Hiểu Được Tiếng Động Vật: Tôi Thành Khách Quen Đồn Cảnh Sát

Chương 42

Trước Sau

break

Tùy Hàn bất lực nói: "Anh đã bảo em bớt đọc mấy cuốn tiểu thuyết vô bổ đó đi rồi mà. Nếu em thật sự rảnh rỗi như vậy thì đến công ty chia sẻ công việc với anh đi." 

Xích Tùy trườn lên bàn nằm bò ra, tò mò nhìn Tùy Hàn: [A Noãn, anh trai cô không giống tổng tài bá đạo, mà trông giống nam phụ âm hiểm hơn.] 

"Không, tao thấy giống đại phản diện hơn." Kể từ sau khi thú nhận, Tùy Noãn và Xích Tùy nói chuyện không còn kiêng dè với người nhà nữa. 

Tùy Hàn bị một người một rắn trêu chọc ngay trước mặt: “…” 

"Nếu thật sự có bạch nguyệt quang ở nước ngoài, anh không thể bay sang tìm cô ấy sao? Cô ấy đi du học chứ có phải chết đâu." 

Điểm này Tùy Hàn đã muốn phàn nàn từ lâu. 

Đêm đó, sau khi đọc lướt qua vài cuốn tiểu thuyết, anh ấy đã bị sốc nặng. 

Nào là người yêu ra nước ngoài thì nam chính đi tìm thế thân, người yêu của anh ta đi du học chứ có phải chết đâu, máy bay để chưng à? 

Nào là móc tim moi phổi đổi cho nữ phụ, nữ chính chết rồi nam chính mới tỉnh ngộ. Tùy Hàn đọc mà chỉ muốn báo cảnh sát, cái trò này là phạm pháp! Phạm pháp đấy, hiểu không? 

Đừng có coi thường pháp luật của nhà nước chứ! 

Rồi còn vụ liên hôn với nữ phụ, cuối cùng gặp được tình yêu đích thực là nữ chính ngốc bạch ngọt thì quả quyết ly hôn vì tình, sống hạnh phúc bên nữ chính. Tùy Hàn chỉ có thể sốc toàn tập. 

Liên hôn là gì chứ? Là đôi bên cùng có lợi, là sự hợp tác sâu rộng giữa hai tập đoàn. Nói ly hôn là ly hôn, vậy các dự án hợp tác giữa hai công ty thì sao? Vì một nữ chính ngốc bạch ngọt mà vứt bỏ uy tín công ty, bồi thường cả chục tỷ cũng không tiếc… 

Tùy Hàn chỉ biết câm nín bái phục. 

Đêm đó anh ấy tức đến mất ngủ. 

Xích Tùy mới tiếp xúc với tiểu thuyết gần đây nên cũng thắc mắc: [Đúng vậy, con người đi lại đâu có giống loài rắn chúng tôi, tại sao phải tìm thế thân?] 

Tùy Noãn vô cùng đồng tình: "Chứ còn gì nữa, hồi nhỏ em đọc mà không nhận ra là có thể đi tìm bạch nguyệt quang." 

Tùy Hàn mỉa mai: "Bạch nguyệt quang cái gì, chẳng phải là một tên cuồng si chính hiệu sao?" 

… 

Cú sốc mà tiểu thuyết mang lại cho Tùy Hàn rõ ràng không hề nhỏ. Đã trải qua khá lâu rồi mà vị chủ tịch bận rộn này vẫn có thể phàn nàn không ngừng. 

Tùy Noãn cảm thấy hình tượng ông anh hờ này ở trong lòng mình đã sụp đổ hoàn toàn. 

Người anh trai đầy áp lực, quan sát tinh tế lúc ban đầu đâu rồi? 

Lẽ nào người anh trai hoàn toàn phù hợp với hình tượng đại phản diện trong lòng cô chỉ là thẻ trải nghiệm một ngày? 

Nhưng cũng phải, suy cho cùng tiểu thuyết cũng chỉ là tiểu thuyết. Con người ai cũng có nhiều mặt, khi đối diện với gia đình, bạn bè, người ngoài, hay đối thủ cạnh tranh, tính cách thể hiện ra cũng sẽ khác nhau. 

Ăn chút gì đó lót dạ xong, Tùy Noãn và Tùy Hàn lên xe đến nhà họ Tống. 

Trang viên nhà họ Tống không xa nhà họ Tùy, lái xe nửa tiếng là đến. 

Vào trang viên nhà họ Tống, lối vào đã được trải thảm đỏ. Tài xế dừng xe trước thảm đỏ để hai anh em Tùy Noãn xuống xe. 

"Tùy... Noãn..." Thấy người xuống xe trước là Tùy Hàn, Tống Hạ lập tức ngậm miệng, không dám hó hé. 

Trong mắt Tống Hạ, đối diện với Tùy Hàn chẳng khác nào đối diện ông anh trai nghiêm khắc nhà mình, cứ thấy anh ấy là y như rằng lại sun vòi. 

"Anh Tùy à? Tùy Noãn đâu? Không lẽ cậu ấy lại cho tôi leo cây đấy chứ?" 

"Đến rồi." Tùy Hàn quay người, đưa tay đỡ Tùy Noãn xuống xe. 

"Cái gì mà lại cho leo cây? Tôi chẳng qua là thất hẹn có một, hai, ba, bốn lần thôi mà?" 

Tống Hạ trợn mắt: "Câu đó mà cậu cũng nói ra được." 

"À này, anh Tùy, Tùy Noãn... Anh tôi ở trong kia." 

Tùy Hàn thu tay về: "Ừ, hai đứa đi đi." 

Tống Hạ vẫy tay: "Tùy Noãn, đi thôi, còn thiếu mỗi cậu." 

Tùy Noãn vẫy tay chào: "Anh, em đi đây." 

"Có những ai thế?" 

Tống Hạ bẻ ngón tay đếm: "Nguyệt Thư Âm, Lâm Thiên Hằng, Chu Lâm... À đúng rồi, còn có cô hai nhà họ An mới về nước không lâu, An Văn Xu." 

"Trừ cô ta ra, những người còn lại cậu đều quen. An Văn Xu là do đại ma đầu An bắt tôi dẫn theo, tôi cũng đành chịu." 

Đại ma đầu An trong miệng Tống Hạ chính là người nắm quyền nhà họ An, An Văn Cảnh, cũng là một trong các nữ chính. 

Một cặp chị em xinh đẹp đều bị Tiêu Vân thu phục, gián tiếp có được cả nhà họ An. 

Nghĩ đến đây, Tùy Noãn khựng lại một chút. Hình như nam chính Tiêu Vân quen An Văn Cảnh trong một bữa tiệc. 

Còn về việc tại sao một người được mệnh danh là đại ma đầu như An Văn Cảnh lại yêu nam chính, Tùy Noãn cũng muốn biết. 

Hai người nhanh chóng đến chỗ mấy người đang tụ tập, Nguyệt Thư Âm phấn khích vẫy tay: "Noãn Noãn, người ta nhớ cậu chết đi được!" 

Bọn họ đều là con út trong nhà, hoặc không có quyền thừa kế, hoặc chỉ muốn ăn chơi hưởng lạc. 

An Văn Xu nhìn thấy Tùy Noãn, cô ta nở một nụ cười quả nhiên là vậy. May mà lúc đó cô ta đã không mất bình tĩnh mở miệng chế giễu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc