Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 32: Vẽ Váy Mới

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Hoành Định đưa nắm hạt dưa đã bóc đến miệng Trình Tú Anh: “Ăn hạt dưa đi.”
Trình Tú Anh không nỡ ăn: “Tôi ăn làm gì, ông ăn nhiều vào cho bổ óc.”
Úc Hoành Định: “Tôi ăn rồi, để cho bà đấy. Há miệng ra.”
Mặt Trình Tú Anh đỏ lên, há miệng ăn nắm hạt dưa, trong lòng ngọt lịm, động tác khâu vá cũng nhanh nhẹn hẳn.
Úc Hoành Định tìm sợi chỉ sáp, ước lượng độ dài, se hai sợi thành một, chờ Trình Tú Anh khâu xong, đưa sợi chỉ cho bà.
Trình Tú Anh xỏ chỉ qua giữa, nói: “Tôi sang phòng tây buộc lên.”
Úc Hoành Định cầm cuốn sách đầu giường lên, lật ra đọc.
Trình Tú Anh quay lại thì thấy Úc Giai Giai đang nằm sấp trên bàn vẽ. Trên vở là mẫu váy liền eo bóp, tay phồng. Thấy Trình Tú Anh, cô vội gập vở lại.
Mắt Trình Tú Anh sắc lắm: “Tìm việc mà có được cái tinh thần này, sớm có việc rồi.”
Úc Giai Giai: "…"
Trình Tú Anh ném tấm vải bông lên bàn, sai bảo: “Mang cái ghế đẩu lại đây.”
Úc Giai Giai vội mang ghế lại. Trình Tú Anh đứng lên ghế đóng đinh, rồi buộc chỉ sáp vào. Đang buộc đầu kia thì Úc Giai Mẫn bưng chậu rửa mặt về.
Cô nhìn tấm rèm rất hài lòng. Lúc ngủ kéo rèm lại, phòng chia thành hai phần: ngoài là bàn, trong là giường. Không ngủ thì kéo rèm sang một bên.
Cũng không sợ gió vén rèm cửa.
Trình Tú Anh: “Ngủ thì kéo rèm cẩn thận.”
Bà lại chỉ vào Úc Giai Giai: “Cây kim kia con dùng cho cẩn thận. Sau này không câu cá nữa, bẻ thẳng ra vẫn khâu được áo.”
Úc Giai Giai ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”
Trình Tú Anh nhìn đôi mắt long lanh của con bé, còn đẹp hơn cả mắt Úc Hoành Định. Bà không nỡ ra tay.
Đợi Trình Tú Anh đi rồi, Úc Giai Mẫn nhìn tấm rèm ngẩn người: “Mẹ sợ có người khều cửa sổ nhìn trộm vào trong.”
Cho nên mới treo thêm một lớp rèm ở trong phòng hai chị em.
Úc Giai Giai cũng nhìn tấm rèm. Trình Tú Anh đúng là trọng nam khinh nữ, nhưng bà cũng thương con gái, nếu không đã không cho con gái học đến cấp ba.
Nếu không hủy kỳ thi đại học, chị em Úc Giai Mẫn nhất định sẽ là sinh viên.
Nhưng Trình Tú Anh ngày nào cũng mắng cô, trước kia còn muốn gả cô cho thằng ngốc chân què.
Hừ.
Úc Giai Giai mở vở tiếp tục vẽ, cố tận dụng hết sáu thước vải, dư ra chút vải có thể may thêm một cái áo hai dây.
Úc Giai Mẫn ngồi bên xem: “May áo hai dây thì phí, không mặc ra ngoài được. Chị thêm cho em một thước nữa, may áo dài tay.”
Úc Giai Giai nhào tới ôm lấy Úc Giai Mẫn: “Chị ba tốt nhất.”
Úc Giai Mẫn sững người, nhìn cô em gái bám trên người mình. Đây là lần đầu tiên em tư ôm cô như vậy, có chút lạ. Cô định đẩy ra thì Úc Giai Giai đã buông tay, quay lại sửa bản vẽ.
May một chiếc áo dài tay.
Sau này có vải thì may thêm một cái quần.
Tuy bây giờ là mùa hè, người ta vẫn may áo dài tay. Mùa xuân thu mặc được, mùa hè nóng thì xắn tay áo lên, mùa đông còn mặc làm áo lót.
Sau khi vẽ xong, Úc Giai Giai đưa cho Úc Giai Mẫn xem: “Chị, đẹp không?”
Úc Giai Mẫn nhìn kỹ một lúc: “Đẹp. Đợi chị tích đủ phiếu vải, em vẽ cho chị một cái nhé.”
Úc Giai Giai lật sang trang khác, phác mấy nét đã vẽ ra một chiếc váy, cũng là kiểu váy liền, nhưng phần cổ và vai thêm một lớp viền hoa, gấu váy cũng có viền: “Chị mặc cái này chắc chắn rất đẹp! Vừa trí thức lại dịu dàng!”
Úc Giai Mẫn nhìn là thích ngay: “Vậy thì chị phải cố gắng tích thêm phiếu vải rồi.”
Bên ngoài, Trình Tú Anh gọi: “Điện không tốn tiền à? Mau tắt đèn đi.”
Đèn phòng tây và phòng đông lần lượt tắt, nhà họ Úc chìm vào bóng tối.

Hai chị em mò mẫm lên giường, cẩn thận ép chặt màn chống muỗi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc