Sở Đại Hi ngẩn ra, sinh nhật? Thế là nàng ấy vội vàng chạy vào kho báu chọn chiếc khóa trường mệnh này.
Không nhận ra là chuyện không thể nào.
Nhân vật phong lưu khí phái như nàng ấy, nhất định sẽ khiến người ta nhìn một lần là không bao giờ quên, nếu không thì sao con gái yêu vừa nhìn một cái đã gọi mẹ cơ chứ. Nàng ấy vẫn còn nhớ cái cảm giác như tim mình bị bàn tay nhỏ bé gõ nhẹ khi nghe Vọng Thư gọi "mẹ".
Nàng ấy nhìn thấy dã tâm, khát vọng tiến thủ mãnh liệt, thậm chí là sự bướng bỉnh và khó chiều lướt qua trong mắt đứa nhỏ này. Họ giống nhau biết bao.
Suốt một năm đi đến Linh Cảnh Động Thiên, Sở Đại Hi đều suy nghĩ, và rồi nghiêm túc đưa ra quyết định này. Lúc Sở Đại Hi sực tỉnh, nàng ấy thấy Vọng Thư đang trợn tròn mắt nhìn chằm chằm ly rượu trong tay mình, nàng ấy vô thức hơi nghiêng người, nói:
“Cái này không được đâu, trẻ con không được uống rượu."
Nói đi cũng phải nói lại, đôi mắt Vọng Thư có hai phần giống nàng ấy, nhưng có tới năm phần giống mẹ nàng ấy.
Vốn dĩ là Vọng Thư không định uống, nhưng người ta đã nói thế thì... Nàng trèo lên một chiếc ghế khác, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Sở Đại Hi, ý là "muốn uống".
Sắc mặt Sở Đại Hi cứng đờ. Mối quan hệ mẹ con ấm áp yêu thương vừa mới bắt đầu mà đã sắp xuất hiện vết nứt rồi sao?
Nàng ấy nhìn một lượt trên bàn, thấy chiếc cốc tre Vọng Thư thường dùng để uống sữa linh lực, lắc lắc, bên trong còn sót lại một nửa.
Với tư cách là một người mẹ vừa mới nhậm chức, tốt nhất là nên đáp ứng yêu cầu của con cái. Nàng ấy cẩn thận nhỏ vào cốc tre của Vọng Thư... Một giọt rượu.
Sau đó thở phào nhẹ nhõm, rồi nhét cốc tre vào tay Vọng Thư.
"Được rồi." Sở Đại Hi nhếch một bên môi, nhẹ nhàng nói:
“Ngày sinh nhật con, hai mẹ con ta đúng là nên uống một ly."
Nàng ấy ừng một chút, rồi nố thêm một câu:
“Ăn mừng từ nay về sau, trên thế gian này chúng ta không còn cô đơn nữa."
Vọng Thư ngẩn ra, nắm chặt chiếc cốc trong tay.
"Đến đây." Sở Đại Hi lắc lắc cổ tay.
Vọng Thư chần chừ một lát, rồi chậm rãi đưa chiếc cốc tre của mình ra. Tay lớn và tay nhỏ, cốc tre và chén rượu, nhẹ nhàng chạm nhau.
Cạn ly.
[Trải qua vài vòng giằng co tình cảm kịch tính như phim truyền hình máu chó chiếu lúc tám giờ tối, bạn đang hì hục tiến bước trên con đường thiên tài... Cuối cùng bạn đã nhận lấy thân phận con gái của tộc trưởng. Điều này có nghĩa là bạn có một xuất phát điểm nhân vật đủ vững chắc và có sức thuyết phục. Dù sau này bạn có tỏa ra hào quang thiên tài thực sự cũng không khiến người ta thấy đột ngột.]