Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua lớp mây mù xám xịt của thời mạt thế, Lâm Uyển Du đã thức giấc. Căn biệt thự của Tổ 1 vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Những người khác, sau một đêm tiêu hao dị năng đến cạn kiệt, vẫn còn đang chìm sâu vào giấc ngủ để hồi phục thể trạng.
Với tính tò mò hay đi khắp đây khắp đó , Uyển Du bước ra khỏi giường mà không gây ra bất cứ một tiếng động nhỏ nào. Cô lặng lẽ tiến về phía cầu thang, mục tiêu là sân thượng tầng 5 của tòa biệt thự. Căn nhà này được thiết kế theo lối kiến trúc quân sự nghiêm ngặt: tầng 1 là sảnh chính, tầng 2 dành cho sinh hoạt chung và nghiên cứu khoa học, tầng 3 là khu vực nghỉ ngơi, tầng 4 chứa vật tư và vũ khí. Còn tầng 5, nơi cao nhất, chính là sân thượng rộng lớn tích hợp bãi đáp trực thăng.
Gió sớm trên cao mang theo cái lạnh thấu xương và mùi rỉ sét đặc trưng. Uyển Du đứng sát mép sân thượng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía siêu đô thị Hải Phương đang ẩn hiện trong màn sương đen. Bất chợt, tiếng chuông báo động quen thuộc vang lên trong ý thức:
— [Ting! Phát hiện Tiêu Dạ Uyên đang theo sau cô.]
Uyển Du khựng lại một nhịp, nhưng sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Cô khẽ truyền âm trong lòng:
— [Hả? Anh ta theo tôi từ khi nào vậy ?]
— [Cô đừng khinh suất. Dị năng của hắn không chỉ mạnh về tấn công mà hệ cảm giác còn cực kỳ nhạy bén. Hắn vốn dĩ đã nghi ngờ sự xuất hiện của cô, nên mọi động tĩnh nhỏ nhất của cô đều không lọt qua được thính giác vượt xa người thường của hắn đâu. Muốn giấu hắn… khó như lên trời vậy.]
Dư Niệm Vi vừa dứt lời, một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo đã vang lên ngay sát sau lưng cô:
— “Lâm Uyển Du. Sáng sớm cô lên đây làm gì?”
Uyển Du thong thả quay người lại, trên khuôn mặt thanh tú lập tức hiện lên một nụ cười vô tội, đôi mắt trong veo không chút tạp niệm:
— “Dậy sớm hóng gió thôi mà. Không ngờ Tổ trưởng Tiêu cũng có sở thích tao nhã này.”
Tiêu Dạ Uyên đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô như muốn lột trần mọi bí mật. Anh không hề tin lời nói dối vụng về này, nhưng cũng không truy hỏi thêm. Anh chỉ siết nhẹ nắm tay, giọng ra lệnh lạnh nhạt:
— “Theo tôi xuống dưới. Mọi người đang đợi, nhiệm vụ không chờ đợi kẻ chậm trễ.”
Uyển Du hơi chần chừ, ánh mắt liếc xuống độ cao năm tầng lầu. Thấy cô không nhúc nhích, Tiêu Dạ Uyên khẽ cau mày, dường như sự kiên nhẫn cuối cùng của anh đã cạn sạch. Đột ngột, một ngọn lửa đỏ sẫm rực cháy bùng lên quanh người anh, áp lực nhiệt độ khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Chỉ trong chớp mắt, thân ảnh anh như một mũi tên lửa lao thẳng xuống sân dưới từ độ cao hàng chục mét.
Dưới sân, các thành viên khác đã tập trung đầy đủ quanh chiếc xe bọc thép hầm hố. Vân Thanh Tịch ngẩng đầu lên, vẫy tay gọi lớn:
— “Uyển Du! Xuống đây nhanh lên! Sắp xuất phát rồi!”
Hứa Trì Vũ cũng dựa người vào thành xe, nhướng mày nhìn lên đầy thách thức. Uyển Du khẽ híp mắt, khóe môi nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra. Cô nhẹ nhàng nâng tay trái lên, chiếc hộp kim loại đen huyền trong lòng bàn tay phát ra một tiếng “rắc” rất khẽ, nhưng lại vô cùng tinh tế.
Trong chớp mắt, hàng chục nan kim loại mỏng manh bung ra, chúng xoay chuyển, xếp chồng và liên kết với nhau bằng một cơ chế cơ khí tinh vi đến mức cực hạn. Chỉ một hơi thở, một chiếc ô trắng tinh khôi đã nằm gọn trong tay cô. Thoạt nhìn, chiếc ô mang vẻ thanh nhã, thậm chí là vô hại như một món đồ chơi của các tiểu thư khuê các. Nhưng dưới ánh sáng ban mai lờ mờ, mép ô thoáng lóe lên một tia sáng xanh lạnh lẽo, sắc bén đến mức có thể cắt đứt cả không khí.
Tiêu Dạ Uyên đứng phía dưới, ánh mắt anh hơi nheo lại khi chứng kiến quá trình biến hóa đó. Đáy mắt anh thoáng trầm xuống, một ý nghĩ xượt qua tâm trí, đương nhiên anh nghĩ rằng , cái ô này hoàn toàn còn cơ quan ẩn nguy hiểm .
Uyển Du không để ý đến sự kinh ngạc của họ, cô khẽ xoay nhẹ cổ tay rồi dứt khoát nhảy xuống khỏi sân thượng. Chiếc ô Vạn Kim Sát lập tức mở rộng, các nan ô chuyển động tạo ra một luồng khí lưu đẩy ngược lên phía trên. Lực rơi tự do dường như bị triệt tiêu phần lớn, Uyển Du tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ, gần như không gây ra một tiếng động nhỏ nào trên mặt đất.
Vân Thanh Tịch nhìn không chớp mắt, trầm trồ khen ngợi:
— “Đẹp thật đấy! Cái ô của cô mua ở đâu mà xịn thế?”
Rõ ràng, cô ta chỉ nhìn thấy vẻ ngoài mà không nhận ra sát cơ tiềm ẩn trong từng nan kim loại. Uyển Du chỉ mỉm cười không đáp. Lúc này, Bạch Du lên tiếng phá vỡ bầu không khí:
— “Trực thăng không tiện di chuyển trong địa hình phức tạp của siêu đô thị Hải Phương, chúng ta sẽ dùng xe bọc thép chuyên dụng.”
Mọi người gật đầu tán thành. Chiếc xe có sáu chỗ ngồi, nhưng một chỗ đã được dỡ bỏ để chất đầy các loại súng đạn và dụng cụ chiến đấu hạng nặng. Hứa Trì Vũ ngồi vào ghế lái, với dị năng tạm ngưng thời gian, anh là người thích hợp nhất để xử lý các tình huống giao thông bị zombie bao vây.
Bạch Du tiện tay ném cho Vân Thanh Tịch một khẩu súng lục đã nạp đầy đạn, sau đó anh lấy thêm một khẩu tương tự, định đưa cho Uyển Du để hướng dẫn cô cách tự vệ đơn giản nhất. Nhưng kết quả, Uyển Du chỉ nhẹ nhàng vỗ vai anh, từ chối lòng tốt đó.
— “Cảm ơn, nhưng tôi dùng cái này quen hơn.”
Trong tay cô, từ lúc nào không hay, đã xuất hiện một khẩu PDW (vũ khí tự vệ cá nhân) gọn nhẹ với thiết kế vô cùng tinh xảo, trông vừa hiện đại vừa mang chút hơi hướng tương lai. Bạch Du nhướng mày kinh ngạc:
— “Cô biết dùng loại hàng hiếm này sao? Nó có độ giật rất lớn đấy.”
Uyển Du chỉ cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước:
— “Đủ dùng để bảo mạng.”
Xe bọc thép khởi động, tiếng động cơ gầm rú vang dội giữa không gian hoang tàn. Khi chiếc xe lao ra khỏi cổng căn cứ, tiến sâu vào khu vực ngoại vi của siêu đô thị Hải Phương, bầu không khí trong xe dần trở nên nặng nề và u ám.
Vân Thanh Tịch nhìn ra ngoài cửa kính cường lực, chân mày cô dần nhíu chặt lại, bàn tay nắm chặt khẩu súng đến mức nổi cả gân xanh. Cô quay sang nhìn Tiêu Dạ Uyên, giọng nói run rẩy vì một cảm giác bất an chưa từng có:
— “Anh Tiêu… có gì đó không đúng. Đám zombie ngoài kia… chúng không hề lao vào xe như mọi khi.”