Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Dù Tư Nha có nấu ngon mấy cũng không được khen.
Sáng nay là món thịt xào đậu phụ, đến giờ ăn, cả nhà sốt sắng hơn hẳn.
Cơm còn chưa dọn ra, mọi người đã ngồi đủ cả bàn.
Trình Tú Anh cầm muôi múc cháo khoai lang cho từng người:
Trong bát của Úc Hoành Định có hơn chục miếng khoai, người khác thì chia theo “đóng góp trong nhà”, được sáu tới tám miếng, đến Úc Giai Giai là bát cuối cùng, ba miếng khoai.
Bánh ngô trộn bột mì cũng không phải muốn ăn bao nhiêu thì ăn, phần của Úc Giai Giai chỉ có một miếng.
Cô bó tay, chút đồ ăn thôi mà cũng phải chia ba bảy hạng thế này.
Cô ghét cay ghét đắng cái thời đại này, nhưng dù sao thì... còn hơn là làm hồn ma lang thang.
Úc Giai Giai bưng cháo ngồi xuống, Trình Tú Anh là người gắp đũa đầu tiên, gắp ba sợi thịt mảnh vào bát Úc Hoành Định: “Anh ăn đi.”
Úc Giai Giai không nhịn được, trong lòng thầm khen: ánh mắt bà ta thật tinh, tay thật chuẩn, một gắp thôi mà bắt được luôn ba sợi thịt!
Mọi người cùng gắp món thịt xào đậu phụ, cô cũng vội đưa đũa lên.
Trình Tú Anh nói: “Tư Nha, lấy cho mẹ tép tỏi.”
Vừa gắp thịt, Úc Giai Giai vừa lôi hai tép tỏi trong túi ra đưa, không quên nhanh tay gắp được hai sợi thịt, lập tức cho vào miệng.
Thịt đã vào bụng mình mới là thịt của mình!
Trình Tú Anh lại vừa gắp thịt cho Úc Hoành Định vừa nói: “Tư Nha, lấy chai giấm.”
Úc Giai Giai cố gắng tranh gắp thịt, vừa liếc thấy một sợi thịt, cô gắp cả miếng thịt với hai miếng đậu bỏ vào bát cháo rồi mới đứng lên đi lấy giấm.
Sai lầm, lẽ ra phải chuẩn bị sẵn từ đầu. Lần sau phải nhớ kỹ.
Trình Tú Anh nhìn mà nhíu mày: “Giống y như ma đói đầu thai.”
Mọi người: “...”
Câu này chửi cả nhà đấy.
Trình Tú Anh lại bổ sung: “Tao ở nhà không làm gì sao dám ăn thịt. Cái con Tư Nha hồi trước có như vậy đâu.”
Nguyên chủ đúng là như thế, trước kia thà nhịn chết toi luôn chứ không dám ăn, cơm cháo bánh ngô cũng chỉ dám ăn ít, ngày nào cũng đói lả.
Úc Giai Giai thì khác. Cô làm như không nghe thấy, cũng chẳng cãi lại, sợ bị bà ta thúc khuỷu tay.
Đến khi cô mang chai giấm trở lại, chẳng ngoài dự đoán, đĩa thịt đậu phụ đã sạch bóng.
Tối qua nhà xào hai quả trứng, cô vừa quay lưng đi lấy tỏi, quay lại đã chẳng thấy miếng nào.
Trình Tú Anh rõ ràng cố tình không cho cô ăn ngon.
Ăn xong món thịt, Trình Tú Anh không sai cô làm cái này cái kia nữa.
Úc Hoành Định gắp một sợi thịt trong bát mình cho vợ: “Em cũng ăn đi, đừng chỉ lo cho anh.”
Trình Tú Anh vui đến đỏ cả mặt.
Úc Giai Giai: “...”
Cả nhà vừa ăn cháo khoai vừa gặm bánh ngô, nhắm với dưa mặn, bắt đầu nói chuyện.
Anh cả Úc Tùng Thanh nói: “Tư Nha, chuyện tìm việc của em sao rồi?”
Úc Giai Giai đang ngâm bánh ngô trong cháo, bát cháo có tí dầu, tí thịt, tí đậu, cô gắp một miếng, thấy thơm hơn hẳn.
Nghe anh cả hỏi, cô không ngẩng đầu: “Anh Đại bảo, anh muốn giúp em hả?”
Úc Tùng Thanh nhíu mày: “Gọi anh là anh cả, sao gọi là anh Đại Bảo?”
Cô thầm than: Anh không gọi tôi là “Tư Nha” thì sao tôi gọi anh là “Đại Bảo”. Làm như tôi không có tên vậy.
“Anh cả, anh muốn giới thiệu việc cho em à?”
Úc Tùng Thanh nói: “Anh đâu có bản lĩnh đó. Giờ kiếm việc khó lắm. Tiêu Tình tốt nghiệp hai năm rồi còn chưa tìm được việc. Tùng Nham với Giai Mẫn là may mắn lắm mới kiếm được việc làm tốt.”
Lục Tiêu Tình là đối tượng của anh cả.
Anh hai Úc Tùng Nham vừa ăn vừa nói: “May mắn gì mà may mắn, anh cả được học đại học mới gọi là may mắn đó.”
Anh thở dài: “Sớm biết thế em học vượt mấy năm là bắt kịp kỳ thi đại học cuối cùng.”
Thành tích anh tốt lắm, chỉ cần được thi là chắc chắn đỗ.
Úc Tùng Thanh nói: “Đó là do anh thi đỗ bằng thực lực!”
Hai người nhìn nhau cười cười, Úc Tùng Thanh gãi mũi: “Hai đứa mình có việc làm là do có năng lực cả.”