Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Chẳng cần nói nhiều, ăn lúc còn nóng. Chỉ có mỗi điểm phiền phức là cá trắm nhiều xương, phải cẩn thận.
Đầu cá nướng cháy xém, nhai nát ăn được, vừa bổ canxi vừa thơm.
Thời buổi này thiếu thịt thiếu mỡ, ai cũng ăn khỏe, nửa con cá vào bụng vẫn chưa đủ no.
Úc Giai Giai nhìn con cá chép trong thùng, thôi, con này mang về nhà. Củi đã gần tàn, nếu lúc nướng cá cho thêm mấy củ khoai lang, giờ bới ra ăn chắc mềm thơm lắm.
Không có khoai lang, nhưng hai người có bánh quẩy và bánh đậu xanh, chia nhau ăn.
Bánh quẩy là đồ chiên dầu, lương thực tinh quý hiếm. Nhà họ Úc cả năm chưa chắc ăn nổi một lần. Ai mang được nửa cân bánh quẩy đi chúc Tết là vô cùng có mặt mũi.
Úc Giai Giai cắn một miếng, xốp mềm, dai, mùi lúa mì hòa mùi dầu khiến người ta thèm thuồng. Nếu nóng hổi chắc còn giòn hơn, càng ngon.
Một cây bánh quẩy rất chắc bụng, ăn xong cũng gần no. Uống thêm nửa cốc nước nguội, ăn vài quả táo đỏ, chia nhau quả táo, chua chua ngọt ngọt, hương trái cây đầy miệng.
Úc Giai Giai tựa lưng vào thân cây, thỏa mãn vô cùng.
Úc Tùng Xuyên cũng mãn nguyện, trong bụng có mỡ có thịt, hạnh phúc chưa từng có: “Chị, tuần sau mình lại tới.”
Úc Giai Giai: “Hy vọng tuần sau còn gặp chị Từ.”
Hào phóng lại thích ăn cá, gặp Từ Tĩnh Thu có khi còn đổi được đồ ăn vặt.
Úc Tùng Xuyên ra bờ hồ rửa tay, còn làm ướt khăn đưa cho Úc Giai Giai lau miệng lau tay: “Vất vả cho chị tư rồi.”
Ăn uống no nê tiếp tục câu cá, Úc Giai Giai không định dùng mồi vạn năng.
Có Úc Tùng Xuyên bên cạnh, câu được hai ba con là được, nhiều quá sẽ quá lố.
Một lúc sau lưỡi câu không động tĩnh, đến lượt Úc Tùng Xuyên câu, Úc Giai Giai không đứng cạnh nữa, tìm tảng đá ngồi chợp mắt.
Sau này nhiều phiếu vải, cô phải mang một tấm lót ra cỏ, nằm ngủ như Từ Tĩnh Thu, chắc dễ chịu lắm.
Úc Giai Giai ngủ dậy, Úc Tùng Xuyên cũng chưa câu được con nào, thất vọng: “Sao em câu không được? Hay mình qua trạm phế liệu xem đi.”
Úc Giai Giai đồng ý. Không có mồi vạn năng, câu bao lâu cũng vô ích. Bên kia hai vợ chồng Chu Minh Viễn cũng không câu được con nào.
Cá trong hồ thật khó câu.
Hai người thu dọn đồ. Úc Giai Giai tháo dây câu, quấn lại quanh que gỗ nhỏ, móc câu treo lên đó bỏ vào không gian balo, que gỗ tiện tay vứt, lần sau câu thì nhặt que khác.
Hai người chào Từ Tĩnh Thu và Chu Minh Viễn rồi rời đi.
Trời lúc này nắng gắt. Đường ven hồ còn bóng cây, đến ngã rẽ phía trước thì không còn, toàn nắng. Nóng lên là chỉ muốn ăn đồ lạnh, nhớ phòng điều hòa.
Không biết ba mẹ đã ly hôn, lập gia đình mới, sinh con có còn nhớ cô con gái này không.
Úc Giai Giai hít sâu. Cuộc sống bây giờ cũng khá tốt, xuyên không cho cô sống lại, còn cho cô bàn tay vàng.
Cô vuốt tóc, cúi đầu nhìn: “Ơ? Dây buộc tóc mới mua một hào hai đâu rồi?”
Cả cặp đều rơi???
Có lẽ lúc ngủ cọ rơi.
Đó là món đầu tiên cô tự mua cho mình!
Cô dẫn Úc Tùng Xuyên quay lại tìm. Ít người, chắc chưa ai nhặt.
Úc Tùng Xuyên: “Chị, ở cạnh tảng đá này.” Cậu chạy tới nhặt dây buộc đưa cho chị tư, còn ơ một tiếng: “Chị Từ bọn họ đâu rồi? Đồ vẫn còn đây, không sợ người khác lấy à?”
Nhìn là thấy còn nhiều đồ.
Cũng may cậu có tố chất tốt, dù muốn lấy cũng phải khống chế tay.
“Khoan! Ngũ Bảo, em nhìn mặt nước kìa, có phải có hai cái đầu không?” Úc Giai Giai hít mạnh: “Họ rơi xuống nước rồi.”