Chiếc xe quân sự lao vút về phía chân trời, xuyên qua lớp sương mỏng còn sót lại của buổi sớm. Ánh bình minh dần lan rộng, phủ lên mặt đất những vệt sáng nhạt nhòa. Một đêm chiến đấu kéo dài khiến cả Tổ 1 gần như kiệt sức, dị năng cạn kiệt. Không ai còn tâm trạng nói chuyện, họ chỉ im lặng tựa vào ghế, tranh thủ hồi phục chút thể lực ít ỏi. Mục tiêu duy nhất lúc này là trở về căn cứ để nghỉ ngơi.
Cánh cổng thép khổng lồ của căn cứ Hàm Ninh mở ra. Nhận ra ký hiệu của Tổ 1, lính canh lập tức cho qua. Địa vị của họ ở đây là điều không cần bàn cãi. Xe dừng lại tại khu trung tâm, Tiêu Dạ Uyên xuống xe trước, đi thẳng vào khu báo cáo để nộp thuế vật tư theo quy định.
"Đi thôi." Bạch Du quay sang Lâm Uyển Du, "Tôi dẫn cô đi đăng ký thân phận."
Trên đường đi, Bạch Du tranh thủ giới thiệu: "Căn cứ chia thành 5 khu. Ba khu đầu là của các tổ chiến đấu 1, 2, 3 phân theo cấp bậc dị năng. Hai khu còn lại dành cho dân cư và ban lãnh đạo. Các tổ chiến đấu sẽ ở trong biệt thự, nhưng cấu trúc phòng ốc sẽ thay đổi theo tháng. Nếu tháng này cần phối hợp tác chiến, tường sẽ được thay bằng rèm để tiện trao đổi. Nếu là đơn chiến, mỗi người sẽ có không gian riêng biệt."
Trong đầu Uyển Du, Dư Niệm Vi lại bắt đầu bổ sung kiến thức: [Dị năng ở đây chia thành 5 cấp: Sơ – Trung – Cao – Thượng – Tối cao. Hiện tại Tổ 1 đang ở cấp 3 (Cao cấp), riêng Tiêu Dạ Uyên đã chạm ngưỡng cấp 4 (Thượng cấp) rồi đấy. Zombie cũng phân cấp tương tự, cô liệu mà tính!]
Uyển Du im lặng. Một hệ thống phân cấp... quá đỗi bình thường so với những gì cô từng trải qua.
Dừng lại trước một khu nhà hành chính, Bạch Du dẫn cô vào quầy đăng ký. Nhân viên phụ trách ngẩng đầu, ánh mắt cung kính khi nhìn Bạch Du bao nhiêu thì lại đầy vẻ khinh miệt khi nhìn sang Uyển Du bấy nhiêu.
"Người mới à?" Hắn cầm bút, giọng kéo dài đầy mỉa mai: "Cô trông cũng xinh đẹp đấy. Nhưng ở cái mạt thế này... đẹp thì có ích gì? Không dị năng, không năng lực, vào đây định ăn bám sao? Trước tận thế cô học ở đâu? Hay là... còn chưa tốt nghiệp nổi trung học?"
Không khí xung quanh chợt chùng xuống. Bạch Du không ngăn cản, anh đứng khoanh tay, im lặng quan sát phản ứng của cô gái bên cạnh.
Lúc này, Lâm Uyển Du mới chậm rãi ngẩng đầu. Ánh nhìn của cô bình thản đến mức khiến kẻ đối diện cảm thấy mình như một gã hề.
"Cậu hỏi xong chưa?" Giọng cô nhẹ tênh. "Gì cơ?" Nhân viên khựng lại.
Uyển Du nghiêng đầu, giọng vẫn đều đều: "Tôi trả lời, cậu liệu có ghi kịp không? 15 tuổi, tôi học Thanh Hoa. 17 tuổi, được đề cử sang Harvard. 19 tuổi tốt nghiệp và đến năm 20 tuổi, tôi đã hoàn thành chứng chỉ Giáo sư cùng một số ngành nghề chuyên môn khác."
Cây bút trong tay gã nhân viên đứng khựng lại, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh mét. Không gian im lặng đến kỳ lạ. Uyển Du nhìn hắn thêm một giây, bồi thêm một câu thản nhiên:
"À đúng rồi, tôi từng làm thực tập sinh pháp y. Nếu sau này cậu... lỡ có biến thành zombie, nhớ báo tôi một tiếng để tôi mượn xác nghiên cứu nhé?"
"..."
Sắc mặt gã nhân viên tái mét, bàn tay cầm bút run lên bần bật: "Đ... đăng ký xong rồi... Mời cô đi cho..."
Uyển Du không nói thêm gì, xoay người rời đi đầy kiêu hãnh. Bạch Du đứng phía sau, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ vẻ kinh ngạc. Anh nhìn xấp hồ sơ, rồi lại nhìn bóng lưng thanh thoát của cô, khẽ lẩm bẩm: "Lạ thật. ''
Trong đầu, Dư Niệm Vi thì thầm: [Uyển Du... cô vừa dọa chết khiếp người ta rồi đó.] Uyển Du lười biếng đáp lại: [Ừ.]