“Con gái ta hiếu thảo quá."
Vọng Thư mím môi, cũng không tránh ra. Sở Đại Hi nhìn thấy hộp trang sức bày trên bàn, bên trong là những món đồ hình sinh vật sáng lấp lánh được sắp xếp gọn gàng đáng yêu.
Nàng ấy vỗ trán như nhớ ra chuyện gì đó.
"Cái này ta không có quên đâu nhé."
Nàng ấy lấy ra một chiếc hộp gỗ tử đàn dài tinh xảo.
"Nào." Đôi mắt như ánh sao nhìn Vọng Thư, nàng ấy cười nói:
“Quà sinh nhật mẹ tặng con gái yêu này."
Vọng Thư chần chừ một chút rồi đón lấy, nhẹ nhàng mở hộp ra. Sau khi nhìn rõ thứ bên trong, nàng hơi sững người.
Đó là một chiếc dây chuyền có mặt khóa trường mệnh.
Phần quan trọng nhất trong đó là thân khóa được làm từ một miếng bích ngọc cực kỳ trong suốt, màu sắc vừa vặn, xanh thêm một phân thì già dặn, không hợp với đứa trẻ như Vọng Thư, nhạt thêm một phân thì không đủ bắt mắt, không làm bật lên được linh khí bức người như vậy. Sắc thái đậm nhạt hài hòa trong trẻo, tựa như làn nước xanh biếc ngày xuân, hồ nước trong veo ngày tuyết.
Một miếng ngọc như vậy vốn dĩ đã đủ để thu hút mọi ánh nhìn, nên chỉ được xâu bằng một sợi dây đỏ chất liệu đặc biệt, không hề lấn át chủ thể mà lại như nét bút điểm nhãn cho rồng.
Sở Đại Hi lấy khóa trường mệnh ra, tỉ mỉ đeo lên cổ Vọng Thư, vừa đeo vừa nói:
“Cái này gọi là Phúc Ngọc, một loại tinh túy của linh ngọc. Tự thân nó chứa đựng linh khí, quan trọng nhất là có tác dụng cầu phúc nạp cát, xua đuổi điềm gở."
Đeo xong, nàng ấy nhìn Vọng Thư, giọng nói nghiêm túc:
“Mong con ta được phúc khí vây quanh, mọi việc đều thuận lợi."
Vọng Thư hơi ngẩn người, vô thức đưa tay sờ vào chiếc khóa trường mệnh trên cổ, cảm giác ấm áp mát rượi, như thể trong cuộc đời nàng thực sự có một nơi được lời chúc phúc khóa lại, trong chuyến hành trình trôi dạt của mình thực sự có một đầu được một người khác nắm chặt trong tay.
Lúc Vọng Thư đang cúi đầu nhìn khóa trường mệnh, Sở Đại Hi nhanh chóng lén lút dùng bàn tay quạt cho má mình bớt nóng.
Hầy, có những chuyện còn khó xử lý hơn cả việc trong tộc nữa.
Nghĩ xong, nàng ấy lấy từ trong vòng tay trữ vật của mình ra bình rượu và chén rượu, tự rót cho mình một ly. Vừa mới từ lối vào Động Thiên trở về, chân còn chưa kịp nghỉ, vốn dĩ chỉ định thuận miệng hỏi thăm đứa nhỏ này một câu, kết quả Sở Minh Yên lại tỉnh bơ nói:
“Ngươi bảo đứa nhỏ đó á? Ký ức trẻ con ngắn lắm, qua một năm rồi chắc người ta chẳng nhớ ngươi là ai đâu. Mà hôm nay lại là sinh nhật của con bé..."