Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 45: Truyền Dạy Cấp Cứu

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nguy hiểm đến vậy, lặn xuống đáy nước cứu người. Đó là liều mạng. Hơn nữa tim và hô hấp đều đã ngừng, trong tình huống đó mà còn cứu sống được sao?
Một cô y tá kinh ngạc: “Em nói là tim và hô hấp họ đã ngừng? Bao lâu?”
Úc Tùng Xuyên gật đầu: “Tính từ lúc chìm xuống đáy nước thì chắc chắn là không thể thở rồi. Từ lúc xuống nước cứu người đến khi kéo được anh Chu lên bờ chưa tới hai phút, chị Từ lâu hơn, thêm khoảng nửa phút. Khi kéo lên bờ, tim họ đã ngừng. Ép tim, thổi ngạt như vậy, anh Chu tỉnh sau ba phút, chị Từ sau sáu phút rưỡi. Sau khi tỉnh lại, tình trạng chị Từ rất kém, em bế chị ấy chạy đến bệnh viện.”
Úc Giai Giai nhấn mạnh: “Tùng Xuyên ép tim cho anh Chu, còn cứu chị Từ đều là do em. Sau đó tuy Tùng Xuyên bế chị Từ tới bệnh viện, nhưng Tùng Xuyên mới 13 tuổi, vẫn là trẻ con.”
Chuyện này phải nói cho rõ. Lúc nguy cấp thì mạng người quan trọng, khi có mạng rồi thì danh tiếng quan trọng. Đã cứu được người thì đừng để người khác biết Tùng Xuyên làm hô hấp nhân tạo cho Từ Tĩnh Thu, từ đầu đến cuối đều là cô làm.
Úc Tùng Xuyên liên tục gật đầu: “Đúng! Đừng thấy em cao cao vậy chớ em mới 13 tuổi thôi.”
Cô y tá lớn tuổi vội chạy vào phòng bệnh báo cho bác sĩ việc hai người từng ngừng tim, ngừng thở.
Mấy cô y tá đều sững sờ. Tim và hô hấp đã ngừng thì gần như không thể cứu, vậy mà hai đứa trẻ này lại cứu được. Đúng là giành người về từ tay Diêm Vương.
Hai chị em còn nhỏ như vậy.
“Ép tim, thổi ngạt là cứu được người?”
“Em học cách này ở đâu?”
Úc Giai Giai nói: “Trước đây em thấy trên báo, hoặc trong sách, em không nhớ rõ.”
Cô không biết thời này đã phổ biến phương pháp hô hấp nhân tạo hay chưa, đã làm rồi thì coi như có. Dù sao ba cô Úc Hoành Định năm nào cũng đọc báo, năm anh em trong nhà xem theo. Ai hỏi sao người khác không thấy, thì hoặc là người ta xem không kỹ, hoặc là cô thấy trong sách khác.
Các y tá hỏi kỹ cách cấp cứu. Úc Tùng Xuyên dạy mọi người cách làm, Úc Giai Giai đứng bên bổ sung chi tiết.
Phương pháp rất đơn giản, mọi người học rất nhanh.
Một cô y tá đỏ hoe mắt: “Năm ngoái cũng tầm này, hai đứa trẻ đuối nước được đưa vào viện, không cứu được. Lúc phát hiện cũng dùng phương pháp ép nước. Nếu… nếu khi đó biết ép tim, có phải chúng đã sống rồi không?”
Hai sinh mạng tươi trẻ cứ thế ra đi, hai gia đình cũng tan nát.
Úc Tùng Xuyên chợt nghĩ đến chuyện đó, mồ hôi lạnh toát ra, cực kỳ sợ hãi. Lẽ nào là ma da tìm người thế mạng? Họ cứu được người thế mạng rồi, ma da có tìm họ tính sổ không? Tất nhiên cậu không dám nói ra, ai dám nói chuyện mê tín phong kiến ra ngoài miệng chứ.
Không được, cậu và chị tư phải nhanh chóng về nhà ngoại một chuyến, để bà cụ xoa xoa đầu, giải xui.
Úc Giai Giai nói: “Hy vọng sẽ có nhiều người biết phương pháp cấp cứu này.”
Bác sĩ từ phòng bệnh bước ra, đi tới trước mặt hai chị em hỏi: “Hai cháu cứu họ thế nào?”
Úc Giai Giai hỏi lại: “Bác sĩ, chị Từ sao rồi?”
Bác sĩ hỏi: “Cháu lo cho đứa bé trong bụng cô ấy à?”
Úc Giai Giai gật đầu: “Thai phụ đã ngừng thở, ngừng tim, đứa bé có phải rất nguy hiểm không?”
Bác sĩ thở dài: “Đứa bé đã không còn tim thai. Người lớn cứu được đã là kết quả tốt nhất.”
Úc Giai Giai tuy đã đoán được vẫn không khỏi thấy tiếc nuối.
Bác sĩ: “Cháu có thể nói cho tôi biết, cháu đã cứu họ như thế nào không?”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc