Cánh cửa biệt thự Tổ 1 khép lại sau lưng, ngăn cách thế giới mạt thế đầy bụi bặm và mùi máu tanh nồng nặc bên ngoài. Bên trong, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên những tấm rèm lụa dày ngăn cách các khu vực nghỉ ngơi, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch lại vừa đầy áp lực. Sự mệt mỏi sau một đêm tử chiến khiến bầu không khí trở nên đặc quánh, đến mức tiếng thở dốc của các thành viên cũng nghe rõ mồn một trong không gian yên ắng.
Vân Thanh Tịch lười biếng dựa vào tường, mái tóc dài hơi rối bết lại vì mồ hôi chiến trường. Cô ta uể oải chỉ tay về phía một chiếc giường trống nằm cô độc ở góc trong cùng, nơi ánh sáng hiếm hoi nhất có thể chạm tới.
— “Cô ngủ ở đó đi.”
Lâm Uyển Du đưa mắt nhìn theo hướng chỉ. Vị trí đó nằm ngay sát cạnh chiếc giường mang tông màu xám đen lãnh lẽo, nơi Tiêu Dạ Uyên đang ngồi bất động như một pho tượng đá tạc từ băng nghìn năm. Trong nội bộ Tổ 1, đây là một quy tắc ngầm bất di bất dịch mà bất cứ ai cũng phải khắc cốt ghi tâm: Khoảng trống bên cạnh giường của vị tổ trưởng ấy là một "vùng cấm" tuyệt đối.
Đó không chỉ là khoảng cách vật lý thông thường, mà là ranh giới của sự chết chóc, của những ký ức kinh hoàng mà không một ai trong căn cứ Hàm Ninh dám chạm vào.
Uyển Du hơi khựng lại. Với bản năng của một Dị Giới Viên lâu năm, người đã kinh qua vô số tiểu thế giới và đối mặt với hàng ngàn loại sát khí khác nhau, cô lập tức cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo, bén nhọn như dao cạo tỏa ra từ người đàn ông kia. Đó là loại phòng bị của một con thú dữ đã bị tổn thương quá nhiều lần, sẵn sàng xé xác bất cứ kẻ nào dám bước vào lãnh địa của nó.
Cô định mở miệng từ chối, bởi lẽ với kinh nghiệm dày dặn, cô chẳng muốn dây dưa vào những rắc rối tâm lý phiền phức của các nhân vật hắc hóa khi chưa cần thiết. Cô hiểu rõ, nằm cạnh một kẻ như Tiêu Dạ Uyên cũng giống như ngủ cạnh một quả bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng hét của Dư Niệm Vi vang lên trong tâm trí cô như muốn làm nổ tung màng nhĩ, cắt ngang dòng suy nghĩ:
— [Cơ hội vàng kìa Uyển Du!!! Cô định từ chối cái gì?]
— [Nhanh! Đồng ý ngay cho tôi!! Đừng có để cái tôi 'siêu tối cao' của cô làm hỏng việc!]
Uyển Du khẽ nhíu mày, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Cơn mệt mỏi lan khắp cơ thể cộng với sự lải nhải của hệ thống khiến cô cảm thấy phiền phức hơn cả việc phải đối đầu với một đàn zombie cấp cao. Cuối cùng, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu một cái rồi tiến về phía chiếc giường đó.
Hành động thản nhiên, không một chút e dè của cô khiến bước chân của Bạch Du và Hứa Trì Vũ khựng lại giữa chừng. Trong mắt họ, việc một cô gái có vẻ ngoài mảnh mai như tiên nữ lại dám thản nhiên nằm xuống cạnh "Hắc thần" Tiêu Dạ Uyên chẳng khác nào một màn tự sát công khai.
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên vi diệu vô cùng. Những ánh mắt dò xét từ Vân Thanh Tịch và các thành viên khác đổ dồn về phía cô. Họ tự hỏi, cô gái này đang muốn gì? Một người có học thức như cô lại không nhận ra sự nguy hiểm sao? Hay đây là một chiêu trò chủ động tiếp cận Tiêu Dạ Uyên mà cô đã tính toán từ trước?
Uyển Du mặc kệ những ánh mắt ấy, cô thong thả bước vào bên trong lớp rèm màu ngọc lục bảo của mình. Cô cảm nhận được đôi mắt sắc lẹm của Tiêu Dạ Uyên đang găm chặt vào lưng mình qua khe hở của tấm rèm. Anh không nói gì, nhưng sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa.
Đúng lúc này, hệ thống bỗng “ting” một tiếng lạnh lẽo trong tiềm thức.
— [Đã mở khóa: Chi tiết ẩn về sự hắc hóa của Tiêu Dạ Uyên.]
Dư Niệm Vi hạ thấp giọng, bắt đầu thuật lại những góc khuất tàn khốc của nguyên tác như đang đọc lại một bản án tử hình đầy máu và nước mắt:
— [Uyển Du… cô có biết vì sao anh ta lại bài xích cái vị trí bên cạnh giường mình đến thế không?]
— [Tiêu Dạ Uyên trước kia không hề máu lạnh như thế này. Mẹ anh ta — Khương Thanh Ngư — đã bị chính em trai ruột là Khương Hàm Ninh đẩy vào bầy zombie giữa lúc tận thế bùng nổ để bảo toàn mạng sống cho bản thân.]
— [Cay đắng hơn, chính những người em họ mà anh ta từng hết lòng bảo vệ — Khương Liễu và Khương Tuyết — đã phản bội anh ta đến tận cùng.]
Ký ức hiện về như một thước phim cũ nát trong đầu Uyển Du: Khương Liễu tự tay giết cha anh, còn Khương Tuyết — người em gái từng được anh cưng chiều — lại dùng chính nhan sắc để quyến rũ, nằm chính trên chiếc giường bên cạnh này vào đêm tối, chờ thời cơ để ám sát anh. Kết cục, chính tay Tiêu Dạ Uyên đã kết liễu toàn bộ thân nhân của mình trong sự phẫn nộ và tuyệt vọng tột độ.
— [Từ đó, anh ta không còn tin bất cứ ai nữa. Chiếc giường bên cạnh luôn trống không như một lời nguyền.]
Dư Niệm Vi thở dài, rồi đột ngột bật chế độ "khích tướng" quen thuộc:
— [Nhưng trước khi chết, mẹ anh ta đã trăn trối rằng: "Con phải rời khỏi Khương gia. Phải sống cho tốt... Sau này, hãy tìm một cô gái con thật lòng yêu, rồi chăm sóc cô ấy cả đời."]
— [Cô thấy sao? Với trình độ giả làm 'trà xanh' thượng thừa của cô, kịch bản này chắc chắn là quá dễ dàng nhỉ?]
Hệ thống cười nhẹ, giọng đầy vẻ khiêu khích:
— [Nhiệm vụ cuối rồi, đừng để sự lười biếng làm hỏng việc. Chỉ cần một chút yếu đuối đúng lúc, một chút thâm tình giả tạo... anh ta sẽ sớm nằm gọn trong lòng bàn tay cô thôi.]
— [Đừng nói với tôi là một Dị Giới Viên lâu năm như cô lại sợ một kẻ hắc hóa bản địa nhé?]
Lâm Uyển Du im lặng một lúc lâu. Cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua bóng lưng cô độc và cứng nhắc của người đàn ông giường bên qua lớp rèm mỏng. Trong đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu của cô không hề có lấy một chút thương hại hay lay động bởi bi kịch đó.
Là một Dị Giới Viên lâu năm, cô hiểu rõ mọi cảm xúc trong thế giới này đều có thể là một quân cờ, và quá khứ của Tiêu Dạ Uyên chính là quân cờ quyền năng nhất để cô nắm thóp anh ta. Nếu anh ta cần một người để yêu thương theo lời trăng trối của người mẹ quá cố, vậy cô sẽ đóng vai đó một cách hoàn hảo nhất.
Một "đóa bỉ ngạn" rực rỡ nhưng chứa đầy kịch độc.
Cô khẽ nhắm mắt, môi mỏng mấp máy, nhàn nhạt đáp lại hệ thống bằng một chữ duy nhất, lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán:
— “Ừm.”
Đêm đầu tiên tại căn cứ Hàm Ninh chính thức bắt đầu trong sự yên lặng đáng sợ, nơi những toan tính bắt đầu nảy mầm trong bóng tối. Những tấm rèm lụa lay nhẹ trong gió, che giấu đi ánh mắt sắc sảo của một kẻ đi xuyên không và trái tim băng giá của một kẻ đã đánh mất niềm tin vào nhân loại.