Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Chỉ là bánh trứng cá này cho dầu hơi ít, nếu cho thêm dầu, chiên hai mặt vàng ruộm thì còn thơm hơn nữa.
Úc Giai Giai gọi mọi người ra bưng cơm, rồi vội đi rửa mặt. Nấu ăn nóng quá, cả người toàn mồ hôi, cô lại làm ướt khăn lau cổ với tay, quay lại vừa kịp ngồi vào mâm.
Bánh trứng cá đã được chia sẵn. Vì hôm nay Úc Giai Giai câu được một con cá diếc, Trình Tú Anh chia cho cô ba cái bánh nhỏ, ăn với cải thảo và củ cải, thơm ngậy.
Mọi người ăn uống rất ngon miệng.
Ăn xong, Trình Tú Anh nói: “Thằng cả, chuyện nhà họ Lưu từ chối đi. Việc trong nhà mình không đến lượt Lục Tiểu Tình cái thứ người ngoài đó nhúng tay.”
Úc Tùng Thanh im lặng một lát: “Dạ.”
Anh không dám bênh Lục Tiểu Tình, trong lòng buồn bực không thôi, sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Úc Giai Giai rất vui. Cô ghét nhà họ Lưu vô cùng.
Trình Tú Anh lại nhìn thằng hai và nhỏ ba: “Không muốn xem mắt thì dẫn đối tượng về.”
Úc Tùng Nham: “Mẹ, con lấy đâu ra đối tượng biến đến đây cho mẹ?”
Trình Tú Anh: “Vậy mai trưa đi xem mắt.”
Úc Tùng Nham: "…"
Trình Tú Anh lại quay sang Úc Giai Mẫn.
Úc Giai Mẫn: “Con không cần xem mắt. Một thời gian nữa con sẽ dẫn người về nhà.”
Mọi người sững sờ.
Úc Hoành Định hiếm khi lên tiếng: “Con đang quen đối tượng à?”
Úc Giai Mẫn: “Chưa, nhưng có thể quen.”
Úc Hoành Định sốt ruột: “Tìm đối tượng không thể gấp gáp!”
Úc Giai Mẫn: “Ba yên tâm, con hiểu.”
Úc Hoành Định không nói thêm nữa.
Úc Giai Giai tò mò nhìn chị ba, đôi mắt vừa sáng vừa lấp lánh, không biết chị ba sẽ để ý kiểu người như thế nào?
Trình Tú Anh lại quay sang Úc Giai Gia cằn nhằn: “Không tìm được việc mà còn ăn khỏe thế, chẳng gầy đi, còn mập ra.”
Ánh mắt Úc Giai Giai lập tức cụp xuống. Cô cố cãi: “Con buộc tóc mái lên nên nhìn mặt to hơn chút thôi, thật ra không mập, thật đó!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên gương mặt Úc Giai Giai.
Úc Tùng Nham: “Không chỉ mập, còn trắng hơn nữa.”
Úc Hoành Định cười: “Trắng là tốt, mập lên càng tốt. Trước kia gầy quá. Từ nhỏ đã thấy Giai Giai là đẹp nhất, giờ nhìn lại quả nhiên đúng vậy.”
Trình Tú Anh: “Đẹp thì có ích gì? Miệng thì câm như hến, đến công việc cũng không tìm được. À, giờ không câm nữa, cãi cứng đầu đến cùng.”
Úc Giai Giai: "…"
Trình Tú Anh lại quay sang Úc Tùng Thanh: “Cho con hai ngày, nhanh chóng chia tay.”
Úc Tùng Thanh khó chịu: “Mẹ! Bây giờ người ta coi trọng tự do yêu đương.”
Trình Tú Anh cười lạnh: “Chính vì để con tự do quá nên mới mù mắt tìm phải một con yêu tinh củ sen.”
Úc Giai Giai cúi đầu, cố nhịn cười.
Yêu tinh củ sen, ha ha ha…
Cô véo mạnh đùi mình mới kìm được. Nếu cười ra tiếng, chắc chắn sẽ ăn tát.
Ăn xong, Úc Giai Giai ra hiệu cho Úc Tùng Xuyên. Úc Tùng Xuyên lập tức thu dọn bát đũa.
Trình Tú Anh liếc mấy cái. Thằng út vừa tham ăn vừa lười, chẳng bao giờ chủ động rửa bát, vậy mà hôm nay lại làm. Con bé này dỗ nó kiểu gì?
Úc Giai Giai quả thật đã khác rồi.
Trình Tú Anh đặt bát đũa xuống, quay vào phòng mở rương gỗ long não, lôi ra một tấm vải bông màu xanh. Đây là vải lỗi mua trước kia, không cần phiếu vải, vốn định mang về cho bà ngoại.
Giờ cứ dùng tạm vậy.
Bà lấy hộp kim chỉ ra, phát hiện thiếu một cây kim to: “Con ranh này, đúng là biết chọn kim tốt mà dùng.”
Úc Hoành Định ngồi bên tách hạt dưa, cười nói: “Chắc nhờ cây kim tốt nên mới câu được cá diếc.”
Trình Tú Anh lại than phiền Từ Đại Lực rình bên cửa sổ nghe lén: “Nhà họ Từ chẳng ai quản, cứ chờ mà xem, sớm muộn cũng xảy ra chuyện. Không biết có phải hắn là người bám cửa sổ nhà họ Hồ không.”