Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Tùng Xuyên xách cái thùng nhỏ rất vui vẻ, chẳng hề biết chị không muốn dẫn theo mình, hỏi: “Chị, đi đâu đào trùn?”
Úc Giai Giai vốn không định đào trùn, cô có mồi vạn năng, nhưng không thể dùng trước mặt Úc Tùng Xuyên. Đồ không rõ nguồn gốc, không thể để người khác thấy.
Vậy thì đào trùn vậy.
Úc Giai Giai nói: “Đào đâu cũng được, việc nhẹ này giao cho em. Nhưng trước hết chị phải ghé cung tiêu xã, chị đi mua vải.”
Giữ phiếu vải trong tay chưa phải là của mình, mua vải may quần áo mặc lên người mới thật sự là của mình.
Tất nhiên, quan trọng nhất là cô muốn mặc đồ mới ngay lập tức.
Úc Tùng Xuyên: “Bờ sông đối diện cung tiêu xã có nhiều trùn, mua xong vải rồi mình đi đào trùn.” Trong lòng cậu còn mong chị tư có mua thêm que kem nào không.
Úc Giai Giai: “Ừ…”
Tới cung tiêu xã, Úc Giai Giai đi thẳng tới quầy bán vải và quần áo. Trên quầy bày lác đác vài cây vải, màu đều là xám, xanh đậm, đen, không có màu sáng, càng không có hoa nhí.
Thấy cô bán hàng mặc chiếc áo sơ mi nền trắng hoa hồng phấn, Úc Giai Giai khen: “Chị ơi, áo của chị đẹp quá! Mặc vào nhìn chị vừa dịu dàng vừa xinh. Áo này chị tự may à?”
Cô bán hàng cười: “Tuần trước chị lên bách hóa thành phố mua đó.”
“Trời, bảo sao mặc đẹp vậy!” Úc Giai Giai vẻ mặt ngây thơ khen tiếp.
Được khen vui, cô bán hàng nói thêm: “Vải mới chưa về, em có muốn xem đồ may sẵn không? Có một chiếc váy liền nền hồng hoa xanh.”
Đồ may sẵn treo trên tường phía sau quầy, Úc Giai Giai liếc thấy ngay. Nhưng đắt lắm, một chiếc váy liền phải sáu thước phiếu vải, lại còn tốn thêm 4-5 đồng tiền. Kiểu dáng cũng không đẹp bằng mẫu cô tự vẽ.
Cô hỏi: “Khi nào vải mới về hả chị?”
Cô bán hàng: “Phải đợi đầu tháng.”
Úc Giai Giai: “Cảm ơn chị, đầu tháng em quay lại.”
Cô hơi thất vọng. Thời này mua vải cũng khó vậy sao. Nhưng không thể tay không ra về, cô qua xem dây buộc tóc, trâm cài. Nhắm được một dây buộc màu xanh nhạt, 0.12 đồng một cặp, không cần phiếu vải. Trả tiền xong cô buộc ngay lên đuôi tóc bím.
Màu rất tươi.
Úc Tùng Xuyên khen: “Chị tư đeo dây này nhìn mát mẻ xinh hẳn, như thể trời cũng bớt nóng.”
Úc Giai Giai cũng thấy đẹp: “Mùa hè phải đeo vậy.”
Cô còn muốn ăn thêm que kem cho vui, mà nhìn Úc Tùng Xuyên bên cạnh, hơi do dự.
Úc Tùng Xuyên cười rạng rỡ: “Chị, từ nay bát trong nhà giao hết cho em!”
Thế là Úc Giai Giai hào phóng dắt Úc Tùng Xuyên đi mua kem, mỗi người một que kem sữa.
Úc Tùng Xuyên hạnh phúc không tả xiết. Hôm nay đi theo chị tư quá đúng đắn!
Ăn kem xong, Úc Tùng Xuyên đi đào trùn. Việc này thật dễ, tìm đại gốc cây nào, lật lớp lá mục ẩm ướt bên dưới là đầy trùn. Chẳng mấy chốc cậu đào được cả ống tre trùn.
Có trùn rồi, hai chị em đi thẳng tới hồ chứa. Lúc đi ngang trạm xá, thấy một cô gái bím tóc lớn đeo gùi đứng đối diện cổng, nhìn về phía trạm xá với vẻ bất an, muốn vào mà không dám.
Nhìn là biết cần giúp.
Úc Giai Giai hỏi: “Em gái, em muốn vào trạm xá à? Cần chị dẫn em qua không?”
Cô bé tết tóc vội vàng lấy mảnh giấy trong túi đưa cho Úc Giai Giai, rồi dùng tay ra hiệu.
Úc Giai Giai lập tức hiểu ra, cô bé không nói được!
“Ở đây có thu mua rắn không?”
Vừa thấy chữ rắn, da gà Úc Giai Giai nổi hết lên, đến lượt cô sợ.
“Trong gùi tre của em có rắn à? Sống hay chết? Em không bị cắn chứ? Trạm xá chắc có thu, chúng ta qua hỏi thử.”