nhẹ.
“Hồng Quế Mạn.”
Bên trong im lặng vài giây, sau đó vang lên giọng cô.
“Vào đi.”
Kiến Quân Dạ mở cửa bước vào.
Cô vẫn ngồi trước bàn, máy tính bảng sáng lên trước mặt, trên màn hình đầy chữ.
Vừa thấy anh vào, cô lập tức úp máy xuống.
“Anh làm gì?”
Anh nhìn ly sữa còn nguyên bên cạnh.
“Uống sữa rồi ngủ.”
“Tôi không phải trẻ con.”
“Anh biết.”
Anh bước tới, đặt tay lên thành ly.
“Nhưng đã nguội rồi.”
Hồng Quế Mạn nhìn ly sữa, lại nhìn anh.
Cuối cùng cô vẫn cầm lên uống vài ngụm.
Kiến Quân Dạ đứng bên cạnh, ánh mắt vô tình lướt qua dòng chữ còn chưa kịp tắt trên màn hình.
Anh chỉ nhìn thấy một câu.
“Nam chính đứng ngoài cửa cả đêm, nhưng nữ chính vẫn không biết, thật ra người đau nhất không phải chỉ có mình nàng.”
Ánh mắt Kiến Quân Dạ khẽ động.
Hồng Quế Mạn nhận ra ánh mắt anh, lập tức đặt ly xuống.
“Anh nhìn thấy rồi?”
Anh im lặng một giây.
“Chỉ một câu.”
Cô đỏ mặt vì tức, vội lấy tay che màn hình.
“Kiến Quân Dạ, anh đúng là không biết tôn trọng riêng tư.”
“Anh xin lỗi.”
Anh nhận sai rất nhanh.
Nhưng ánh mắt lại dịu đến mức khiến cô càng mất tự nhiên.
“Không được nghĩ nhiều.”
“Ừ.”
“Cũng không được hỏi.”
“Được.”
“Càng không được tự nhận nam chính là anh.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, khóe môi khẽ cong.
“Nhưng anh đứng ngoài cửa cả đêm là thật.”
Hồng Quế Mạn nghẹn lại.
Cô phát hiện người này bây giờ càng ngày càng khó đối phó.
Trước kia anh lạnh lùng bá đạo, cô còn có thể mắng anh.
Bây giờ anh dịu dàng nhận sai, cô ngược lại không biết nên làm gì.
Cô quay mặt đi, nhỏ giọng nói:
“Dù là anh thì sao? Trong truyện tôi sẽ để nam chính bị ngược thảm.”
“Được.”
Anh đáp không chút do dự.
“Em muốn ngược thế nào cũng được.”
Hồng Quế Mạn ngẩn ra.
Kiến Quân Dạ nhìn cô, giọng khàn thấp.
“Chỉ cần cuối cùng đừng để anh mất em lần nữa.”
Cô cầm ly sữa, đầu ngón tay khẽ run.
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt anh, làm dịu đi vẻ lạnh lùng thường ngày.
Hồng Quế Mạn cụp mắt, rất lâu sau mới nói:
“Truyện còn chưa viết đến kết cục.”
“Vậy anh chờ.”
Lại là chờ.
Anh hình như thật sự muốn dùng cả đời này để chờ cô.
Hồng Quế Mạn không nói gì nữa, chỉ uống hết ly sữa trong tay.
Kiến Quân Dạ nhận lấy ly rỗng, thấp giọng nói:
“Đừng viết quá muộn, mắt sẽ mỏi.”
“Biết rồi.”
Anh đi đến cửa, bỗng nghe cô gọi.
“Kiến Quân Dạ.”
Anh quay đầu.
“Ừ?”
Cô nhìn máy tính bảng trước mặt, do dự rất lâu, cuối cùng nói nhỏ:
“Ngày mai... tôi có thể đến nhà kính viết tiếp không?”
Ánh mắt anh lập tức mềm xuống.
“Đương nhiên có thể.”
“Không được để người khác vào quấy rầy.”
“Được.”
“Anh cũng không được xem lén.”
“Anh hứa.”
Hồng Quế Mạn gật đầu, ra vẻ bình tĩnh.
“Vậy được.”
Kiến Quân Dạ nhìn cô, đáy mắt hiện lên chút ý cười.
“Ngủ ngon, nhà văn Hồng.”
Mặt cô lập tức nóng lên.
“Kiến Quân Dạ!”
Anh khẽ cười, nhanh chóng đóng cửa trước khi cô nổi giận.
Cánh cửa khép lại, Hồng Quế Mạn ngồi trước bàn, rất lâu vẫn chưa thể bình tĩnh.
Nhà văn Hồng.
Cách gọi ấy rõ ràng có chút trêu chọc, nhưng lại khiến lòng cô âm thầm sinh ra một cảm giác rất lạ.
Giống như anh không chỉ yêu cô của quá khứ, cũng không chỉ muốn bù đắp vết thương năm xưa.
Anh đang nhìn thấy cô của hiện tại.
Một Hồng Quế Mạn biết đau, biết hận, biết viết lại những chuyện trong lòng thành câu chữ.
Cô mở máy tính bảng lần nữa, nhìn đoạn truyện đang viết dở.
Sau một lúc, cô gõ thêm một dòng.
“Nữ chính từng nghĩ cả đời này sẽ không tha thứ, nhưng khi nam chính đứng dưới ánh đèn, nhẹ giọng nói mình sẽ chờ, trái tim nàng vẫn không nhịn được mà đau.”
Viết xong câu này, cô bỗng dừng lại.
Sau đó, cô lặng lẽ xóa chữ “đau”, thay bằng chữ “mềm”.
Trái tim nàng vẫn không nhịn được mà mềm.
Hồng Quế Mạn nhìn câu chữ mới sửa, khóe môi cong lên rất nhẹ.
Ngoài cửa sổ, hoa tử đằng trong vườn đang khẽ lay động dưới ánh trăng.
Còn trong căn phòng yên tĩnh, một câu chuyện mới đang được viết ra.
Có lẽ là câu chuyện của nhân vật trong ŧıểυ thuyết.
Cũng có lẽ là câu chuyện của chính cô và Kiến Quân Dạ.
Chỉ là lần này, người cầm bút là cô.
Kết cục sẽ thế nào, không còn do người khác quyết định nữa.