Hiểu Được Tiếng Động Vật: Tôi Thành Khách Quen Đồn Cảnh Sát

Chương 45

Trước Sau

break

Hay là lát nữa đề nghị anh cả thay hết cửa trong nhà? Thay thành loại sát đất, đột nhiên anh ta cảm thấy khe cửa quá lớn không an toàn chút nào. 

"Còn muốn chạy!" 

Tống Hạ đang hóa đá nghe thấy tiếng, anh ta vội lắc đầu, cũng chạy vào trong phòng. 

Tiêu Vân bị An Văn Xu đè trên giường vung tay tát tới tấp, Tùy Noãn thì giúp sức đấm Tiêu Vân, Nguyệt Thư Âm dùng chăn quấn lấy An Văn Cảnh, Lâm Thiên Hằng đứng bên cạnh không biết phải làm sao. 

Còn có một con rắn đang… cắn Tiêu Vân? 

"Tùy Noãn, rắn của cậu đang cắn người!" 

Tùy Noãn tranh thủ ngẩng đầu lên nhìn: "Không sao, Xích Tùy không có độc." 

Xích Tùy rất tức giận: [Chính là thằng nhãi nhà anh bắt nạt A Noãn, xem tôi có cắn chết anh không, tôi cắn, tôi cắn, tôi cắn chết anh!] 

Tiêu Vân bị đánh đến không có sức phản kháng. Nếu không phải ở trong nước, có lẽ trong cơn kích động An Văn Xu đã rút súng ra cho Tiêu Vân một phát đi đời rồi. 

Sau khi hai người song kiếm hợp bích đánh cho đã tay, Tống Hạ mới kéo họ ra: "Được rồi, đừng gây ra án mạng, hôm nay là sinh nhật ông nội tôi, nể mặt chút đi, nể mặt chút đi." 

Lúc này An Văn Xu mới buông tay. May mà lúc đó cô ta đã nhận ra Tiêu Vân có ý đồ xấu, không đầu tư cho studio của anh ta, không ngờ anh ta lại là loại người như vậy. 

Học Taekwondo và võ thuật bấy lâu, đây là lần đầu tiên Tùy Noãn đánh người sướng tay đến vậy. Sau khi bị kéo ra, Tùy Noãn thuận tay tóm lấy Xích Tùy vẫn còn muốn cắn thêm vài miếng. 

"Được rồi, thế là đủ rồi, coi chừng lây bệnh gì đấy." 

Xích Tùy nghe đến chữ "bệnh" liền tỏ vẻ ghê tởm, nó vội làm động tác "phì phì phì". 

Sát thương không cao, nhưng sỉ nhục cực mạnh. 

Tùy Noãn liếc nhìn đồng hồ trên tay Tống Hạ: "Mau lên, bế người sang phòng bên cạnh đi." 

"Tống Hạ, cậu gọi bảo vệ chưa?" 

Tống Hạ và Lâm Thiên Hằng đứng xem nãy giờ, đi lên khống chế Tiêu Vân, không cho anh ta cử động. 

"Tôi vừa gọi người rồi." 

An Văn Xu đá văng đôi giày cao gót, bước vài bước leo lên giường bế An Văn Cảnh đang mơ màng đi. 

Nguyệt Thư Âm cầm giày vội vàng đi theo. Tùy Noãn lạnh lùng nhìn Tiêu Vân: "Chuyện còn lại giao cho các cậu, tôi cũng qua đó xem sao." 

Tống Hạ gật đầu: "Được, tôi sẽ nói anh ta tự ý đột nhập vào bữa tiệc, còn phá hoại tài sản nhà họ Tống, bị bắt được còn chối bay chối biến." 

Tùy Noãn gật đầu: "Nhớ xóa đoạn camera giám sát này đi." 

"Ok, cậu yên tâm." 

Lâm Thiên Hằng đứng xem từ đầu đến cuối nói: "Có phải tôi quá vô dụng không? Cơ hội thể hiện tốt như vậy mà tôi lại chẳng giúp được gì." 

Tống Hạ cạn lời, cái tên này, thế mà còn muốn theo đuổi Nguyệt Thư Âm. 

Chưa nói đến chuyện cậu ta không vượt qua nổi ải của Nguyệt Thư Âm, Thư Âm còn có anh trai chị gái nữa! Hai người đó cộng lại còn khó đối phó hơn cả Tùy Hàn. 

"Cậu đổi người khác mà thích đi, hai người không hợp nhau đâu." 

Lâm Thiên Hằng bị đả kích nặng nề: "Nhưng tôi chỉ thích cô ấy, từ nhỏ đã thích rồi." 

Tống Hạ: “…” 

Lời hay khó khuyên con ma sắp chết, anh ta đã nói hết lời rồi, khuyên thì cũng đã khuyên. 

Nghe hay không không phải là chuyện mà một kẻ ăn chơi như anh ta nên quan tâm. 

Lệnh của cậu hai vẫn rất có hiệu lực, chẳng mấy chốc mấy người bảo vệ cao to đã chạy vào căn phòng đang mở cửa. 

"Cậu chủ, kẻ đột nhập vào bữa tiệc ở đâu?" 

Tống Hạ đứng dậy đá Tiêu Vân một cái: "Chính là anh ta, tôi có gửi thiệp mời cho anh ta đâu, vừa nãy anh ta còn định đánh tôi nữa, may mà có Lâm Thiên Hằng ở đây, hai chúng tôi mới khống chế được anh ta." 

Người thật thà Lâm Thiên Hằng: [Hả? Tôi á?] 

Lâm Thiên Hằng quả quyết gật đầu: "Đúng vậy, Tống Hạ nói không sai, tôi cảm thấy anh ta định ăn trộm đồ mang đi bán, bị chúng tôi phát hiện nên tức quá hóa liều." 

Tống Hạ chép miệng, cậu trông mày rậm mắt to thế này mà bịa chuyện còn siêu hơn cả tôi. 

Tiêu Vân nằm trên giường bị đánh bầm dập mặt mũi, nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể mặc cho hai người kia bịa đặt về mình. 

Anh ta mới là người oan nhất đây này! Bị mấy người đánh cho một trận, lại còn bị rắn cắn nữa chứ! Anh ta muốn kiện, anh ta muốn kiện hết đám người này! 

Tuỳ Noãn sang phòng bên cạnh xem thử, mặt An Văn Cảnh đỏ bừng, trông vừa giống say rượu, lại vừa giống trúng phải thứ thuốc kia. 

“Cô ấy sao rồi? Tiếp theo phải làm thế nào?” 

An Văn Xu liếc nhìn tin nhắn trên điện thoại: “Bây giờ tôi sẽ đưa chị ấy đến bệnh viện. Với lại, tôi và Tiêu Vân không có bất cứ quan hệ gì hết. Anh ta dám giở trò với chị tôi, đợi chị tôi tỉnh lại, anh ta chết chắc rồi.” 

Đừng nhìn An Văn Xu có vẻ yếu đuối mỏng manh, nhưng lúc ôm An Văn Cảnh chạy đi thì nhanh như một cơn gió. 

Nhìn chiếc xe đi xa, Nguyệt Thư Âm khó hiểu: “Chị An bị gài bẫy thế nào vậy? Chị ấy leo lên được vị trí cao như thế trong nhà họ An, đáng lẽ phải cảnh giác lắm chứ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc