"Thật sự có người rộng lượng đến thế sao?" Ba Tùy nghĩ mãi mà vẫn không tài nào chấp nhận nổi.
Nếu mẹ Lâm yêu người khác, ông ấy đã không chịu nổi rồi, huống chi là sáu gã đàn ông "tranh vợ" với mình.
Kể từ sau buổi "họp gia đình thú tội", cách Tùy Noãn và mọi người chung sống cũng dần trở lại bình thường.
Không còn cớ để ở lì trong nhà, vị chủ tịch Tùy Hàn lại quay về với guồng quay tăng ca 007 mỗi ngày, khiến Tùy Noãn nhìn mà cũng thấy hơi thương cho ông anh trai "hờ" này.
Sau khi cựu chủ tịch Tùy Ức An về hưu thì hả hê ra mặt. Cuối cùng ông ấy cũng được giải thoát rồi.
Tháng này, Tùy Noãn đã thấm thía sâu sắc cuộc sống của người giàu.
Đi xem quần áo thì có người mẫu riêng thử đồ, ra phố mua sắm thì có vệ sĩ xách túi, ăn cơm cũng có đầu bếp phục vụ riêng, muốn ăn gì là đầu bếp làm nấy.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tiệc sinh nhật của ông cụ nhà họ Tống cũng sắp đến gần.
Sau hơn nửa tháng, cuối cùng Tùy Noãn cũng gặp lại ông anh hờ của mình.
Tùy Hàn đúng là sinh ra để bận rộn. Anh ấy đi sớm về khuya mỗi ngày, lịch trình của anh ấy và Tùy Noãn lệch nhau một cách hoàn hảo.
"Hiếm thật, không ngờ lại gặp được anh cả vào buổi sáng."
Tùy Hàn ca thán: "Đừng nhắc nữa, nhắc nữa coi chừng anh lôi cả em đi làm đấy."
Mấy hôm trước, bộ lễ phục mẹ đặt may đã được gửi đến tay Tùy Noãn.
Sau khi mặc thử, Tùy Noãn thấy nó được cắt may vừa vặn, phom dáng chuẩn không cần chỉnh, thể hiện rõ sự khác biệt giữa hàng đại trà và hàng thiết kế riêng.
Sau khi ba Tùy và mẹ Lâm lui về ở ẩn, họ sẽ không tham dự bất kỳ bữa tiệc nào trừ những dịp đặc biệt quan trọng. Hôm nay, chỉ có Tùy Noãn và Tùy Hàn đến dự tiệc.
Tùy Noãn mặc một chiếc váy dài màu xanh rêu, chân đi giày cao gót. Vì phải dự tiệc nên cô còn trang điểm nhẹ, đẹp đến nỗi khiến cả Xích Tùy cũng phải ngây ngất.
Vì đây là tiệc của bậc trưởng bối nên Tùy Noãn không định ăn mặc quá lộng lẫy, chiếc váy cô chọn là một trong những mẫu kín đáo mà sang trọng nhất trong số các bộ lễ phục đặt may.
Tùy Noãn vốn có vẻ đẹp lạnh lùng kiêu sa, màu xanh rêu lại càng tôn lên khí chất của cô.
[A Noãn, cô đẹp quá, tôi thích lắm.]
Tùy Noãn đã hứa sẽ đưa Xích Tùy đi ăn ngon mặc đẹp, nên cô không định bỏ nó ở nhà khi đi dự tiệc.
Tùy Noãn chìa bàn tay trắng ngần ra: "Lên đi."
Trang điểm, thử đồ, làm tóc, những người kia loay hoay với Tùy Noãn cả buổi chiều, Xích Tùy đã sớm không chờ nổi nữa.
Xích Tùy men theo tay Tùy Noãn, thuần thục trườn lên cổ cô.
Cô gái trong bộ lễ phục màu xanh rêu kín đáo, mái tóc búi cao, gương mặt lạnh lùng kiêu sa, trên cổ lại quấn một con rắn đen tuyền với đôi mắt đỏ rực. Trông cô chẳng khác nào một nữ trùm cuối giết người không ghê tay trong game.
Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Tùy Noãn xuống lầu thì thấy Tùy Hàn đang mặc một bộ vest đen, ngồi trên sofa xem điện thoại.
Tùy Noãn đoán chắc anh đang bận việc, Tùy Hàn hiếm khi có thời gian giải trí.
Theo lời ba Tùy, mới chính thức tiếp quản công việc nên mới thế, một hai năm nữa quen rồi sẽ không bận đến vậy đâu.
Nghe tiếng Tùy Noãn xuống lầu, Tùy Hàn quay đầu hỏi: "Sẵn sàng chưa? Nếu bây giờ chúng ta xuất phát, thì có thể đến hơi sớm, hay là ăn chút gì rồi đi nhé?"
Tuy tiệc sinh nhật có đồ ăn, nhưng toàn là mấy món bánh ngọt nhỏ xinh hào nhoáng, hoặc đủ loại rượu quý.
Tùy Noãn không thích ăn đồ quá ngọt, tửu lượng lại kém, chỉ một ly là gục. Ăn lót dạ trước khi đi là hợp lý nhất.
Tùy Hàn cất điện thoại đứng dậy, liếc nhìn Xích Tùy: "Em định mang cả Xích Tùy đi à?"
Xích Tùy đang quấn trên cổ Tùy Noãn ngẩng đầu lên cảnh giác nhìn Tùy Hàn, gã này lại muốn tranh sủng với mình đây mà?
Tùy Noãn thong thả bước đến bàn ăn: "Không được mang Xích Tùy đi sao?"
Nếu không được mang đi, cô cũng chẳng muốn đi nữa. Vốn dĩ cô định đưa Xích Tùy đi mở mang tầm mắt.
"Được chứ, nhưng tốt nhất nên cho vào túi. Chỗ đó đông người, có thể sẽ vô tình làm nó bị thương."
Tùy Noãn hiểu ra, nói đơn giản là sợ phục vụ tưởng nhầm là rắn hoang rồi đuổi đi.
[A Noãn, hay cô cho tôi vào túi đi?] Nghĩ đến cảnh những con rắn bị con người đánh chết, Xích Tùy không khỏi rùng mình.
Cô gái trang điểm và phối đồ cho Tùy Noãn nhanh ý nói: "Cô Tùy Noãn, để tôi lên lầu chọn cho cô một chiếc túi nhé?"
"Được, cảm ơn cô."
Nhìn cô gái lên lầu, Tùy Noãn quay sang Tùy Hàn: "Người cần đi xem mắt phải là anh mới đúng chứ?"
Tùy Hàn vừa ngồi xuống: "?"
"Anh không vội."
Tùy Noãn ngồi xuống cạnh Tùy Hàn: "Anh, không lẽ anh có một nàng bạch nguyệt quang yêu mà không có được, đã ra nước ngoài du học, nên mới không chịu tìm chị dâu cho em đấy chứ?"
Hơn nửa tháng nay, tuy Tùy Noãn không gặp Tùy Hàn, nhưng tình cảm của họ đã dần ấm lên qua những mảnh ký ức chắp vá.