Tuỳ Noãn thong thả đi xuống lầu: “Không sao, lần sau mày muốn ăn tao sẽ làm cho.”
Từ nhỏ Tuỳ Noãn đã sống một mình, chắc chắn không thể so với đầu bếp nhà họ Tuỳ, nhưng cũng thuộc dạng món nhà làm khá ngon.
Dù thỉnh thoảng thử món mới sẽ thất bại, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì.
[Được được, A Noãn còn biết nấu ăn nữa, cô giỏi quá.]
Tuỳ Noãn bị ánh mắt sùng bái của Xích Tuỳ nhìn đến ngại ngùng. Có gì đâu chứ? Một người đã hai mươi mấy tuổi như cô biết nấu ăn chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Dưới lầu không có một bóng người. Mẹ Tuỳ đi làm đẹp, ba Tuỳ đi câu cá, chắc Tuỳ Hàn đã đến công ty, còn quản gia thì phải lo nhiều việc, nhận lương cả trăm vạn một năm nên bận tối mắt tối mũi.
Trong bếp có tiếng động, Tuỳ Noãn cũng không định làm phiền các đầu bếp nấu nướng.
Tuỳ Noãn mặc một chiếc váy liền màu trắng đi dạo giữa những luống hoa, thỉnh thoảng lại cúi đầu trò chuyện với Xích Tuỳ, khung cảnh trông thật đẹp đẽ và yên bình.
Lúc lên máy bay, cô chỉ mang theo Xích Tuỳ và điện thoại, ngoài ra không mang gì cả. Chiếc váy này cũng là cô tiện tay lấy từ tủ quần áo của chủ thân thể.
Kiếp trước là cô nhi, mặc quần áo của người khác là chuyện thường như cơm bữa, nên khi mặc đồ của chủ thân thể, Tuỳ Noãn hoàn toàn không cảm thấy có gì không ổn.
Phòng chứa đồ của chủ thân thể rộng gần một trăm mét vuông, quần áo, túi xách, giày dép được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng. Bước vào chọn đồ cứ như đi mua sắm ở trung tâm thương mại.
Nhiều quần áo như vậy, Tuỳ Noãn cảm thấy có hơn một nửa chủ thân thể còn chưa từng mặc đến.
[A Noãn đẹp quá. Giá như tôi có thể cầm được máy ảnh, tôi sẽ chụp cho A Noãn thật nhiều ảnh.]
Xích Tuỳ đã học được không ít thứ, ví dụ như nó thấy trên mạng có nhiều người ăn mặc xinh đẹp thích chụp ảnh, họ còn chê người khác chụp không đẹp.
Xem xong những bức ảnh đó, Xích Tuỳ cũng thực sự cảm thấy chẳng ra làm sao. Người đẹp như vậy mà để người ta chụp thành xấu thế này cũng là một kỳ tích.
Nếu là nó chụp, chắc chắn sẽ chụp cho A Noãn thật xinh đẹp.
Tuỳ Noãn đang dạo chơi trong vườn không hề hay biết, trong một căn phòng nào đó, có hai người đang lặng lẽ dõi theo cô và Xích Tuỳ.
“Con bé rất giống Noãn Noãn.”
“Vâng, nếu không phải sớm phát hiện ra điều bất thường và quan sát từ trước, có lẽ con cũng bị lừa rồi.”
Tuỳ Ức An từ từ quay đầu lại: “Chỉ một cuộc điện thoại đã khiến con phát hiện ra điều bất thường sao?”
Tuỳ Hàn có chút lúng túng: “Là vì đột nhiên em gái chia tay với tên Tiêu Vân kia nên con mới cảm thấy không đúng.”
“Trước đây con có tìm hiểu, em gái rất thích, rất yêu người đàn ông tên Tiêu Vân đó. Con nghĩ tuổi dậy thì có người mình thích cũng là chuyện bình thường, nên không can thiệp.”
“Một thời gian trước, đột nhiên em gái tuyên bố chia tay cậu ta, giọng điệu còn rất cứng rắn.”
“Theo như con hiểu về em gái, con bé sẽ không làm vậy. Cho dù có chia tay, chỉ cần người đàn ông kia cầu xin là con bé sẽ mềm lòng ngay.”
Tuỳ Ức An gật đầu: “Một thời gian nữa chúng ta đến chùa Kinh An xem sao. Nếu thật sự là Noãn Noãn trở về thì tốt, còn nếu không phải… thì không thể không mời đại sư ra tay giúp đỡ.”
Tuỳ Hàn gật đầu: “Vậy chuyện này ai sẽ là người đề xuất?”
Tuỳ Ức An liếc mắt: “Đương nhiên là vợ của ba rồi. Chứ hai chúng ta mà đề xuất thì chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.”
“Chúng ta hành động bí mật, đừng làm tổn thương đến Noãn Noãn.”
Tuỳ Hàn khẽ “vâng” một tiếng: “Ba, phiền ba giữ hình tượng của mình, đừng có tùy tiện trước mặt em gái.”
Tuỳ Ức An hơi tức giận: “Ba đã giả vờ bao nhiêu năm rồi? Hai mươi hay ba mươi năm? Khó khăn lắm mới được nghỉ hưu, sao lại không được bộc lộ bản tính một chút?”
“Dù sao thì bây giờ ba cũng không phải là chủ tịch nữa, con tự mình giả vờ đi. Ba xuống tìm Noãn Noãn đây, con đừng có nói với con bé là ba biết chuyện của con bé rồi đấy.”
Tuỳ Hàn lặng lẽ nhìn bóng lưng người ba mình. May mà anh ấy hiểu rõ tính cách của ba, đã sớm tiết lộ một chút tình hình cho em gái.
Hừ, trước khi xác định được “em gái” có phải là em gái hay không, không ai được phép thân thiết với con bé trước anh ấy.
Nghĩ đến cảnh lát nữa ba sẽ bị em gái cho ăn quả bơ, tâm trạng sắp phải tăng ca của Tuỳ Hàn cũng vui vẻ lên vài phần.
Quả nhiên, niềm vui của anh ấy nên được xây dựng trên nỗi đau của ba mình.
Ai bảo người ba này lại vô lương tâm như vậy, anh ấy mới hai mươi tuổi đã bắt anh ấy đi làm cu li, vừa làm vừa học xong thạc sĩ liền đẩy thẳng anh ấy lên ghế chủ tịch.
Anh ấy vừa mới tiếp quản công ty, bận tối mắt tối mũi, chỉ cần không phải vấn đề gì quá khó khăn, ba anh ấy chẳng thèm giúp dù chỉ một chút, hoàn toàn mặc kệ anh ấy sống chết thế nào.