Kể từ năm bảy tuổi, khi anh ấy thề sẽ bảo vệ em gái, anh ấy chưa từng hoảng loạn như thế này.
Nửa tiếng sau, Tuỳ Noãn đang gục trên bàn từ từ ngồi dậy.
Xích Tuỳ đang sốt ruột bò vòng quanh trên bàn vội vàng sáp lại gần: [A Noãn, A Noãn, cô sao rồi? Còn khó chịu ở đâu không? Nếu cô không thích ở đây thì chúng ta về nhà nhé? Về nhà sẽ không buồn nữa đâu.]
Tuỳ Hàn cũng tiến lại gần Tuỳ Noãn: “Noãn Noãn?”
Tuỳ Noãn có chút kinh ngạc. Chuyện này… máu chó quá rồi thì phải? Đây không phải là một cuốn tiểu thuyết máu chó sáo rỗng đấy chứ?
“Em… em vừa tiếp nhận thêm một đoạn ký ức.”
Tuỳ Hàn hơi thất vọng, người trước mắt vẫn chưa phải là em gái của anh ấy: “Ký ức gì?”
“Chuyện này nghe có vẻ hơi máu chó, nhưng hoàn toàn là sự thật.”
“Hình như em chính là Tuỳ Noãn, chỉ là em là một nửa Tuỳ Noãn đã đầu thai và sống thêm một kiếp khác. Còn một nửa kia của em đã chứng kiến tất cả, cô ấy biết chính mình đã dẫn sói vào nhà, hại cả gia đình nhà tan cửa nát nên đã trốn đi.”
“Đúng lúc đó em cũng chết, không biết vì sao mà hai nửa linh hồn ở hai thế giới, hai thời điểm khác nhau lại đột nhiên dung hợp làm một.”
“Đoạn ký ức em vừa nhận được chính là chuyện này.”
Tuỳ Hàn trông như thể vừa mở ra một cánh cửa đến một thế giới mới, hoàn toàn ngơ ngác.
Ở ngoài vườn hoa, Tuỳ Noãn cứ ngỡ mình đã nhìn sắc mặt của Tuỳ Hàn để đối đáp, nhưng thực chất cô hoàn toàn bị anh ấy dẫn dắt đi theo con đường mà anh ấy muốn.
Tâm tư của Tuỳ Hàn rất sâu, vẻ mặt anh ấy, trừ khi anh ấy muốn thể hiện ra, còn không thì với chút mánh khoé của Tuỳ Noãn, cô chẳng thể nào nhìn thấu được.
Nhưng lần này thì khác hẳn, lần này Tuỳ Hàn thật sự có chút ngơ ngác.
Tuỳ Noãn cảm thấy hơi mơ màng: “Vậy anh nhận ra em và cô ấy khác nhau ở điểm nào thế? Rõ ràng tính cách của chúng em gần như giống hệt nhau mà.”
Tuỳ Hàn hoàn hồn: “Giọng điệu không đúng. Hôm đó anh gọi điện cho em đã thấy có gì đó là lạ, nên mới để tâm một chút.”
“Hôm nay lúc em xuống xe, anh nhìn thấy sự xa lạ trong mắt em. Tính cách em và em gái anh rất giống nhau nên anh vẫn không chắc chắn, vì vậy mới ở lại để thử.”
Khoé miệng Tuỳ Noãn không nhịn được mà giật giật. Hay thật, hoá ra cô đã bại lộ ngay từ lúc xuống xe rồi ư?
“Vậy ba mẹ có phát hiện ra gì không?”
Tuỳ Hàn quả quyết lắc đầu: “Anh là vì sớm nhận ra điều bất thường. Ba mẹ rất quan tâm em, họ sẽ chỉ nghĩ em đang không vui chứ không nghi ngờ chuyện đã bị thay đổi linh hồn đâu.”
Tuỳ Noãn có chút không cam lòng, cô cảm thấy mình nguỵ trang cũng khá ổn mà: “Còn anh thì sao? Sao anh lại nghi ngờ?”
“Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Khi bàn chuyện làm ăn, nhìn vào mắt đối phương, anh có thể thu được rất nhiều thông tin.”
Tuỳ Noãn hơi nản lòng, quả nhiên cô không thể so bì với thiên tài: “Vậy bây giờ anh định làm gì? Đem em lên giàn thiêu à?”
Tuỳ Hàn: “…”
“Cái đầu nhỏ của em suốt ngày nghĩ cái gì vậy?”
“Anh không quan tâm em có phải là em gái anh hay không, nhưng cơ thể này thực sự là của con bé. Anh sẽ không làm hại người nhà mình.”
“Chuyện linh hồn, sau này anh sẽ tìm hiểu kỹ hơn. Còn em, anh không cần biết em là kiếp trước, kiếp sau của em gái anh hay chỉ đang nói bừa, trước khi anh tìm ra được cách giải quyết, anh hy vọng em có thể hứa với anh ba điều.”
Tuỳ Noãn gật đầu: “Hứa ba điều gì, nếu trong phạm vi em có thể chấp nhận được thì được thôi.”
Tuỳ Hàn không cần suy nghĩ: “Điều thứ nhất, không được làm tổn hại đến cơ thể của em gái anh.”
“Cái này được. Làm tổn hại cơ thể em gái anh chẳng phải là tự ngược đãi mình sao? Em là người bình thường mà.” Tuỳ Noãn dứt khoát gật đầu.
Thấy Tuỳ Noãn dễ nói chuyện như vậy, Tuỳ Hàn cũng thở phào nhẹ nhõm. Nói là hứa ba điều, nhưng việc có tuân thủ hay không đều là chuyện của Tuỳ Noãn, anh ấy cũng không thể giam cầm cô được, làm vậy là phạm pháp.
Còn chuyện không cho Tuỳ Noãn tiêu tiền ư? Đây là cơ thể của em gái anh, em ruột đấy, tuyệt đối không thể để con bé chịu thiệt, cho dù linh hồn không phải là con bé cũng không được.
“Điều thứ hai, anh hy vọng em có thể đóng vai một người con gái ngoan trước mặt mẹ. Sức khoẻ của mẹ không tốt, anh không muốn bà ấy phải lo lắng sợ hãi vì chuyện này.”
Tuỳ Noãn tò mò: “Tại sao chỉ cần đóng kịch trước mặt mẹ thôi? Còn ba thì sao?”
Tuỳ Hàn có chút tin tưởng người này chính là một nửa linh hồn của em gái mình, cùng một kiểu ngây thơ. Anh ấy cảm thấy nếu là em gái mình ở đây, con bé cũng sẽ hỏi câu y hệt: “Trước mặt anh mà em còn lộ tẩy, em nói xem tại sao?”
Tuỳ Noãn nghẹn lời, cảm thấy như mình vừa bị mỉa mai.
Xích Tuỳ nhanh chóng bồi thêm một nhát: [A Noãn, có phải người này đang chế giễu cô không? Tôi cắn anh ta giúp cô nhé!]