Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Tùng Thanh không thể ra tay với em gái, bị đá đến hết cách, chỉ có thể ném Úc Giai Giai sang Úc Tùng Xuyên.
Úc Tùng Xuyên vội đỡ lấy, ngã xuống đất rất đau.
Úc Giai Giai không bị đau, chỉ thấy mất mặt, chống nạnh quát: “Bây giờ định gả em cho thằng ngốc chân què, tiếp theo có phải định tìm cho chị ba một lão đàn ông tái hôn, rồi tìm cho anh hai một bà giàu có quyền thế…”
Úc Tùng Thanh tức đến phát điên: “Em nói nhăng nói cuội gì vậy.” Quần áo anh toàn dấu giày, đầu óc ong ong.
“Anh thật sự không biết mẹ Lưu Đa Bảo tới tìm em, chuyện này quá không quy củ rồi. Ngày mai anh đi hỏi Lục Tiểu Tình.”
Úc Giai Giai gào lên: “Úc Tùng Thanh, em nói cho anh biết, em bây giờ không dễ bắt nạt. Hôn sự của em không cần anh lo. Anh khỏi hỏi Lục Tiểu Tình, anh nói với cô ta, nếu đã thấy nhà họ Lưu tốt như vậy, ra sức mai mối như thế thì cô ta gả thẳng cho Lưu Đa Bảo đi, dù sao hai nhà không có quan hệ huyết thống.”
Úc Tùng Thanh tức giận đập cửa bỏ đi.
Úc Giai Giai hừ một tiếng, quay về phòng dọn dẹp. Vừa vào phòng, cô phát hiện không ổn: áo sơ mi của cô bị rách một đường, lúc nãy đánh nhau bị kéo rách, cô xé mạnh một cái, rách càng nhiều.
Đây là bộ đồ tử tế nhất của cô!
Cô lao ra phòng chính, chạy sang phòng đông, gào khóc: “Anh làm rách áo em rồi, em chỉ có bộ này là đẹp, anh xé rách rồi, em còn mặc kiểu gì! Anh đền em áo mới, anh đền em áo mới, a a a.”
Úc Tùng Thanh đau đầu: “Không liên quan đến anh.”
Úc Giai Giai đứng bên cạnh gào: “Em chỉ có hai bộ đồ, anh còn làm hỏng một bộ, anh bảo em ra ngoài gặp người kiểu gì.”
Úc Tùng Thanh: “Anh bảo em ba cho em một bộ.”
Úc Giai Giai chẳng thèm đồ cũ, đã quyết phải lấy đồ mới, tiếp tục làm ầm: “Có anh cả nhà ai làm rách đồ của em gái ruột? Anh còn là sinh viên đại học đấy, có sinh viên đại học nào như anh không?”
Úc Giai Mẫn tan làm về, nghe ồn ào thì qua hỏi chuyện.
Úc Tùng Xuyên ngắn gọn kể chuyện mẹ Lưu Đa Bảo tới nhà, cuối cùng còn đêm thêm vài câu: “Anh cả, trước đó chẳng phải anh đã tích được không ít phiếu vải sao? Đền cho chị tư đi, anh xem anh kéo áo chị tư rách thế kia.”
Úc Giai Mẫn: “Anh cả, nếu phiếu vải anh không đủ, em còn chút, cho anh mượn trước. Nếu thiếu nhiều quá, còn có thể mượn thêm anh hai. Anh trả dần.”
Úc Tùng Thanh: "…"
Anh nhìn áo Úc Giai Giai, thở dài, lấy ra một cái hộp sắt, bên trong là tiền và phiếu. Anh đếm ra năm thước phiếu vải và hai đồng năm hào, đau lòng đưa cho Úc Giai Giai: “Em đang tìm việc, may bộ đồ mới cho thuận lợi, tìm việc suôn sẻ hơn.”
Phiếu vải này mất rồi, bộ đồ định may cho Lục Tiểu Tình cũng không còn. Nhưng Lục Tiểu Tình dịu dàng rộng lượng, chắc sẽ không để bụng.
Sau này tích lại vậy.
Úc Giai Mẫn: “Em thêm một thước phiếu vải nữa, anh cả, tháng sau anh trả em nhé.”
Úc Tùng Thanh định nói Úc Giai Giai người nhỏ, năm thước đã đủ may đồ hè rồi.
Nhưng Úc Giai Giai đã ôm tiền phiếu chạy mất.
Úc Giai Giai vui quá chừng quá đất, có áo mới mặc rồi!
Đúng lúc Trình Tú Anh về, thấy Úc Giai Giai như cơn gió lao về phòng: “Làm gì đấy? Cơm không nấu, vệ sinh cũng không dọn, định lên trời à? Trong tay cầm cái gì? Tiền phiếu ở đâu ra?”
Vừa nói vừa đuổi theo Úc Giai Giai.
Úc Giai Giai lập tức khóa cửa, định nhốt Trình Tú Anh ngoài.
Tiếc là Trình Tú Anh khỏe quá, đẩy thẳng cửa ra.
Úc Giai Giai vội né: “Anh cả làm rách áo con, đó là đồ anh ấy đền cho con.”