Hiểu Được Tiếng Động Vật: Tôi Thành Khách Quen Đồn Cảnh Sát

Chương 43

Trước Sau

break

Có tin đồn Tùy Hàn là một người cuồng em gái. Nhà họ An và nhà họ Tùy không có hợp tác, nhưng không có nghĩa là tương lai sẽ không có. Thay vì có thêm một kẻ thù hùng mạnh, chi bằng có thêm một người bạn hùng mạnh. 

An Văn Xu chậm rãi bước tới: "Chào cô, tôi là An Văn Xu." 

Tùy Noãn đưa tay ra bắt tay An Văn Xu. Cô còn tưởng sẽ được xem một màn kịch máu chó trong tiểu thuyết, rằng nữ chính An Văn Xu này sẽ xông lên mỉa mai cô một trận. 

Tống Hạ rất thành thạo tiếp đãi mọi người: "Toàn người quen cả, muốn tán gẫu gì thì cứ tự nhiên, chúng ta đến đây chỉ để giao lưu, nói chuyện phiếm thôi." 

Lâm Thiên Hằng cầm một ly rượu bước tới, anh ta ngại ngùng nhìn Nguyệt Thư Âm: "Thư Âm, lâu rồi không gặp, dạo này cậu thế nào?" 

Xích Tùy lén lút thò đầu ra nhận xét: [Đây là đang bắt chuyện làm quen đúng không? Thân nhiệt anh ta đang tăng lên kìa. A Noãn, anh ta thích cô bạn này của cô đấy.] 

Tùy Noãn ngạc nhiên, chuyện này thì cô không biết: "Thư Âm, tớ hơi khát, hai người cứ nói chuyện đi." 

Trước khi đi, Tùy Noãn còn ra hiệu cho Tống Hạ đi theo. 

Tống Hạ hiểu ý ngay, anh ta cũng tìm một cái cớ để rời đi: "Sao thế?" 

"Lâm Thiên Hằng có ý với Thư Âm à?" 

Tống Hạ liếc về phía Lâm Thiên Hằng: "Chậc, giờ cậu mới nhận ra à? Từ nhỏ cậu ta đã thích Thư Âm rồi, nhưng cứ rụt rè mãi không dám tiến tới. Hôm nay tôi phải cổ vũ mãi cậu ta mới dám bắt chuyện với Thư Âm vài câu đấy." 

Sau khi ký ức hoàn toàn dung hợp, cảm giác xa cách trên người Tùy Noãn đã nhạt đi không ít: "Cậu không thấy họ không hợp nhau à?" 

"Chậc, tình cảm thì cứ phải thử mới biết chứ, ai mà nói trước được?" Tống Hạ vẫn luôn là một kẻ đa tình, anh ta không cho rằng yêu đương là phải có trách nhiệm. 

Tùy Noãn uống một ngụm nước trái cây: "Nghe nói dạo này cậu đang tìm người à? Tìm ai thế?" 

Tống Hạ buồn rầu: "Ân nhân cứu mạng hồi nhỏ. Lúc đó tôi bị rơi xuống nước, là cô ấy nhảy xuống cứu tôi lên, nếu không thì thế giới này đã chẳng còn tôi nữa rồi." 

Tùy Noãn bị sặc nước trái cây: "Người cứu cậu là nam hay nữ?" 

"Chắc là con gái? Lúc đó tôi mơ màng lắm, nhưng cũng loáng thoáng thấy được. Tìm bao nhiêu năm nay mà không thấy thì thôi vậy, chắc là không có duyên." 

Tùy Noãn định uống một ngụm nước trái cây để trấn tĩnh lại thì bị sặc lần nữa, lần này còn làm ướt cả một mảng lễ phục: "Không lẽ khi tìm được cô ấy rồi cậu sẽ cưới cô ấy đấy chứ?" 

Tống Hạ trợn tròn mắt, quên cả việc lễ phục của Tùy Noãn bị ướt: "Cậu đang nghĩ cái gì thế? Tôi là người thế nào chứ?" 

"Tôi tìm cô ấy để báo ơn, chứ không phải báo thù." 

Tùy Noãn: “…” 

Xích Tùy: [Sốc thật, con người cũng biết tự hiểu lấy mình à?] 

Tùy Noãn giơ ngón tay cái: "Cậu cũng tự hiểu lấy mình ghê." 

Tống Hạ: “…” 

"Noãn Noãn, sao váy cậu lại bị ướt thế?" 

Nguyệt Thư Âm cảm thấy cuộc nói chuyện thật khô khan, đang định tìm cớ rời đi thì quay đầu lại thấy váy Tùy Noãn ướt một mảng. 

"Váy Noãn Noãn bị ướt rồi, tôi đi thay váy với cậu ấy." 

Nói xong, Nguyệt Thư Âm quay đầu đi thẳng, sợ Lâm Thiên Hằng lại bám lấy mình. 

"Noãn Noãn, tớ đi thay đồ với cậu." 

Tống Hạ ngẩng đầu nhìn: "Tôi cũng đi." 

Nước trái cây không chỉ làm ướt váy Tùy Noãn mà còn làm ướt cả một mảng ống quần của Tống Hạ. 

Lâm Thiên Hằng có chút không cam tâm, khó khăn lắm mới lấy hết can đảm, anh ta cũng bước theo: "Tống Hạ, tôi đi cùng cậu." 

An Văn Xu đang đứng yên một bên mắt sáng lên, cô ta đang muốn tìm cơ hội giải thích với Tùy Noãn về chuyện của mình và Tiêu Vân. 

Nghe nói gần đây Tiêu Vân thua kiện phòng pháp chế của Đỉnh Phong. Các nhà đầu tư biết anh ta đắc tội với nhà họ Tùy nên chẳng có công ty nào chịu đầu tư cho cái studio nhỏ của anh ta. 

Nợ nần chồng chất, lại không kêu gọi được vốn đầu tư, đây chính là hậu quả của việc đắc tội với kẻ có quyền có thế. 

Nhà họ An không sợ nhà họ Tùy, nhưng cũng không muốn gây thù chuốc oán. Chuyện có thể giải quyết bằng lời nói thì tuyệt đối không thể kéo dài. 

Năm người lần lượt lên tầng hai. Tầng hai không chỉ có phòng nghỉ cho khách mà còn có cả phòng thay đồ và các phòng khác. 

Tùy Noãn, Nguyệt Thư Âm và Tống Hạ đi trước, vừa lên đến khúc quanh tầng hai thì thấy một người đàn ông đang dìu một người phụ nữ mặc váy đỏ. 

Nguyệt Thư Âm cau mày: "Noãn Noãn, hình như tớ vừa thấy tên khốn Tiêu Vân." 

Yêu một người có thể không nhớ lâu, nhưng hận một người thì có thể. 

Tống Hạ đi sau gãi đầu: "Làm gì có chuyện đó? Tôi có mời Tiêu Vân đâu." 

Biết rõ Tùy Noãn và Nguyệt Thư Âm ghét Tiêu Vân, sao anh ta có thể mời Tiêu Vân được? 

Hơn nữa, Tống Hạ cũng khá coi thường loại người này, ăn bám phụ nữ mà còn vừa ăn vừa chửi. Chửi thì thôi đi, đằng này còn ngó nghiêng nồi của người khác, chỉ cần có lợi cho mình là anh ta đều muốn vơ vào bát.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc