Cơ hội đổi đời duy nhất là phát hiện ra một thiên tài có thể thức tỉnh linh chủng trong phòng trẻ mà mình quản lý. Có như thế, hắn mới có cơ hội được thăng lên nhánh chính...
Dưới ánh đèn dầu, lòng Sở Tu đầy phấn khởi, hắn trải giấy viết thư, bàn tay cầm bút cực kỳ vững vàng. Hắn giới thiệu chi tiết những điểm phi thường của Vọng Thư, rồi lại giới thiệu về phụ mẫu của nàng – là tam phòng của gia tộc Sở thị thuộc chi nhánh Kỳ Sơn, đã tử trận trong trận chiến ở Kỳ Sơn vào hai năm trước.
Cuối cùng, hắn hít sâu một hơi, trịnh trọng viết ở cuối thư:
"Có linh lực trời sinh, nghi là đã thức tỉnh linh chủng."
Ba ngày sau, bức thư mật này đã nằm trên tay tổng quản phòng trẻ Sở thị ở Hoành Châu.
Ngón tay đeo nhẫn ngọc bóp nhẹ bức thư, vị tổng quản đã đọc đi đọc lại mấy lần nhưng vẫn còn do dự.
Có nên vì một đứa trẻ ở chi nhánh mà làm rùm beng báo cáo lên trên, hay là phân bổ thêm một ít tài nguyên đến Kỳ Sơn, bảo quản sự trông nom đứa trẻ cho tốt, đợi đến khi nàng 5 tuổi rồi kiểm tra theo lệ thường?
Tổng quản nhắm mắt lại. Nếu là lúc Sở thị đang hưng thịnh nhất, câu hỏi này chẳng cần phải lựa chọn. Nhưng hiện tại...
Ông ấy mở mắt ra, trong lòng đã có quyết định.
...
Vọng Thư đã được "tăng thêm phần ăn" liên tục năm ngày.
Trong năm ngày này, quản sự chăm sóc nàng như cha ruột. Mỗi khi nhìn nàng ăn linh thực, hắn thường lộ ra vẻ mặt mâu thuẫn "vừa mong nàng ăn nhiều, lại vừa sợ nàng ăn quá nhiều".
Vọng Thư cũng không phải không hiểu, đây gọi là chi phí bỏ ra quá lớn, sợ đầu tư bị thua lỗ đây mà.
Nhưng nàng cũng cảm thấy bất lực lắm chứ.
Nàng thầm nghĩ, nếu mình là thiên tài thật thì người này đã thắng đậm rồi. Chỉ tiếc nàng là hàng giả, do đó hắn có tỏ ra lo lắng thì cũng là lẽ thường tình.
Vọng Thư âm thầm dành một phút mặc niệm cho quản sự, nhưng linh thực thì lại chẳng hề bỏ sót một miếng nào.
Chiều hôm đó, người của nhà chính cuối cùng cũng đến.
Người đến lại chính là tổng quản phòng trẻ, cấp trên trực tiếp của Sở Tu.
Sắc mặt của Sở Tu hôm nay rạng rỡ như nắng ấm. Hắn đi sau tổng quản để giới thiệu:
"Đứa trẻ này vừa qua sinh nhật 2 tuổi không lâu, cũng là đứa học nói và học đi nhanh nhất. Nếu chỉ có như vậy thôi thì cũng không nói làm gì, nhưng có vẻ như con bé sở hữu sức mạnh phi thường, lại cực kỳ gần gũi và hòa hợp với linh khí - Mới dùng linh thực chưa đầy một tháng mà linh khí đã tràn ra ngoài, thậm chí còn lật đổ cả một chiếc bàn.”