Hoa Bỉ Ngạn Nở Giữa Tận Thế: Nhiệm Vụ Xuyên Thư Cuối – Cứu Thế Giới

Chương 5: Nhiệm vụ : Siêu đô thị Hải Phương

Trước Sau

break

Ánh đèn trong căn biệt thự bỗng chớp nháy rồi ổn định lại, phản chiếu bóng dáng cao lớn và cô độc của vị tổ trưởng. Tiêu Dạ Uyên không nhìn ai, tay anh siết chặt chiếc bộ đàm cũ kỹ, giọng trầm thấp vang lên phá vỡ sự im lặng đến nghẹt thở của căn phòng:

— “Ngày mai có nhiệm vụ. Địa điểm — siêu đô thị Hải Phương.”

Vừa dứt lời, không gian vốn đang tĩnh mịch của Tổ 1 lập tức bị xáo động. Hứa Trì Vũ đang lau chùi thanh đoản kiếm, nghe thấy cái tên đó liền dừng tay, huýt sáo một tiếng đầy phấn khích:

— “Hải Phương sao? Nghe nói chỗ đó vật tư nhiều lắm nhỉ? Các kho hàng thực phẩm và dược phẩm lớn nhất khu vực phía Bắc đều tập trung ở đó.”

Bạch Du vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh, anh dựa lưng vào bức tường loang lổ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý:

— “Nhiều thì nhiều thật… nhưng số lượng zombie ở đó cũng tỷ lệ thuận với vật tư. Theo đánh giá sơ bộ của ban chỉ huy, độ khó của khu vực này lên đến 95%.”

Anh liếc mắt nhìn sang Vân Thanh Tịch đang cau mày, rồi bồi thêm một câu:

— “Nếu không phải xương khó gặm, đám người ở Tổ 2 đã sớm giành trước để lấy công trạng rồi. Chúng ta lần này là đi vào hang cọp đấy.”

Không khí trong phòng chợt chùng xuống vài giây. 95% độ khó đồng nghĩa với việc mỗi bước đi đều là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Giữa lúc mọi người đang cân nhắc về mức độ nguy hiểm, một giọng nói mềm mại, trong trẻo như tiếng suối chảy giữa rừng sâu bỗng vang lên:

— “Tổ trưởng Tiêu… còn tôi thì sao?”

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía góc giường màu ngọc lục bảo. Lâm Uyển Du đứng đó, mái tóc dài hơi xõa tung, đôi mắt cô long lanh nước, mang theo vẻ “vô tội” đến mức cực đoan, hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí sặc mùi thuốc súng và chết chóc này.

Tiêu Dạ Uyên liếc nhìn cô một cái, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn chút sóng lòng, giọng nói vẫn lạnh nhạt như băng tuyết mùa đông:

— “Người mới thì đi theo. Xem như… cho cô đi mở mang tầm mắt.”

Uyển Du khẽ chớp mắt, hàng mi dài rung rinh như cánh bướm. Khoảnh khắc tiếp theo, một hành động nằm ngoài mọi quy luật logic của mạt thế đã xảy ra.

Trước sự bàng hoàng của tất cả thành viên Tổ 1, cô đột nhiên tiến lại gần Tiêu Dạ Uyên. Không một chút do dự, Uyển Du vòng đôi tay mềm mại qua cổ anh, nhón chân lên và đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy khiêu khích lên gò má lạnh lùng của vị tổ trưởng.

— “…!!”

Cả căn phòng chết lặng. Tiếng thanh kiếm của Hứa Trì Vũ rơi xuống sàn kêu “keng” một tiếng đanh gọn, nhưng không ai buồn để ý.

Trong đầu mọi người lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Quả nhiên… không phải chúng ta nghĩ nhiều. Cô gái này không chỉ muốn ở cạnh anh ta, cô ta muốn chiếm hữu anh ta!

Tiêu Dạ Uyên khựng lại trong chớp mắt. Cơ thể anh cứng đờ, mùi hương thanh khiết từ người Uyển Du xộc vào cánh mũi, khác hẳn với mùi máu và bụi bặm mà anh đã quen thuộc suốt bao năm qua.

Ánh mắt anh tối sầm xuống, mang theo một luồng điện nguy hiểm như sấm sét trước cơn giông. Giọng nói anh trầm thấp, thoát ra từ kẽ răng, thoáng lạnh nhưng lại ẩn chứa một tia cảm xúc khó đoán:

— “Tốt nhất… đừng để tôi biết cô đang giở trò gì. Tôi không có thói quen nương tay với kẻ lừa dối.”

Uyển Du không hề sợ hãi, cô buông tay, lùi lại nửa bước. Đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ nhàng, đôi mắt cong lại thành hình vầng trăng khuyết:

— “Anh đẹp trai như vậy… tôi nhìn liền thấy thích thôi mà. Chẳng lẽ ở mạt thế, ngay cả việc yêu thích cái đẹp cũng bị cấm sao?”

— “…”

Không ai dám lên tiếng. Sự im lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm của zombie ngoài kia. Không khí trong phòng trở nên cực kỳ vi diệu, một bên là sự lạnh lùng tột độ của Tiêu Dạ Uyên, một bên là vẻ thản nhiên đến kỳ lạ của Lâm Uyển Du.

Vài giây sau, như thể vừa trải qua một cơn địa chấn tâm lý, mọi người đồng loạt “tỉnh lại” và lập tức tản ra để che giấu sự bối rối của mình.

— “Khụ… tôi đi chuẩn bị lại túi thuốc nổ!” — Hứa Trì Vũ vội vàng cúi xuống nhặt kiếm.

— “Đúng vậy, mai là nhiệm vụ lớn ở siêu đô thị Hải Phương, phải kiểm tra lại súng đạn thật kỹ mới được.” — Bạch Du cũng nhanh chóng quay đi, dù khóe mắt vẫn không nhịn được mà liếc về phía hai người kia.

Tuyệt nhiên không ai dám nhắc lại chuyện vừa rồi. 

Dư Niệm Vi trong đầu Uyển Du thì lại đang cười ngặt nghẽo:

— [Trời ơi Uyển Du! Cô 'diễn' giỏi thật đấy! Nhìn cái mặt đen như đít nồi của Tiêu Dạ Uyên kìa! Cô định dùng chiêu mỹ nhân kế này để 'ăn tươi nuốt sống' anh ta luôn sao?]

Uyển Du nằm lại xuống giường, kéo tấm chăn mỏng đắp ngang người, giọng nhàn nhạt đáp lại trong tâm trí:

— [Chỉ là một phép thử phản ứng thôi. Muốn phá vỡ lớp băng trong lòng một kẻ hắc hóa, đôi khi phải dùng lửa, nhưng đôi khi… chỉ cần một nụ hôn là đủ.]

Trong bóng tối, đôi mắt Tiêu Dạ Uyên vẫn không hề khép lại. Anh đưa tay chạm nhẹ lên gò má, nơi vẫn còn vương lại chút hơi ấm nhàn nhạt.

Lâm Uyển Du, rốt cuộc mục đích của cô là gì?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương