Cắn được mấy phát vào người Tiêu Vân nên Xích Tuỳ sướng rơn: [A Noãn, có khi nào là hào quang nhân vật chính không? Trong tiểu thuyết, nhân vật chính nào cũng có hào quang đó hết.]
Tuỳ Noãn gật đầu: “Tiêu Vân càng ngày càng bỉ ổi.”
Nguyệt Thư Âm khẽ lắc đầu, ánh mắt từ từ chuyển sang Xích Tuỳ: “Noãn Noãn, cậu nuôi rắn từ bao giờ thế? Lại còn mang theo bên mình nữa.”
“Nó là Xích Tuỳ, tớ mới nuôi gần đây thôi, thông minh lắm.” Nói rồi, Tuỳ Noãn giơ tay lên, đưa con rắn đang quấn trên cổ tay mình cho Nguyệt Thư Âm xem cho rõ.
Trước đây, mỗi lần giới thiệu về Xích Tuỳ, Tuỳ Noãn đều nói một câu rằng nó không cắn người, nhưng bây giờ cô có chút ngượng ngùng khi nói câu này.
Lúc nãy khi đánh Tiêu Vân, cô đã thấy rõ mồn một, Xích Tuỳ há to miệng, ngoạm lấy ngoạm để Tiêu Vân mấy phát liền.
Nguyệt Thư Âm cười tủm tỉm chào Xích Tuỳ: “Chào Xích Tuỳ, tao là bạn của Noãn Noãn, là bạn thân nhất nhất luôn đó, mày không được cắn tao đâu nhé.”
Đối với giọng điệu dỗ trẻ con này của Nguyệt Thư Âm, Xích Tuỳ tỏ ra rất hưởng thụ: [Chào cô, chào cô, tôi là Xích Tuỳ.]
“Noãn Noãn, váy cậu vẫn còn ướt kìa, chúng ta đi thay váy đi!”
“Mà này, Xích Tuỳ là giống rắn gì vậy?”
…
Dạo trước, khi tham dự tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Tống, Tuỳ Noãn đã vô tình chặt đứt một cánh tay đắc lực của nam chính. Lúc đó cô mới nhận ra, thay vì ngồi chờ chết, đợi nam chính ra tay, chi bằng trực tiếp xử lý anh ta luôn cho rồi.
Đắc tội với nhà họ Tuỳ, lại còn đắc tội nặng với đại ma đầu nhà họ An ngay tại bữa tiệc, dạo này ngày tháng của Tiêu Vân chắc chắn không dễ chịu gì.
Tiêu Vân sống không yên ổn thì Tuỳ Noãn vui vẻ. Mấy ngày nay cô cứ tươi roi rói, không đi chơi với mẹ Lâm thì cũng đi bồi đắp tình cảm với cô bạn thân Nguyệt Thư Âm, cuộc sống phải nói là quá đỗi vui vẻ.
Hôm qua, Nguyệt Thư Âm rủ Tuỳ Noãn ra nước ngoài chơi. Đi máy bay không thể mang theo Xích Tuỳ nên ban đầu Tuỳ Noãn đã từ chối, nhưng không ngờ Nguyệt Thư Âm lại dùng đến đặc quyền của tiểu thư nhà giàu, đi cửa sau.
Gia đình Nguyệt Thư Âm là chủ của hãng hàng không, một công ty hàng không tư nhân có lợi nhuận cao nhất cả nước.
Để Tuỳ Noãn có thể mang Xích Tuỳ lên máy bay, Nguyệt Thư Âm đã phải về nhà làm nũng, năn nỉ các bậc trưởng bối mấy ngày trời mới được chấp thuận. Không chịu nổi sự tấn công dồn dập của cô ấy, các trưởng bối đã đặc cách cho cô ấy một khoang hạng nhất.
Tuỳ Hàn nghe nói em gái muốn mang Xích Tuỳ ra nước ngoài chơi, anh ấy còn đặc biệt chạy đi tìm người quen làm một giấy chứng nhận của viện nghiên cứu.
Nói đơn giản là, Xích Tuỳ có giá trị nghiên cứu tối cao, và chủ nhân có thể đảm bảo nó tuyệt đối không làm hại người khác, vân vân và mây mây.
Có nhiều lớp bảo đảm như vậy, chỉ cần Tuỳ Noãn không trực tiếp cầm con rắn ra khoe khoang thì sẽ không có vấn đề gì.
Không có quy tắc thì không thành khuôn khổ, đi cửa sau cũng phải hợp tình hợp lý.
Đi lối đi đặc biệt lên máy bay, Nguyệt Thư Âm kéo khẩu trang xuống: “Haiz, thật ra tớ vẫn thích đi chuyên cơ riêng hơn. Dạo này lịch bay dày đặc quá, phải xếp hàng đến nửa tháng sau mới đăng ký chuyên cơ riêng được, đành chịu vậy.”
Cái đầu nhỏ của Xích Tuỳ tò mò ngó nghiêng xung quanh: [Máy bay chở khách với máy bay tư nhân khác nhau thật đó, to ghê.]
Trước khi lên máy bay, Xích Tuỳ đã lén lút ló đầu ra xem. Nó không dám tưởng tượng, rốt cuộc một máy bay to như thế này có thể chứa được bao nhiêu con rắn như nó, chắc vài chục triệu con cũng dư sức.
“Không sao, ở khoang hạng nhất sẽ không có ai làm phiền, cũng gần như vậy thôi.”
Mấy ngày nay Nguyệt Thư Âm đã thân với Xích Tuỳ rồi, bây giờ hoàn toàn không sợ nó nữa.
Cô ấy vươn tay bế Xích Tuỳ từ tay Tuỳ Noãn: “Xích Tuỳ thông minh quá, đẹp quá, là bé rắn đặc biệt nhất mà tớ từng thấy.”
Được khen, Xích Tuỳ sướng nở cả lòng, cái đầu nhỏ ngẩng cao lên: [Đương nhiên rồi, Xích Tuỳ tôi là ai chứ? Cô khen rất hay, rất hợp ý Xích Tuỳ.]
Tuỳ Noãn giật giật khoé môi, nếu Nguyệt Thư Âm nghe được tiếng Xích Tuỳ nói chuyện thì sẽ không nghĩ vậy đâu.
Nói về độ tự luyến thì chẳng ai bì được với Xích Tuỳ.
Nhiều năm sau, Tuỳ Noãn nhận ra lời này mình nói hơi sớm, thật sự có người còn tự luyến hơn cả Xích Tuỳ.
Nguyệt Thư Âm huých nhẹ vào người Tuỳ Noãn: “Chuyện của chị An, cậu có biết diễn biến sau đó không?”
Tuỳ Noãn lắc đầu, cô có quen biết An Văn Cảnh đâu, hơn nữa chuyện như thế này sao nhà họ An có thể để lọt ra ngoài được?
“Tên Tiêu Vân đó đúng là đồ không biết xấu hổ. Anh ta đi theo con gái của một phú hào có hợp tác với nhà họ Tống, tài sản cũng vài ngàn vạn, để vào được bữa tiệc. Vừa vào trong, anh ta liền đá bay cô tiểu thư công cụ đó.”
“Sau khi cắt đuôi kẻ vướng víu, Tiêu Vân bắt đầu sàng lọc mục tiêu trong bữa tiệc. Ban đầu anh ta nhắm vào chị tớ, nếu không tớ cũng chẳng biết chuyện này.”