Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Ngay cả đồ của vợ chồng Chu Minh Viễn cũng mất sạch, chỉ còn lại hai bộ quần áo rách và hai đôi giày cũ. Cậu nhảy dựng lên tìm khắp nơi cũng không thấy: “Thằng khốn nào trộm mất đồ? Sao kì cụ vậy? Là con người thì phải giúp một tay chứ!”
Đây là chuyện liên quan đến mạng người.
Úc Giai Giai không còn sức mà để tâm. Cổ họng khô khốc, rất muốn uống nước. Lúc nãy nóng muốn chết, giờ quần áo ướt bị gió thổi qua, lạnh thấu xương.
Úc Tùng Xuyên: “Chị tư, tiền của chị, phiếu vải…”
Úc Giai Giai vỗ túi mình: “Lát nữa chị mời em ăn kem que. Giờ đưa họ tới trạm y tế đã.”
Người cứu được rồi nhưng nhất định phải tới trạm y tế, nhất là Từ Tĩnh Thu, chị ấy mang thai, tim và hô hấp ngừng mấy phút, tình trạng rất nghiêm trọng.
Úc Tùng Xuyên yên tâm hơn: “Thằng khốn kia đừng để em tìm được.” Cậu đi tới bên vợ chồng Chu Minh Viễn hỏi: “Em cõng chị Từ, anh tự đi được chứ?”
Úc Giai Giai hoàn toàn không cõng nổi. Cô còn chưa hồi sức, phải có người dìu mới đi được.
Chu Minh Viễn cũng không đi nổi, nhưng anh buộc phải đi. Nước mắt lưng tròng, anh nắm tay Úc Tùng Xuyên, giọng khàn đặc: “Tùng Xuyên, nhờ em đưa Tĩnh Thu đi trước. Ơn này, cả đời này anh không quên.”
“Em chạy nhanh đưa chị Từ đi.” Úc Tùng Xuyên mặc vội quần áo, ném áo khoác cho Úc Giai Giai: “Chị tư, mặc tạm áo em.” Nói xong cậu cõng Từ Tĩnh Thu lên.
Úc Giai Giai vội ngăn: “Bế! Bế! Chị ấy đang mang thai.”
Úc Tùng Xuyên đổi từ cõng sang bế, ôm Từ Tĩnh Thu chạy đi.
Úc Giai Giai khoác áo Úc Tùng Xuyên, cùng Chu Minh Viễn lảo đảo đi phía sau: “Hay anh ở đây nghỉ, đợi người tới cứu?”
Chu Minh Viễn lo cho Từ Tĩnh Thu, nằng nặc muốn tới trạm y tế. Úc Giai Giai nhặt hai cây gậy, mỗi người một cây, chống gậy đi phía sau.
Lúc này thật sự rất khát, muốn uống nước. Nhưng cái cốc thủy tinh để trong túi đã bị trộm mất cùng đồ. Úc Giai Giai hận chết kẻ trộm, cũng may cô có không gian balo, đồ có giá trị đều quen tay để trong đó.
Hai người ướt sũng, chống gậy lảo đảo đi về trạm y tế. Mới đi được mấy bước đã không còn thấy bóng Úc Tùng Xuyên đâu.
Khi hai người chậm chạp ra tới đường lớn, người qua lại đông hơn. Chu Minh Viễn chặn một chú đi xe đạp: “Chú ơi, chú có thể chở cháu tới trạm y tế không? Vợ cháu rơi xuống sông bị đuối nước, vừa được đưa tới trạm y tế.”
Nói xong câu này anh lại ho sặc.
Úc Giai Giai vội nói: “Anh ấy cũng rơi xuống sông, cũng phải tới trạm y tế kiểm tra.”
Chú kia là người tốt bụng, nghe vậy liền nói: “Lên xe. Cháu ngồi ngang khung, cô bé ngồi sau.”
Úc Giai Giai cũng không muốn đi bộ nữa. Cô mệt rã rời, leo lên yên sau. Chu Minh Viễn được người qua đường giúp đỡ ngồi lên ngang khung. Chú đạp mạnh, chở hai người thẳng tới trạm y tế gần nhất.
Đi bộ phải hơn hai mươi phút, đi xe đạp chưa tới mười phút đã tới.
Chú đã nghe qua đầu đuôi câu chuyện, biết Úc Giai Giai và em trai cứu vợ chồng Chu Minh Viễn, khâm phục vô cùng. Tới cửa trạm y tế, chú khóa xe, cõng Chu Minh Viễn chạy vào trong. Úc Giai Giai đã hồi sức phần nào, chạy theo phía sau.
Chu Minh Viễn gấp gáp hỏi: “Vợ tôi đâu? Cô ấy ở đâu?”
Bác sĩ: “Vợ anh đang ở phòng bệnh, anh đừng lo.”
Úc Giai Giai vội nói: “Bác sĩ, lúc anh ấy được cứu lên thì cả hô hấp lẫn tim đều đã ngừng. Khoảng hai ba phút sau mới tỉnh lại. Còn chị kia thì hô hấp tim ngừng sáu bảy phút, tính từ lúc chúng tôi kéo họ lên bờ và kiểm tra mạch. Khi chúng tôi phát hiện họ thì họ đã chìm xuống nước.”