Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 6

Trước Sau

break

Động tác bĩu môi của nàng lọt vào mắt nhũ mẫu, bà lại tưởng nàng sắp khóc. 

Cái vị "tiểu bá vương" này mà khóc lên thì không phải chuyện đùa, bà vội vàng bế thốc nàng lên, ôm vào lòng để dỗ dành.

Vọng Thư nhận ra nhũ mẫu hiểu lầm, nhưng nàng cũng giả vờ sụt sịt hai tiếng... Đúng là làm trẻ con rồi thì nước mắt muốn đến là đến, chẳng có tí khó khăn nào.

Vị quản sự như vừa trúng số độc đắc cũng đã bình ổn lại, hắn bước nhanh tới trước mặt Vọng Thư, hai tay xoa vào nhau, mắt sáng rực như đèn lồng.

[Mau nói gì đi chứ.]

Vọng Thư méo miệng, chuẩn bị gào lên một tiếng.

Quản sự giật mình, cuống quýt ra hiệu:

"Dừng, dừng lại ngay! Tiểu tổ tông của ta ơi, chỗ linh thực lúc nãy, ta cho con thêm một phần giống hệt nữa nhé?"

Cái miệng đang há tròn của Vọng Thư lập tức khép lại, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy hài lòng.

Hừm, đứa nhỏ này đúng là thành tinh thật rồi.

Quản sự giật giật khóe miệng, tiếp tục thương lượng:

"Chỉ có điều ba phần linh thực đó ngày hôm nay không thể cho con được, sức chịu đựng của cơ thể trẻ con có hạn... Ngày mai, ngày mai nhất định sẽ có!"

Vọng Thư không hài lòng lắm, so với linh thực, nàng quan tâm đến những thay đổi chưa biết mà biến cố hôm nay mang lại hơn. 

Đôi mắt lặng lẽ chớp một cái, hàng mi rung rinh như một chiếc quạt nhỏ.

Quản sự ghé sát lại, biết Vọng Thư nghe hiểu nên hắn bèn nhỏ giọng nói:

"Đêm nay ta sẽ gửi thư về tộc, báo cáo tình hình của con, trong tộc sẽ cử người tới kiểm tra. Nếu đúng như ta nghĩ, sau này con không cần ở lại phòng trẻ chi nhánh này nữa, mà có thể được đón về nhà chính!"

Chi nhánh? Nhà chính?

Vọng Thư nhìn chằm chằm quản sự vài giây, cái đầu nhỏ quay ngoắt đi, ôm lấy cổ nhũ mẫu tỏ vẻ buồn ngủ. 

Quản sự không hề thất vọng. Hắn biết, tiểu tổ tông này đã nghe hiểu rồi.

Quản sự họ Sở tên Tu, là một tộc nhân bình thường của chi nhánh Kỳ Sơn thuộc thế gia Chưởng Ấn Sở thị ở Hoành Châu. Gần 30 tuổi, tu vi Cửu Phẩm.

Nếu không có kỳ ngộ, cả đời của hắn cũng chỉ có thể ở lại Kỳ Sơn, trông coi hết lứa trẻ con này đến lứa trẻ con khác của chi nhánh.

Đợi đến khi chúng 5 tuổi, người của nhà chính sẽ tới đây để kiểm tra thiên phú, nếu có một vài đứa trẻ có thể tu hành, hắn sẽ được thưởng một ít tài nguyên tu luyện.

Dựa vào chút tài nguyên đó, trước khi hết thọ nguyên, nếu dốc sức một phen thì vẫn có thể lên được Bát Phẩm để sống thêm vài năm, còn không thì cả đời cũng chỉ đến thế.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc