Tuỳ Noãn càng thêm sầu não. Cô biết ý của Xích Tuỳ là tốt, nhưng tốt nhất là nó đừng ra tay thì hơn.
Sao cô lại có cảm giác như tim mình vừa bị đâm thêm một nhát dao thế này?
“Điều thứ ba, không được huỷ hoại danh tiếng của em gái anh. Em đang mang thân phận của con bé, anh hy vọng em sẽ không làm những chuyện quá trớn.”
Ba điều này, ngoài điều thứ hai ra, hai điều còn lại quả thực quá đơn giản. Người anh trai này cũng thật dễ nói chuyện.
Các đối thủ cạnh tranh trong ngành: [Anh ta? Dễ nói chuyện? Cô có nghe mình đang nói gì không vậy?]
Tuỳ Noãn lặp lại nội dung: “Chỉ ba điều này thôi sao? Còn gì nữa không?”
Tuỳ Hàn lắc đầu: “Em có thể làm được ba điều này đã là tốt lắm rồi. Cảm ơn em đã chịu hợp tác.”
“Chuyện nhỏ thôi, nếu anh tìm được cách, em sẽ phối hợp.” Tuỳ Noãn có chút ngượng ngùng, tuy rằng chính mình là Tuỳ Noãn, nhưng cảm giác vẫn cứ khác khác.
“Cảm ơn em. Ngồi máy bay cả buổi sáng chắc cũng mệt rồi. Về phòng nghỉ ngơi đi, anh còn có việc phải làm.”
Tuỳ Noãn gật đầu: “Được, vậy em đi đây.”
Nhìn bóng lưng Tuỳ Noãn rời đi, ánh mắt Tuỳ Hàn sâu không lường được. Anh ấy cũng không biết có nên tin lời Tuỳ Noãn hay không. Những chi tiết anh ấy quan sát được qua biểu cảm, anh ấy chắc chắn những gì Tuỳ Noãn nói đều là thật, nhưng nhỡ đâu chính anh ấy cũng bị lừa thì sao?
Nghĩ đến đây, Tuỳ Hàn chỉ cảm thấy đau đầu. Công ty thì bận, nhà lại có chuyện, còn biết trước tương lai mình sẽ nhà tan cửa nát, công ty bị một thằng nhóc mới ra đời cướp mất. Nghĩ thôi cũng thấy đầu đau như búa bổ.
Chuyện này không thể chỉ mình anh ấy đau đầu được. Gặp phải chuyện không giải quyết nổi, đã đến lúc phải gọi phụ huynh ra tay rồi.
Anh ấy cũng mới 27 tuổi thôi, 27 tuổi tìm phụ huynh giải quyết khó khăn thì có vấn đề gì không? Hoàn toàn không có vấn đề gì.
Nghĩ vậy, Tuỳ Hàn dứt khoát lấy điện thoại ra, bấm một số.
“Làm gì đấy thằng nhóc thối, ba mới ngồi xuống thôi đấy!”
Giọng Tuỳ Hàn bình tĩnh: “Ba, con có chút chuyện không giải quyết được, cần ba giúp đỡ phân tích.”
Giọng nói ở đầu dây bên kia trở nên nghiêm túc: “Sao thế? Công ty xảy ra chuyện lớn gì à?”
Giọng Tuỳ Hàn mệt mỏi: “Cũng không hẳn, hơi rối một chút. Ba về đi rồi chúng ta nói chuyện kỹ hơn.”
Ba Tuỳ vừa mới bày xong tư thế câu cá đành bất lực: “Được được được, ba về ngay đây.”
Miệng thì ngày nào cũng gọi Tuỳ Hàn là thằng nhóc thối, nhưng con trai do chính tay mình dạy dỗ, ông ấy là người hiểu rõ nhất. Nghe giọng điệu này chắc chắn là chuyện lớn.
Không lâu sau, hai ba con trò chuyện trong phòng sách. Còn về chuyện họ đã nói gì, ngoài hai người trong phòng ra thì không một ai biết.
Tuỳ Noãn đã căng thẳng tinh thần suốt mấy ngày, ngủ không ngon giấc. Vừa rồi sau khi nói hết mọi chuyện, cô về phòng liền đánh một giấc thật thoải mái.
Xích Tuỳ thấy Tuỳ Noãn ngủ, nó tự mình khám phá căn phòng một lúc rồi cũng trèo lên gối, ngủ cùng cô.
Rắn không có mí mắt, lúc ngủ chúng vẫn mở to mắt. Muốn biết nó có đang ngủ hay không, chỉ có thể xem mắt và thân mình nó có động đậy hay không.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận năm giờ chiều. Tuỳ Noãn ngủ mơ màng tỉnh dậy, nhìn khung cảnh xung quanh còn tưởng mình lại xuyên không lần nữa.
“Đây là đâu?”
Xích Tuỳ bị đánh thức, ngơ ngác nói: [Đây là nhà của A Noãn mà?]
Tuỳ Noãn quay đầu lại nhìn thấy Xích Tuỳ mới muộn màng nhận ra, mình đang ở trong nhà của chủ thân thể tại Kinh Thành.
Và, đoạn ký ức cô nhận được không phải là mơ, mà là chuyện đã thực sự xảy ra.
Tuỳ Noãn xoa đầu, cô không phải chủ thân thể, nhưng cũng chính là chủ thân thể. Máu chó thật.
“Xích Tuỳ, chúng ta xuống dưới đi dạo đi, trưa nay còn chưa kịp ngắm nghía gì cả.”
Biển hoa đẹp như vậy, tiếc là lúc đó thần kinh cô căng như dây đàn, chẳng dám phân tâm chút nào.
Nghĩ đến đây, Tuỳ Noãn lại thấy bực bội, cảm giác như cuộc nói chuyện buổi trưa, tên Tuỳ Hàn kia hoàn toàn đang đùa giỡn với cô.
Chắc là những biểu cảm mà anh ấy để lộ ra đều là dựa vào lời nói của cô mà thay đổi, cố tình diễn cho cô xem.
Đúng là hồ ly nhỏ!
Nghĩ đến ba Tuỳ, Tuỳ Noãn lại lặng lẽ bổ sung một câu: [Hồ ly lớn.]
Xích Tuỳ lắc lắc đầu: [Được thôi, được thôi. A Noãn, cô nói xem mấy bông hoa kia có ăn được không?]
Tuỳ Noãn vừa sửa soạn xong, đang định đi ra ngoài: “…”
“Xích Tuỳ, rắn là động vật ăn thịt. Mày không có răng hàm để nhai, đường ruột lại ngắn, chỉ thích hợp tiêu hoá thịt thôi.”
Xích Tuỳ nghi ngờ chép miệng: [Vậy sao? Tôi thấy mấy bông hoa kia cũng sặc sỡ, đúng là có hơi muốn nếm thử.]
Tuỳ Noãn loé lên một ý nghĩ. Thật ra Xích Tuỳ không phải muốn ăn chay, mà là nó thấy cái gì đẹp là muốn nếm thử, đặc biệt là những thứ có màu sắc sặc sỡ.
“Nếu mày muốn ăn, tao sẽ bảo chú Lưu làm cho mày một đĩa thịt thái lát, xếp thành hình bông hoa.”
[Nghe có vẻ hay đấy, nhưng tiếc là…] Xích Tuỳ cúi đầu nhìn bụng mình: [Bây giờ vẫn chưa đến kỳ ăn của tôi.]