Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Cô muốn mặc váy đẹp.
Nguyên chủ chưa từng có nổi một cái váy.
Úc Giai Mẫn cầm chổi quét nhà, Úc Tùng Thanh xách thùng đi lấy nước, Úc Tùng Xuyên rót cho Trình Tú Anh một cốc trà, lại xoa lưng cho bà: “Mẹ, mẹ ghê thật, sau này chắc chắn Từ Đại Lực không dám nữa.”
Cú đá của Trình Tú Anh uy lực quá lớn. Bà liếc mấy đứa con, uống ngụm nước xong thì vào bếp, mở tủ lấy lương thực tối nay.
Bà nhìn mặt Úc Giai Giai, bực bội nói: “Sao con trông bóng lưỡng thế? Có phải ăn béo lên rồi không? Xem ra dạo này ăn không ít cơm chùa.” Bà còn đưa tay bóp má Úc Giai Giai.
Úc Giai Giai: “…”
Cô không dám cãi, cũng không dám tránh, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn dễ thương, sợ Trình Tú Anh thấy cô ngứa mắt lại cho một cú đá.
Có lẽ vì cô mang về con cá diếc, Trình Tú Anh không nhân cơ hội véo má cô, mà nghiêm túc nhìn một lúc rồi mới buông tay.
Đây cũng là lần đầu bà phát hiện Tứ Nha xinh đến vậy, gả cho nhà họ Lưu đúng là uổng.
Úc Giai Giai ngoan ngoãn rửa khoai lang, lần này không dám giấu khoai, nấu cháo khoai.
Món ăn cũng đơn giản, hầm củ cải với cải thảo.
Không có cơm, Úc Giai Giai cũng không dám hỏi.
Còn con cá diếc kia, Trình Tú Anh cạo vảy, bỏ ruột, ướp muối rồi treo lên tường.
Trứng cá và bong bóng cá trong bụng cá có thể ăn luôn hôm nay. Trình Tú Anh múc nửa bát bột mì, một bát to bột tạp, lại lấy một quả trứng, bảo Úc Giai Giai chiên bánh trứng cá.
Thì ra đó là lương thực chính.
Úc Giai Giai nhanh tay đập trứng vào bát men, cho trứng cá, bột mì, bột tạp vào, thêm nước vừa đủ, bỏ hành hoa và gia vị, khuấy đều.
Đổ chút dầu vào chảo, múc bột vào chiên thành từng cái bánh to cỡ bàn tay, cố gắng chiên hai mặt vàng ruộm.
Trình Tú Anh đứng ngay bên cạnh, cô không dám nếm, làm xong cái đầu tiên liền đưa cho Trình Tú Anh thử.
Trình Tú Anh cắn một miếng: “Mặn.”
Úc Tùng Xuyên chạy tới, cắn ké một miếng: “Ngon!”
Trình Tú Anh: “Chỉ có mày là cái gì cũng ăn.”
Úc Tùng Nham về tới nhà, thấy không khí trong nhà, nhỏ giọng hỏi Úc Tùng Xuyên chuyện gì. Úc Tùng Xuyên ghé tai kể lại chuyện tối nay.
Úc Tùng Nham cau mày, nhớ tới chuyện trước đó Hồ Kiến Quân nói có người nửa đêm bò sát cửa sổ nhà mình rình trộm liền ra ngoài xem, từ bên ngoài nhìn vào cửa sổ nhà mình, xác nhận đã kéo rèm, từ ngoài không nhìn thấy bên trong.
Thật ra cũng không an toàn tuyệt đối. Mùa hè nóng, mọi người đều mở cửa sổ ngủ, chỉ cần lấy vật gì đó khều nhẹ tấm rèm là có thể nhìn thấy bên trong.
Anh lên tiếng gọi: “Mẹ, mẹ ra đây chút.”
Trình Tú Anh lau tay, đi ra ngoài.
Úc Tùng Nham nói: “Mẹ, ở phòng phía tây nên treo thêm một tấm rèm nữa, ngăn bàn với giường. Như vậy nếu rèm cửa bị gió vén lên, bên trong vẫn còn một lớp.”
Rồi anh kể lại chuyện của Hồ Kiến Quân: “Trước kia căn phòng Kiến Quân ngủ là của em gái cậu ấy. Giờ cậu ấy sắp cưới, em gái chuyển sang ở ký túc xá.”
Đàn ông mà, buổi tối ngủ không câu nệ, không kéo rèm cho mát, kết quả là bị người ta lén nhìn.
Trình Tú Anh nói: “Treo rèm phải tốn bao nhiêu vải. Thôi được rồi, con đừng lo.” Bà lại mắng thêm mấy câu bọn khốn nạn không biết xấu hổ.
Đúng lúc Úc Hoành Định về. Trình Tú Anh không nhắc chuyện này nữa, trên mặt lập tức nở nụ cười, mấy bước tới giúp Úc Hoành Định khóa xe: “Cả ngày mệt rồi, vào nhà uống ngụm nước đi, lát nữa ăn cơm.” Bà còn lấy quạt đứng bên quạt cho Úc Hoành Định.
Úc Giai Giai tranh thủ lúc Trình Tú Anh ra ngoài, vội cắn một miếng bánh trứng cá. Thơm quá! Chẳng mặn tí nào! Đúng là Trình Tú Anh cố tình bới lông tìm vết!