Hiểu Được Tiếng Động Vật: Tôi Thành Khách Quen Đồn Cảnh Sát

Chương 44

Trước Sau

break

Tuy trên thương trường chỉ xét hành động chứ không xét lòng người, xét lòng người thì chẳng có ai hoàn hảo, nhưng cách ăn của Tiêu Vân cũng quá khó coi. 

Ăn bám để làm nên nghiệp lớn thì gọi là kẻ làm nên chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết. Nhưng tính kế phụ nữ, lợi dụng phụ nữ để đạt được mục đích, cuối cùng trước khi vứt bỏ người bị lợi dụng còn muốn khiến người đó mất hết mọi thứ, thật hết nói nổi. 

Tiêu Vân đã ngấm ngầm tung tin đồn thất thiệt về Tùy Noãn ở trên mạng, trong trường và với những người xung quanh. Bọn họ đều nghe được, nhưng đã cùng nhau dập tắt hết rồi. 

Tùy Noãn không ở trường, cũng không có ai cố tình nhắc đến chuyện này trước mặt cô. 

Lâm Thiên Hằng và An Văn Xu đi theo sau, chỉ thấy ba người đứng ở khúc quanh cầu thang, không nhúc nhích. 

An Văn Xu khó hiểu: "Sao vậy?" 

Nguyệt Thư Âm khó chịu: "Gặp phải kẻ xui xẻo, Noãn Noãn, chúng ta đi thôi." 

"Người mà Tiêu Vân dìu lúc nãy mặc đồ màu gì?" 

Nguyệt Thư Âm nói rất chắc chắn: "Màu đỏ." 

Tùy Noãn quay đầu lại: "An Văn Xu, có phải hôm nay chị cô mặc váy đỏ không?" 

An Văn Xu có hơi ngơ ngác: "Đúng, đúng vậy, sao thế?" 

"Đi, chúng ta đuổi theo Tiêu Vân xem sao, không thể để anh ta gây chuyện ở nhà họ Tống được." 

Mặt Tống Hạ đen lại: "Anh ta dám?" 

Miệng nói vậy nhưng chân đã chạy lên trên. 

Thấy Tống Hạ đi đầu, Tùy Noãn cũng kéo Nguyệt Thư Âm theo sau. 

An Văn Xu không thể tin nổi, Tiêu Vân không thể điên đến mức đó chứ? Nếu Tiêu Vân dám làm gì quá đáng với chị cô ta, cô ta nhất định sẽ không tha cho anh ta. 

Năm người chạy ào ào về phía khu phòng cho khách. Có Tống Hạ thông thạo đường đi lối lại dẫn đầu, cả nhóm không bị đi lạc. 

Tiêu Vân dìu người nên đi không nhanh, chẳng mấy chốc nhóm Tùy Noãn đã đuổi kịp. 

An Văn Xu thở hổn hển, thấy người Tiêu Vân đang dìu, cô ta tức giận vô cùng, nhưng bây giờ đông người, cô ta không thể mất bình tĩnh. 

Mấy người nấp ở góc tường nhìn Tiêu Vân đưa An Văn Cảnh vào một phòng khách. Tùy Noãn vẫy tay: "Ngẩn ra đó làm gì? Lên nhanh, bắt quả tang anh ta." 

Giọng An Văn Xu gấp gáp: "Đừng làm lớn chuyện, ông nội tôi khá phong kiến." 

Nhóm Tùy Noãn hiểu ý. Người phong kiến thường trọng nam khinh nữ, An Văn Cảnh có thể kế thừa nhà họ An chắc chắn đã phải nỗ lực hơn người thường rất nhiều, tuyệt đối không thể vì Tiêu Vân mà bị buộc phải từ bỏ sự nghiệp. 

Mấy người chạy đến trước cửa vặn thử tay nắm. Lòng bàn tay An Văn Xu đổ mồ hôi vì lo lắng: "Khóa cửa rồi." 

Lâm Thiên Hằng đẩy mấy người bên cạnh ra: "Để tôi, đạp cửa xông vào." 

Tùy Noãn lắc đầu: "Như vậy sẽ có tiếng động lớn." 

An Văn Xu lo đến toát mồ hôi hột. Chị gái đã nỗ lực thế nào để kế thừa gia nghiệp, cô ta là người rõ hơn ai hết, tuyệt đối không thể để ông nội thiên vị tìm được cớ. 

Xích Tùy thò đầu ra, nó gân cổ hét lớn: [A Noãn, A Noãn, để tôi, để em chui qua khe cửa vào cho.] 

Mấy người vì không muốn đánh rắn động cỏ nên nói chuyện rất nhỏ, Xích Tùy lại hét toáng lên. Nghe thấy lời Xích Tùy, Tùy Noãn vội vàng cúi xuống xem. 

Khe cửa nhà họ Tống không phải loại sát đất để cho đẹp. Xích Tùy không lớn, có thể chui vào được. 

Tùy Noãn mở túi xách, thả Xích Tùy ra. 

Mấy người đang tranh cãi nhỏ tiếng lập tức im bặt. Ai nấy đều chết lặng, hoàn toàn không ngờ trong chiếc túi Tùy Noãn xách nãy giờ lại có một con rắn. 

Tống Hạ vô thức sờ lên lớp da gà trên người: "Cậu đi dự tiệc mà cũng mang theo Xích Tùy à?" 

"Sao cậu lại biết nó? Tôi còn không biết." Giọng Nguyệt Thư Âm đầy vẻ ghen tị. 

Cô ấy không phải là bạn thân nhất của Noãn Noãn sao? Tại sao! Tại sao Tống Hạ cũng biết Noãn Noãn nuôi một con rắn, còn biết tên nó là gì, mà cô ấy lại chẳng biết gì cả? 

Trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, Nguyệt Thư Âm nhất thời quên cả sợ hãi, trong đầu chỉ toàn là "Rùa con ơi, cậu không yêu tớ nữa sao?". 

An Văn Xu ngơ ngác toàn tập: "Đây là đang làm gì vậy?" 

Thả Xích Tùy vào không lâu, cánh cửa kêu "cạch" một tiếng rồi mở ra. 

An Văn Xu chẳng nghĩ ngợi gì, đẩy cửa xông vào. Nguyệt Thư Âm cũng tạm gác chuyện Xích Tùy sang một bên, lao vào phòng. 

Lâm Thiên Hằng đi chậm lại, để tránh xông vào thấy cảnh gì khó xử. 

Tùy Noãn tóm lấy Xích Tùy rồi cũng chạy vào. Hành lang chỉ còn lại một mình Tống Hạ vẫn đang ngơ ngác như trời trồng. 

Cửa nhà anh ta... lại bị một con rắn mở ra như thế á? 

Tống Hạ ngơ ngẩn bước vào phòng, thuận tay đóng cửa lại. Anh ta không chạy vào xem, nhiều người vào như vậy mà còn không đánh lại Tiêu Vân thì anh ta vào cũng chỉ thêm vướng chân. 

Cánh cửa rất trơn, bên cạnh có một cái tủ, tủ có tay nắm ngăn kéo… 

Tống Hạ dùng tay mô phỏng lại, tái hiện hoàn hảo một loạt động tác Xích Tùy trườn lên tủ, dùng đuôi mở cửa. 

Thử làm bằng tay, phát hiện cách này thật sự khả thi, Tống Hạ hoàn toàn hóa đá.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc