Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Muốn dùng bộ não thông minh của cô để cải tạo gien ngu ngốc của Lưu Đa Bảo?
Úc Giai Giai: “Phì! Mơ giữa ban ngày đi. Tôi chẳng thèm.”
Sắc mặt người phụ nữ lập tức đổi, trông như hung thần, càng thêm cay nghiệt.
Úc Giai Giai sợ bà ta ra tay đánh người, cô không đánh lại nổi, vội kéo Úc Tùng Xuyên định chạy.
Không kéo được, Úc Tùng Xuyên không chạy theo mà bước lên trước chắn trước mặt Úc Giai Giai: “Bà muốn làm gì? Bà còn định ra tay à?”
Người phụ nữ cau mày: “Không phải cô có anh cả học đại học, tôi chẳng thèm nhìn cô. Đừng có không biết điều. Qua mối này rồi không có mối khác nữa đâu."
Nếp nhăn rãnh mũi của bà ta càng lúc càng sâu.
Úc Tùng Xuyên: “Tuổi này rồi còn không biết xấu hổ mà uy hiếp chị tôi. Nhà tôi không thèm. Nhà bà muốn cưới ai thì cưới, đừng có tới nhà tôi nữa.”
Úc Giai Giai lẩm bẩm nhỏ: “Nói như thể tôi nhìn trúng nhà bà vậy.”
Nhà họ Lưu thật đáng sợ. Bà mẹ chồng kiểu này cộng với thằng con trai ngốc, cô tránh xa được bao xa thì tránh, chẳng muốn dính dáng chút nào.
Mẹ của Lưu Đa Bảo bị hai đứa trẻ làm mất mặt như vậy, hừ lạnh một tiếng, vung tay bỏ đi.
Úc Tùng Xuyên: “Chị tư, chị đừng vì công việc mà nhìn nông cạn. Tính chị mềm yếu thế này, gả vào nhà đó rồi tuyệt đối không có ngày nào dễ chịu.”
Úc Giai Giai chớp chớp mắt, để Úc Tùng Xuyên nhìn đôi mắt to tròn long lanh của mình: “Mắt chị rất sâu, mắt chị là mắt hai mí to.”
Úc Tùng Xuyên: "…"
Lúc này Úc Giai Giai cảm thấy cậu em út càng nhìn càng đẹp trai, nhất là lúc vừa rồi chắn trước mặt cô. Lần sau lại cho thằng út ăn kẹo.
Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là đi xem Úc Tùng Thanh đã tan làm chưa.
Rất tốt, Úc Tùng Thanh hôm nay tan làm sớm, đang ngồi ở phòng chính đọc báo. Úc Giai Giai lộp bộp chạy tới, trừng mắt nhìn anh: “Anh bảo mẹ Lưu Đa Bảo đến trước cổng chặn em à? Bà ta sao biết em? Anh đưa ảnh em cho bà ta xem hả?”
Không thì sao bà ta nhận ra cô ngay lập tức như thế được.
Úc Tùng Thanh ngơ ngác: “Anh không biết? Tiểu Tình không nói với anh.”
Úc Giai Giai lại vào trong phòng, thấy khung ảnh thiếu một mảnh, đó là ảnh chụp chung đầu năm của nhà họ Úc: “Anh lấy ảnh cả nhà đi rồi? Anh đúng là anh cả tốt của nhà này.”
Úc Tùng Thanh cau mày: “Tiểu Tình nói để dì họ nhìn trước, nếu thấy không vừa mắt thì khỏi giới thiệu.”
Úc Tùng Xuyên: “Ra là anh cả còn lo thằng ngốc chân què kia chê chị tư à.”
Úc Giai Giai càng tức, cô nhìn chằm chằm Úc Tùng Thanh, xông lên cào: “Anh coi thường em đến mức nào vậy.”
Úc Tùng Thanh hít mạnh một tiếng, giữ tay Úc Giai Giai: “Em làm loạn đủ chưa? Chẳng qua là đến xem em thôi, đâu phải bắt các em gả đến nhà người ta.”
Tay bị khống chế, Úc Giai Giai đá Úc Tùng Thanh: “Anh dám không? Anh dám làm chuyện hôn nhân sắp đặt phong kiến, em lập tức lên ủy ban khu phố, lên hội phụ nữ tố cáo anh. Anh còn là sinh viên đại học đấy, biết xấu hổ chút đi, buông tay!”
Úc Tùng Thanh nhìn thì nho nhã, nhưng sức rất lớn.
Úc Tùng Xuyên thấy anh cả chỉ có thể phòng thủ bị động, vô cùng chật vật, cậu không xông lên giúp, còn chu đáo đóng cửa lớn, khỏi để hàng xóm đi ngang nhìn thấy.
Cậu vỗ tay bôm bốp, làm khán giả thích ghê gớm.
Thật không ngờ, chị tư to gan đến vậy, dám ra tay với anh cả.
Úc Tùng Thanh tức chết: “Em không đá anh, anh có giữ tay em không? Nhà ai em gái đánh anh trai, chẳng có chút dáng vẻ hiền thục.”
Úc Giai Giai đá chưa đã, đúng lúc bị Úc Tùng Thanh giữ hai tay, cô nhảy lên đá liên tiếp.