Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 44: Tình Trạng Nguy Kịch

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nghĩa là thời gian tim phổi ngừng còn lâu hơn nữa.
Sắc mặt bác sĩ lập tức thay đổi. Vừa rồi cậu thanh niên kia chưa nói những điều này. Bà lập tức bảo chú kia nhanh đưa người vào phòng bệnh, bản thân cũng vội vã theo vào. Trước khi đi còn nói với Úc Giai Giai: “Cô bé, hai đứa tạm thời khoan rời đi.”
Úc Tùng Xuyên bưng một cái cốc tráng men chạy tới, đưa cho Úc Giai Giai: “Chị, uống nước đường đỏ đi.” Cậu khát muốn chết, nghĩ chắc chị cũng vậy, liền kéo khăn đang khoác trên đầu xuống lau tóc cho Úc Giai Giai.
Úc Giai Giai nhận lấy cốc, hỏi ngay: “Chị Từ thế nào rồi?”
Một cô y tá đáp: “Vẫn đang kiểm tra, yên tâm, chưa nguy hiểm đến tính mạng.”
Úc Giai Giai thở phào. Chỉ cần không nguy hiểm tính mạng là tốt rồi. Cổ họng cô khô khốc, bưng cốc lên tu ừng ực, nửa cốc nước đường đỏ xuống bụng, toàn thân ấm hẳn lên.
Cô y tá trẻ mặt tròn nói: “Để chị rót thêm cho em.” Cô cầm cốc vào phòng làm việc, rất nhanh quay ra lại chỗ chị em Úc Giai Giai.
Úc Giai Giai nhìn lại, vẫn là nước đường đỏ. Thời buổi này, được đãi bằng nước đường đỏ đúng là đãi ngộ cao nhất. Cô cảm ơn: “Cảm ơn chị.” Rồi lại uống thêm nửa cốc, phần còn lại đưa cho Úc Tùng Xuyên.
Úc Tùng Xuyên ngửa đầu uống cạn. Cô y tá hỏi: “Uống nữa không?”
Mấy cô y tá khác mang đồ ăn tới cho hai chị em: bánh trứng, kẹo trái cây, lạc rang. “Đói rồi phải không, ăn tạm đi.”
Úc Giai Giai vẫn còn mệt, ngồi bệt xuống đất nghỉ một lát.
Một lúc sau cô lại tò mò bò ra cửa sổ nhìn vào trong xem tình hình của Chu Minh Viễn và Từ Tĩnh Thu.
Cô y tá vội kéo cô dậy: “Ngồi ghế đi.”
Úc Giai Giai nói: “Chị ơi, em ngồi đất cũng được, quần áo em ướt bẩn lắm, sợ làm bẩn ghế.”
Lúc này trông cô thật thảm, mông toàn bùn ướt, dính thành bệt.
“Đứa nhỏ ngoan, ghế sinh ra là để ngồi, lát lau lại là được.” Cô y tá kéo cô đứng dậy, ấn cô ngồi xuống ghế, nắm tay xem xét: “Tay bị xước rồi, để chị lấy thuốc sát trùng.”
Úc Giai Giai cúi nhìn, lòng bàn tay quả thật có một vết rách, đang rỉ máu. Cô nghĩ rồi nói: “Chắc lúc em lặn xuống kéo chân chị Từ, bị đá cào trúng. Không sao.”
“Nguy hiểm vậy sao? Còn chìm xuống đáy nước?” Cô y tá kinh hãi. Họ cứ tưởng hai người chỉ chới với mấy cái rồi được cứu lên, vì khi rơi xuống cả hai vẫn còn tỉnh.
Cô y tá nhận bông và dung dịch sát trùng từ người khác đưa tới, sát trùng cho Úc Giai Giai.
Những cô y tá rảnh rỗi đều vây lại hỏi quá trình cứu người.
Úc Tùng Xuyên thích nhất kể chuyện, nhất là khi cậu chính là anh hùng trong chuyện đó: “Phải bắt đầu từ dây buộc tóc mới mua của chị tư em cơ.”
Cậu nhìn mái tóc Úc Giai Giai, “Ơ, dây buộc tóc của chị tư lại mất rồi.”
Úc Tùng Xuyên kể đại khái chuyện hai chị em đi câu cá ở hồ nước gặp Chu Minh Viễn và Từ Tĩnh Thu: “Câu xong bọn em chào anh Chu chị Từ rồi đi, nhưng đi được nửa đường thì chị tư phát hiện dây buộc tóc mất, đoán rơi ở hồ nên quay lại tìm. Vừa tới bờ hồ thì thấy hai cái đầu nổi trên mặt nước, rất nhanh đã chìm xuống.”
“Xung quanh không có ai, cứu người không thể chậm trễ. May mà em với chị tư đều biết bơi."
"Chị em em lặn xuống đáy nước tìm được hai người, định kéo cả hai lên nhưng không kéo nổi, chân chị Từ bị kẹt vào khe đá. Em kéo anh Chu lên trước, chị tư lặn dưới nước gỡ chân chị Từ ra."
"Khi kéo được cả hai lên bờ, tim và hô hấp cả hai đều ngừng rồi, mặt tím tái, cực kỳ nguy hiểm. Em định dùng phương pháp ép nước, cõng họ đến bệnh viện, nhưng chị tư bảo không kịp, liền ép tim, thổi ngạt cho họ, không ngờ thật sự cứu được.”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc