“Sao thế, không nhận ra ta nữa à?"
Chẳng biết sao, Vọng Thư quay đầu đi, thậm chí còn khẽ "hừ"một tiếng.
Nghe tiếng hừ này, Sở Đại Hi lại rất hài lòng. Có cảm xúc nghĩa là vẫn còn nhớ nàng ấy mà, tốt, tốt lắm.
"Năm vừa rồi ta đi ra ngoài vì công việc, chứ không phải cố ý không đến thăm con đâu."Sở Đại Hi giải thích.
Công việc, nghĩa là đi công tác chứ gì, công tác kiểu gì mà tận một năm? Đa phần là lời lừa trẻ con thôi.
Vọng Thư không nói gì, Sở Đại Hi lại cứ thế tự nhiên nói tiếp:
“Năm vừa rồi ta đã suy nghĩ kỹ rồi, cảm thấy chúng ta sinh ra là để làm mẹ con đấy. Xem kìa, con không có mẹ, ta cũng không có con gái, hai chúng ta chẳng phải là khớp nhau quá sao?"
"Ta nhìn con thấy rất giống con gái ta, con nhìn ta chắc cũng thấy giống mẹ con, hoàn toàn chuẩn chỉnh luôn."Thấy cái đầu đang quay đi của Vọng Thư vẫn im lìm, Sở Đại Hi khẽ ho một tiếng, giọng điệu trở nên nghiêm túc.
"Ta thực sự muốn làm mẹ của con."
"Thật đấy!"
Tiếng ve kêu bên ngoài râm ran.
Vọng Thư vẫn im lặng, đầu cúi xuống, nhưng mí mắt lại len lén nâng lên một chút. Nàng đang định nói gì đó thì hệ thống mô phỏng như không đợi nổi cái nhịp độ chậm chạp này, bắt đầu "gõ chữ" liên tục trong đầu nàng.
[Tuy bạn chỉ là một thiên tài giả đang ở bước đầu khởi nghiệp, nhưng nhờ sở hữu những chiêu trò kinh người, bạn đã thành công khiến người mẹ Tộc trưởng phải ngỏ lời muốn bạn làm con gái mình.]
[Cơ hội ngàn năm có một đang ở ngay trước mắt. Bây giờ, bạn hãy trả lời nàng ấy đi!]
[Đồng ý! Hay là từ chối?]
Ồn ào quá đi mất.
Vọng Thư chẳng thèm quan tâm đến cái hệ thống mô phỏng rách nát kia, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi con ngươi đen láy đối diện với Sở Đại Hi dưới ánh nến.
Sở Đại Hi thấy cuối cùng nàng cũng có phản ứng, bèn bật cười rồi thở dài:
“Tiểu tổ tông ơi, cuối cùng cũng chịu để ý đến ta rồi, cái tính khí nhỏ mọn này của con thật khó dỗ mà."
Chưa đợi Vọng Thư kịp đáp lời, nàng ấy lại nhếch môi đắc ý:
“Giống ta."
Đều cá tính như nhau cả.
Vọng Thư mấp máy môi, nửa ngày mới nói:
“...Người, có mỏi chân không?"
Sở Đại Hi chớp mắt nhìn Vọng Thư, bỗng nhiên "úi" một tiếng:
“Con không nói thì thôi, con vừa nói xong, úi, mỏi thật rồi này."
Vọng Thư nhảy xuống ghế, cả người nàng cũng chỉ cao bằng hai cái ghế chồng lên nhau thôi. Nàng lẳng lặng đẩy cái ghế lên phía trước một chút. Sở Đại Hi chẳng khách sáo tí nào, ngồi xuống luôn, tiện tay ôm luôn Vọng Thư vào lòng: