Con đường quốc lộ chìm trong sự ẩm ướt, lạnh lẽo và u tối. Mặt đường loang lổ những vệt máu xanh đỏ đặc trưng của xác sống, xen lẫn vài dấu chân rời rạc—minh chứng cho việc vừa có người đi qua sau khi đại dịch bùng phát. Dù trời đã chuyển sang buổi sớm bình minh, nhưng ánh nắng nhạt nhòa chẳng thể xua đi vẻ tiêu điều, chết chóc của đoạn đường này.
Từ đằng xa, tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian tĩnh mịch.
Lâm Uyển Du không buồn suy nghĩ nhiều. Cô thản nhiên nhảy lên một chiếc xe đạp còn khá mới bị bỏ lại trước cửa hàng ven đường, thong thả đạp men theo quốc lộ. Tiếng xích xe lách cách thu hút đám zombie tản đi phía khác, vô tình tạo ra một khoảng không gian tạm thời an toàn quanh cô. Xung quanh chỉ còn lại xác những chiếc xe quân sự nằm trơ trọi như những đống sắt vụn khổng lồ.
Ngay khi tiếng động cơ kia tiến sát lại gần cô, một tiếng "đùng" đanh thép vang lên. Chiếc xe bọc thép lập tức lật nhào, trượt dài trên mặt lộ. Đám zombie xung quanh như bị kích thích, chúng phát điên đồng loạt bâu tới.
Kỳ lạ. Lâm Uyển Du khẽ nheo mắt quan sát.
Từ dưới gầm xe bị lật, một con zombie biến dị cao lớn bò ra. Thân thể nó vặn vẹo, cơ bắp cuồn cuộn đầy sức mạnh—rõ ràng chính nó là kẻ đã gây ra cú lật xe vừa rồi.
...Bám theo từ trước sao? Cô im lặng đứng từ xa, dáng vẻ lãnh đạm như người ngoài cuộc.
Có nạn mà không cứu? Không, cô không phải kiểu người máu lạnh đến thế. Sau cú chấn động vừa rồi, nếu không xử lý kịp thời, đám người bên trong chắc chắn sẽ bị lũ xác sống nuốt chửng.
Giữa mớ hỗn độn, một giọng nam trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ bên trong xác xe: — "Quan trọng bây giờ là phải thoát ra ngoài. Lúc nãy tôi thấy có một cô gái đi xe đạp ở phía trước—có thể cầu cứu được."
Giọng nói ấy dừng lại một nhịp, nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh phân công: — "Bạch Du, dùng dị năng Kim lật xe lại. Tôi, Hứa Trì Vũ và Vân Thanh Tịch sẽ lo cản đám zombie."
Lâm Uyển Du khẽ nhướng mày. Cô vốn không định làm ngơ, chỉ là đang chờ thời điểm thích hợp.
— "Vừa rồi tôi đứng nhìn hơi lâu, xin lỗi vì đã cứu chậm." — Giọng cô cất lên, bình tĩnh đến mức không chút gợn sóng.
Dưới sự hỗ trợ của cô và dị năng của nhóm người bên trong, chiếc xe nhanh chóng được lật lại. Những bóng người lần lượt thoát ra từ đống đổ nát. Trong đầu Uyển Du, giọng nói quen thuộc của hệ thống vang lên đầy phấn khích:
[Dư Niệm Vi, họ là ai?] [Trời ơi! Mở màn mà đã đụng ngay "nhóm nhân vật hủy diệt" rồi! Số cô đúng là đỏ thật đấy!] – Dư Niệm Vi lải nhải – [Đây chính là Tổ 1 của căn cứ Hàm Ninh—nhóm người gây ra kết cục diệt thế trong nguyên tác đấy!]
Hệ thống nhanh chóng cung cấp thông tin: [Tiêu Dạ Uyên – Tổ trưởng – sở hữu ba hệ dị năng: Lôi, Hỏa và Không gian. Kẻ đứng đầu "bảng phong thần" đấy nhé!] [Bạch Du – Tổ phó – hệ Kim.] [Hứa Trì Vũ – hệ Thời gian.] [Vân Thanh Tịch – song hệ Mộc và Băng.]
Lâm Uyển Du khẽ đáp: [Hiểu rồi.]
Ánh mắt cô lướt nhanh qua từng người. Người đàn ông đứng đầu—Tiêu Dạ Uyên—có khí chất nổi bật nhất, lạnh lùng và mang theo một áp lực vô hình khiến người khác phải kiêng dè.
Ở chiều ngược lại, Vân Thanh Tịch cũng đang âm thầm đánh giá cô gái lạ mặt này. Một cô gái sạch sẽ, quần áo chỉnh tề, dung mạo xuất chúng thoát tục như không nhuốm bụi trần—trong thời buổi mạt thế mà vẫn giữ được trạng thái hoàn mỹ như vậy, tuyệt đối không thể là người đơn giản. Nếu chỉ là người bình thường, e rằng đã sớm bị đám côn đồ làm hại .
Ánh mắt Vân Thanh Tịch dừng lại trên chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật bên người Uyển Du. Lớp kim loại ánh vàng sang trọng, các góc bọc tinh xảo, trên bề mặt khắc ba chữ: Vạn Kim Sát.
— "Cô mang theo thứ gì vậy?" — Thanh Tịch dò hỏi. — "Quà kỷ niệm thôi." — Câu trả lời nhẹ bẫng như gió thoảng.
Nhưng trực giác của những kẻ lăn lộn trong sinh tử nói rõ với họ rằng—cô đang nói dối. Hứa Trì Vũ tiến lên, nở một nụ cười thân thiện để phá vỡ bầu không khí căng thẳng: — "Cô tên gì? Bao nhiêu tuổi? Trước khi tận thế xảy ra cô làm nghề gì?"
"Lâm Uyển Du, 20 tuổi. Sinh viên... học nhiều thứ linh tinh." — Uyển Du trả lời qua loa, không hề để lộ bất kỳ sơ hở nào. Độ tuổi của cô tương đương với Vân Thanh Tịch, còn lại những người khác trong nhóm đều lớn hơn cô vài tuổi.
"Chúng tôi đến từ căn cứ Hàm Ninh." — Bạch Du lên tiếng giới thiệu, giọng điệu rõ ràng — "Đây là tổ trưởng Tiêu Dạ Uyên, còn tôi là tổ phó."
Lâm Uyển Du không bỏ lỡ cơ hội thâm nhập vào cốt truyện: "Nghe danh Hàm Ninh rất mạnh... tôi có thể gia nhập không?"
Ánh mắt Tiêu Dạ Uyên dừng lại trên người cô, sâu thẳm và khó đoán định. Một lúc sau, thấy không ai lên tiếng phản đối, Bạch Du bước tới một bước: "Chào mừng cô."
Không phản đối tức là chấp nhận—đó là quy tắc ngầm của Tổ 1. Không khí nhanh chóng lắng xuống, mọi người bắt đầu thu dọn vật tư còn sót lại. Vân Thanh Tịch nhìn quanh rồi đề nghị: "Chúng ta tạm nghỉ ở đây một lúc đi."