Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Cảm ơn đại thần xuyên không, cảm ơn đại thần hệ thống.
Tạm biệt đám trẻ, Úc Giai Giai rẽ qua cung tiêu xã mua thêm một cây kem sữa nữa. Ra mồ hôi cả người, phải ăn cây kem cho mát.
Cô vừa ăn kem vừa thong thả đi trên đường, tâm trạng cực kỳ thư thái, không gặp ai cần giúp, lại gặp ngay Úc Tùng Xuyên, cậu nhóc đeo cặp sách, từ xa chạy tới, thân thiết gọi: “Chị tư! Chị tư!”
Phản xạ đầu tiên của Úc Giai Giai là mau mau ăn hết cây kem, không thể để thằng nhóc thấy được! Và cô thật sự làm vậy.
Úc Tùng Xuyên vừa chạy vừa la: “Làm ơn đi chị tư, chừa cho em hai miếng.” Khi chạy tới nơi, mắt dán chặt vào cây kem sữa trong tay Úc Giai Giai: “Chị ruột à, cho em ăn hai miếng, hôm nay bát đũa em rửa hết!”
Úc Tùng Xuyên mười ba tuổi, cao ráo, tóc ngắn gọn, mắt to đen láy, nhìn người bằng ánh mắt mong mỏi như vậy thật sự vừa đáng thương vừa dễ thương, lại còn rất ngọt miệng.
Úc Giai Giai thầm than gen nhà họ Úc đúng là quá tốt, không có đứa nào xấu, toàn bộ đều thừa hưởng nhan sắc của Úc Hoành Định!
Dưới ánh mắt mong chờ của em trai, Úc Giai Giai lại cắn thêm một miếng kem.
Úc Tùng Xuyên vội nói: “Tuần này bát đũa em bao hết.” Cậu vừa học xong tiết thể dục, người đầy mồ hôi, nhìn kem mà thèm muốn chết.
Úc Giai Giai sờ túi, rút ra năm xu: “Đi mua đi.”
Úc Tùng Xuyên vui mừng nhận tiền: “Chị tư là chị tốt nhất của em.” Nói xong cậu chạy đi mua kem. Năm xu không mua được kem sữa, nhưng mua được một cây kem đậu đỏ, nguyên cây!!!
Hai chị em mỗi người một cây kem, vừa ăn vừa đi men theo lề đường về nhà.
Úc Tùng Xuyên tò mò: “Chị, tiền đâu ra vậy?”
Chị tư mà có tiền mua kem á!
Kem đậu đỏ năm xu, kem sữa tám xu, tổng cộng mười ba xu, với Úc Tùng Xuyên mà nói, đó là cả gia tài.
Úc Giai Giai ăn hết kem, ném que xuống đất. Đúng lúc đó, trên cây cầu vòm bên cạnh có một người đàn ông trung niên kéo xe ba bánh chở than tổ ong đang leo dốc. Dốc khá cao, ông ấy đạp rất vất vả. Úc Giai Giai chạy nhanh mấy bước, đưa tay giúp đẩy xe.
Sức cô không lớn, xe vẫn nặng, Úc Tùng Xuyên cũng chạy tới phụ, chiếc xe ba bánh dễ dàng được đẩy lên hết dốc.
Người đàn ông trung niên dừng xe quay đầu lại nhìn: “Cảm ơn nhé.”
Úc Giai Giai vẫy tay rời đi, cô liếc nhìn màn hình hệ thống, không có phần thưởng. Hôm nay ba lượt việc tốt đã dùng hết, không tăng thêm nữa.
Hai người đi dọc theo bờ sông. Phong cảnh thời này thật sự rất đẹp, không có cao ốc san sát, gần thì cây xanh rợp bóng, xa thì núi non trùng điệp, hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời, phản chiếu xuống mặt nước, đẹp như một bức tranh.
Mắt thấy sắp tới cổng tứ hợp viện, một người phụ nữ trung niên mặt lạ chặn Úc Giai Giai lại: “Cô là Úc Giai Giai?” Bà đứng trên cao nhìn xuống, săm soi gương mặt Úc Giai Giai đầy soi mói. Trông thế này quá không đứng đắn, Đa Bảo e là không ép nổi, bà không mấy hài lòng.
Úc Giai Giai bị nhìn đến nổi da gà, cảnh giác với người phụ nữ tướng mạo cay nghiệt này, lập tức lùi ra xa. Người này chẳng lẽ là bọn buôn người?
Người phụ nữ nói: “Cô tuy trông không đứng đắn, nhưng học hành tốt, tôi miễn cưỡng đồng ý cho cô và Đa Bảo kết hôn. Sau khi gả đến nhà tôi, tôi sẽ tìm việc cho cô, sau này theo tôi học kế toán.”
Nói xong bà chờ Úc Giai Giai quỳ liếm: “Nhà nào có bà mẹ chồng chịu tìm việc cho con dâu, còn đích thân dẫn theo học kế toán? Điều kiện nhà họ Lưu chúng tôi tung ra, không biết bao nhiêu người tranh nhau gả cho Đa Bảo.”