Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 8

Trước Sau

break

Nghe đến đây, tổng quản mỉm cười liếc nhìn hắn một cái, trong lòng sáng như gương. 

Trẻ con ở chi nhánh thì lấy đâu ra linh thực? 

Chắc chắn là tên Sở Tu này thấy đứa nhỏ không tầm thường nên lén "tẩm bổ" riêng rồi.

Bị tổng quản lườm, Sở Tu chỉ cười trừ nhưng trong lòng không hề hoảng hốt.

Tổng quản đã tự mình đến đây thì chuyến này chắc chắn sẽ không về tay không. 

"Tiểu bá vương" này... Kiểu gì cũng sẽ được đón về nhà chính bồi dưỡng. 

Có những lời lót đường vừa rồi, hắn không những không bị phạt, mà sau này còn được trọng thưởng ấy chứ.

Sở Tu dẫn tổng quản đến gian phòng riêng của Vọng Thư. Cửa không đóng, Vọng Thư đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ ngay giữa cửa, đôi chân ngắn ngủn còn chưa chạm đất.

Thấy người lạ, Vọng Thư hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen láy trong veo chẳng có lấy một tia sợ hãi.

Trái tim tổng quản lỡ một nhịp, ông ấy bước nhanh tới, ngồi xổm xuống trước mặt Vọng Thư, nhìn nàng với ánh mắt rực cháy, nhất thời không biết nhận xét thế nào cho phải.

Lúc này Sở Tu mới thong dong trở lại, chẳng còn vẻ lo lắng như đang "chơi chứng khoán" vào mấy ngày trước, hắn vuốt râu nói:

"Ngài thấy sao, trông giống hệt tiên đồng trong tranh đúng không ạ?"

Tổng quản chậm rãi thở ra một hơi, sau đó gật đầu.

Đúng là thế thật!

Chẳng trách Sở Tu dám dùng thư khẩn báo cho ông ấy, hóa ra là có cơ sở thật.

Vị tổng quản hơi mập mạp nhìn Vọng Thư, hiền từ hỏi:

"Bé con, con tên là gì?"

Vọng Thư chớp mắt:

"Con vẫn chưa có tên."

Phụ mẫu ở kiếp này chưa kịp đặt tên cho nàng thì đã... Người ở phòng trẻ cũng không có tư cách đặt tên cho nàng. 

Nàng từng hỏi quản sự, nếu không có gì bất ngờ thì phải đợi đến lúc 5 tuổi, gia tộc sẽ cử người đến để kiểm tra tư chất, đứa trẻ nào chưa có tên thì lúc đó gia tộc sẽ thống nhất ban tên.

Nhưng nhìn tình huống trước mắt, e là sẽ có biến cố phát sinh.

Tổng quản hiểu ý gật đầu, vẫn dịu dàng nói:

"Bé con, con đặt tay vào lòng bàn tay của ta nào."

Vọng Thư không hiểu lắm nhưng vẫn làm theo.

"Con có cảm nhận được điều gì không?"

Vọng Thư cảm nhận một hồi, thành thật nói:

"Có cái gì đó đang chảy, ấm áp lắm, giống như cảm giác khi ăn linh thực ấy ạ."

Tổng quản nhìn kỹ Vọng Thư một lần nữa như muốn ghi nhớ diện mạo của nàng, sau đó ông ấy đứng dậy, lần này là nhìn về phía Sở Tu.

Tổng quản nói một câu nhẹ tênh: "Ta sẽ mang đứa nhỏ này đi."

Từ lúc bắt đầu đến giờ chắc chưa đầy 10 phút, Vọng Thư thầm nghĩ: Buổi "phỏng vấn" này có vẻ hơi đơn giản quá nhỉ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc