Mọi người lần lượt lên xe để nghỉ ngơi hồi sức. Không gian bên trong tuy chật hẹp nhưng vẫn đủ để tạm thời tránh gió lạnh bên ngoài. Cửa xe đóng lại, ánh sáng bị cắt bớt, chỉ còn lại những tia nắng yếu ớt len qua lớp kính bám bụi.
Với tư cách là thành viên mới gia nhập, Lâm Uyển Du đương nhiên cũng có một vị trí.
Cô không hề do dự, thản nhiên chọn hàng ghế thứ hai, ngồi xuống ngay bên cạnh Vân Thanh Tịch.
Một lựa chọn… không hề “an toàn”.
Ít nhất là với người bình thường.
Vân Thanh Tịch khẽ liếc cô một cái, không nói gì, nhưng ánh mắt dò xét vẫn chưa từng rời đi. Khoảng cách gần như vậy, đủ để cô quan sát từng chi tiết nhỏ nhất—từ nhịp thở, biểu cảm, cho đến phản ứng vô thức.
Nhưng…
Không có gì.
Quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức đáng nghi.
Không khí trong xe dần rơi vào im lặng. Không ai lên tiếng trước. Chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài và âm thanh kim loại thỉnh thoảng va chạm khi xe rung nhẹ.
Sự yên tĩnh kéo dài đến mức khiến người ta cảm thấy áp lực.
Cho đến khi—
Bạch Du đột ngột phá vỡ nó.
Anh quay đầu lại, ánh mắt sắc bén dừng thẳng trên người Lâm Uyển Du, không vòng vo:
“Cô có dị năng gì không?”
Câu hỏi trực tiếp.
Không khí trong xe khẽ thay đổi.
Hứa Trì Vũ dừng động tác, ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt mang theo chút tò mò.
Vân Thanh Tịch thì không hề che giấu sự chú ý.
Ngay cả Tiêu Dạ Uyên—người từ đầu đến giờ gần như không tham gia vào cuộc trò chuyện—cũng hơi nâng mắt, ánh nhìn lướt về phía cô.
Dị năng.
Hai chữ này, trong mạt thế, gần như đồng nghĩa với sinh tồn.
Lâm Uyển Du hơi khựng lại một nhịp.
Không phải vì khó trả lời.
Mà là… cô vừa nhớ ra.
Từ lúc bước vào tiểu thế giới này, cô hoàn toàn quên mất một chuyện—
Ở đây, sức mạnh phải được “định nghĩa” bằng dị năng.
Trong đầu cô, giọng nói quen thuộc lập tức bùng nổ.
[Dư Niệm Vi: Uyển Du! Chết rồi! Cô không xin cấp dị năng trước khi vào à?!]
[Giờ thì hay rồi! Định bắt đầu từ con số không thật à?! Trời ơi, làm nhiệm vụ bao nhiêu lần rồi mà còn quên cái này, cô đúng là—]
Lâm Uyển Du: […]
Cô nhắm mắt một giây.
Rồi thản nhiên “đạp” thẳng một câu trong ý thức:
[Im.]
Hệ thống lập tức tắt tiếng trong 0,1 giây.
Sau đó yếu ớt phản kháng:
[Nhưng mà—]
[Còn nói nữa tôi tháo lõi cậu.]
[…Tôi câm.]
Không gian trong đầu yên tĩnh trở lại.
Lâm Uyển Du mở mắt, ánh nhìn quay về thực tại, rơi đúng vào Bạch Du.
Không né tránh.
Không lúng túng.
“Hửm… dị năng à?” Cô hơi nghiêng đầu, giọng mang theo chút lười biếng. “Tôi không có.”
Một câu.
Rơi xuống.
Yên lặng.
Không khí trong xe như bị đóng băng trong chốc lát.
Hứa Trì Vũ nhướng mày, rõ ràng có chút bất ngờ.
Bạch Du không nói gì, nhưng ánh mắt sắc hơn vài phần.
Còn Vân Thanh Tịch—
“Không tin.” Cô đáp ngay, không do dự, giọng lạnh và dứt khoát.
Lâm Uyển Du: …
Lần này thì đúng là… cạn lời thật.
Cô cũng chẳng buồn biện minh, chỉ nhún vai, giọng thản nhiên đến mức gần như vô trách nhiệm:
“Tùy cô.”
Tin hay không—không liên quan đến cô.
Thái độ này…
khiến không khí lại căng thêm một chút.
Ngay cả Tiêu Dạ Uyên cũng khẽ nhướng mày.
Không phải vì câu trả lời.
Mà là vì cách cô trả lời.
Quá bình tĩnh.
Quá tự nhiên.
Không giống người đang nói dối.
Nhưng… cũng không giống người nói thật.
Lâm Uyển Du nhận ra bầu không khí đang dần chuyển hướng không có lợi.
Cô khẽ hắng giọng.
Được rồi.
Dù sao cũng vừa gia nhập, gây thù địch quá sớm cũng không cần thiết.
“À… nếu mọi người tò mò đến vậy…” Cô chậm rãi lên tiếng, giọng điệu chuyển sang hơi “nghiêm túc giả tạo”. “Thì tôi nói thật một chút.”
Ánh mắt mọi người lập tức tập trung lại.
“Nhưng coi như là bí mật nhé.”
Một câu nói nửa đùa nửa thật.
Không ai đáp, nhưng cũng không ai rời mắt.
Lâm Uyển Du giơ tay, khẽ chạm vào chiếc hộp nhỏ bên người.
“Thực ra… cái này không phải đồ trang trí.”
Cô dừng một nhịp, như đang suy nghĩ cách diễn đạt.
“Là một loại… ô kim loại đặc biệt.”
“…Ô?” Hứa Trì Vũ lặp lại, biểu cảm hơi vi diệu.
“Ừ.” Uyển Du gật đầu rất tự nhiên. “Dùng để che mưa che gió.”
Không khí: ………
Cô vẫn tiếp tục, như không hề nhận ra sự im lặng đó:
“Đỉnh ô làm bằng kim loại sắc, đủ cứng. Khi cần, có thể dùng như vũ khí cận chiến.”
“Cộng thêm việc kim loại dễ tìm, chỉ cần tận dụng môi trường xung quanh, đập vỡ đầu zombie cũng không khó.”
Cô kết luận xong, vẻ mặt vô cùng… hợp lý.
Một khoảng lặng kéo dài.
Hứa Trì Vũ há miệng, nhưng không nói gì.
Vân Thanh Tịch nhìn cô, ánh mắt càng thêm khó đoán.
Bạch Du thì… rõ ràng đang suy nghĩ.
Nghe thì đơn giản.
Nhưng trong mạt thế
Người có thể giữ được đầu óc tỉnh táo, biết tận dụng công cụ, lại dám hành động…
không phải người bình thường.
Cuối cùng, Tiêu Dạ Uyên lên tiếng.
“Mọi người có thể học theo.”
Giọng anh trầm ổn, không mang cảm xúc dư thừa.
“Hồi đầu tận thế, trước khi thức tỉnh dị năng, tôi cũng chiến đấu theo cách đó