"Xích Tùy, trước đây mày toàn sống trong rừng thôi à?"
Thật ra Tùy Noãn đã muốn hỏi chuyện này từ lâu, chỉ là lúc thì quên mất, lúc nhớ ra lại không tiện hỏi.
Xích Tùy vẫn còn đang tiếc hùi hụi vì không thể cầm máy ảnh chụp cho Tùy Noãn. Nghe cô hỏi, nó ngơ ngác: [A Noãn, sao tự dưng cô lại hỏi chuyện này?]
Tùy Noãn tiện tay nghịch ngợm đóa hoa xinh đẹp không rõ tên trước mặt: "Chỉ là tò mò thôi, tao cảm thấy mày biết rất nhiều thứ của thế giới loài người."
"Với lại mày không thấy sao, mày rất thông minh, thông minh hơn chín mươi chín phần trăm loài rắn."
Xích Tuỳ cho rằng giữa mình và Tùy Noãn chẳng có gì là không thể cho nhau biết, nên nó thành thật đáp: [Một phần là do tôi nghe những con rắn từng được con người nuôi, sau đó bị thả về tự nhiên kể lại.]
[Những con rắn đó yếu ớt lắm, chẳng bao lâu sau là chết, dù tôi có cho chúng thức ăn thì chúng vẫn chết.]
Tùy Noãn im lặng. Về chuyện phóng sinh, cô không bình luận gì, chỉ biết một khi đã nuôi, cô sẽ có trách nhiệm đến cùng, tuyệt đối không bao giờ bỏ rơi người bạn của mình.
Đã ở bên cạnh mình mấy năm trời, nói thế nào cũng có chút tình cảm chứ nhỉ? Những kẻ nói bỏ là bỏ được cũng thật nhẫn tâm.
"Một phần? Vậy còn sinh vật nào khác dạy mày về thế giới loài người nữa à?"
Xích Tùy uốn éo thân mình: [Chuyện này hơi khó nói, tôi cảm thấy nó đôi lúc hơi kỳ quái, nhưng nó là sinh vật trò chuyện với tôi lâu nhất.]
Tùy Noãn tò mò: "Là sinh vật gì thế?"
Xích Tùy chậm rãi chìm vào hồi ức: [Tôi cũng không biết nó là sinh vật gì nữa. Nó trông rất giống tôi, cũng thân đen mắt đỏ, nhưng trên đầu nó có một cặp sừng nhỏ, còn có bốn cái móng vuốt.]
[Hồi nhỏ vì ngoại hình đặc biệt nên tôi không được anh chị em chào đón lắm, từ sớm tôi đã tự sống một mình. Chắc khoảng bốn tháng tuổi thì tôi gặp nó.]
[Nó rất thông minh, là sinh vật thông minh nhất tôi từng gặp. Có lẽ là đồng loại chăng?]
[Tôi hỏi nó có phải là rắn không, nó tức giận lắm còn định cắn tôi, nhưng nó già quá rồi, không đuổi kịp tôi. Thấy nó thông minh như vậy, tôi bèn giao dịch với nó, tôi đi săn mồi cho nó, còn nó dạy kiến thức cho tôi.]
"…"
[Hình như nó từng nói mình là rồng, nhưng không phải rồng chỉ là sinh vật trong truyền thuyết thôi sao?]
Tùy Noãn không ngờ chỉ hỏi bâng quơ một câu mà lại khui ra được chuyện động trời như vậy: "Đó cũng chỉ là suy đoán của chúng ta thôi."
"Trong 12 con giáp, trừ rồng ra thì những con khác đều có thật trên đời, biết đâu rồng cũng tồn tại thật thì sao!"
Xích Tùy tiếc nuối: [Vậy sao? Tiếc là từ rất lâu rất lâu về trước nó đã về với đất mẹ rồi, nếu không tôi nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Bây giờ tôi không còn bị nó xoay như chong chóng nữa đâu.]
"Rất lâu rất lâu về trước?"
Bị nắng chiều hun cho lười biếng, Xích Tùy chẳng muốn động đậy: [Đúng vậy, lúc tôi một tuổi tám tháng thì nó về với đất mẹ. Bây giờ nếu tính theo ngày của loài người các người thì tôi đã mười tuổi rồi.]
"Hả? Mày mười tuổi rồi sao?"
Não Tùy Noãn như ngừng hoạt động trong giây lát. Xích Tùy nhỏ như vậy, giọng nói cũng là giọng trẻ con, cô cứ ngỡ nó chưa thành niên.
Bây giờ Xích Tùy chỉ to hơn ngón tay cái một chút, chiều dài ước chừng mới 50cm.
Hắc Vương Xà trưởng thành thường dài từ 100cm đến 150cm, còn Xích Tùy chưa được một nửa tiêu chuẩn tối thiểu.
Tùy Noãn không thể tin nổi, Xích Tùy thật sự đã mười tuổi rồi sao? Nếu Hắc Vương Xà được chăm sóc cẩn thận cũng chỉ sống được từ 10 đến 20 năm, rất hiếm con sống được đến 30 tuổi.
Nếu Xích Tùy đã mười tuổi, chẳng phải nó đã già lắm rồi sao?
Sau khi nuôi Xích Tùy, Tùy Noãn đã đặc biệt lên mạng tìm hiểu về giống Hắc Vương Xà, những thông tin cơ bản cô đều đã nắm được.
Nếu đúng như vậy, chẳng phải thời gian Xích Tùy có thể ở bên cô không còn nhiều nữa sao?
Xích Tùy hơi ngơ ngác, nó nhớ lại cách tính thời gian mình học được mấy ngày nay: [Đúng vậy, năm nay tôi mười tuổi rồi.]
"Vậy bây giờ mày cảm thấy trong người thế nào? Có khó chịu hay gì khác không?"
"Tao xem trên mạng nói tuổi thọ của Hắc Vương Xà là 10 đến 30 năm, mày sẽ không đột nhiên…"
Xích Tùy bừng tỉnh ngộ: [A Noãn yên tâm, tôi cảm thấy cơ thể mình khỏe re, ăn gì cũng ngon.]
Tùy Noãn vẫn hơi lo lắng, hay là hôm nào đó đưa Xích Tùy đi kiểm tra sức khỏe toàn diện?
"Noãn Noãn, nghỉ ngơi thế nào rồi con?"
Đang mải suy nghĩ, Tùy Noãn giật mình, rồi lại nhớ đến lời anh cả Tùy Hàn.
Dù sao sớm muộn gì cũng bị phát hiện, vậy cô có nên diễn thêm một chút không?
"Ba đi câu cá về rồi à?"
Mặt Tùy Ức An sa sầm lại. Ông ấy có thể nói rằng mình vừa mới ngồi xuống đã bị thằng con trời đánh trong nhà gọi về không?
"Ừ, câu cá về rồi, chúng ta đi dạo một lát đi."
Kiếp trước Tùy Noãn là cô nhi, hoàn toàn không biết phải chung sống với gia đình thế nào. Nghe lời mời đi dạo của ba Tùy, cô lập tức căng thẳng: "Vâng, dạ, được ạ."