Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 24: Đổi Cá Ăn Kem

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Đến một chỗ hoang vắng, cô mặc áo rách, thả mái che kín mày mắt, dùng khăn tay quấn đầu, bôi xỉ than lên mặt, vừa bẩn vừa quê, có khi Trình Tú Anh đứng trước mặt cũng không nhận ra.
Cô lấy hai con cá bỏ vào túi lưới, ra đứng trước khu gia đình của nhà máy chế biến thịt.
Phúc lợi nhà máy chế biến thịt tốt hơn mấy xưởng khác, cơ hội ăn thịt nhiều hơn, nhưng không phải muốn ăn là ăn.
Phiếu thịt có định lượng, mỗi nhà một tháng mua được một lần thịt đã là hạnh phúc lắm rồi.
Nhà họ hôm qua ăn được thịt kho là vì đối tượng của Úc Tùng Thanh lần đầu đến nhà.
Úc Giai Giai thấy một dì trông hiền lành xách giỏ rau đi vào khu, cố ý khom lưng, chạy bước nhỏ tới, khàn giọng hỏi: “Chị ơi, đổi cá chép với cá trê không? Vừa bắt dưới sông, còn sống nhảy tưng tưng.”
Cô xách túi lưới cho dì xem.
“Ối, còn sống kìa!”
Úc Giai Giai: “Đúng rồi, mới bắt xong đó.”
Dì kia vội kéo Úc Giai Giai vào con hẻm bên cạnh: “Đổi thế nào?”
Úc Giai Giai: “Dì chọn con nào?”
Thời này không dám nói mua bán, đổi đồ thì được.
Một cân cá trị giá ba bốn hào, hai con này cỡ bốn cân, trị giá khoảng một đồng rưỡi.
Dì kia liếc trái liếc phải, lén nhét cho Úc Giai Giai một đồng rưỡi, xách túi cá chạy mất. Úc Giai Giai nhận tiền cũng cúi người chạy.
Sau đó cô đổi thêm vài chỗ nữa, được bảy đồng hai hào. Trong túi không gian còn giữ lại một con cá chép và một con cá diếc.
Trong túi có bảy đồng hai hào, Úc Giai Giai cảm thấy lưng mình thẳng hẳn lên!
Cô không còn là đứa nghèo rớt mồng tơi trong túi không một xu nữa.
Cô tìm chỗ vắng, tháo khăn, lau mặt, chải lại tóc, đút tay vào túi đi ra quầy kem trước cửa cung tiêu xã.
Túi cô bây giờ không phải trống rỗng, trong túi là cả một “gia tài”.
Trước đó đi ngang qua thấy quầy kem, cô thèm chảy nước miếng mà chỉ biết nhìn, túi còn sạch hơn mặt, làm sao ăn nổi.
Hôm nay, cô ăn được kem rồi!
Bỏ ra tám xu mua một cây kem sữa. Cô cắn một miếng lớn, mát lạnh ngọt lịm, mùi sữa béo lan trong miệng, đồ ăn thời này đúng là quá ngon, giữa trưa nóng mà cắn thêm miếng nữa!
Tiếc là cây kem nhỏ, ăn loáng cái đã hết, cô còn chưa đã. Không chần chừ, cô quay lại mua thêm một cây nữa!
Cô vất vả kiếm tiền để làm gì? Chẳng lẽ ngay cả cái ăn cũng không thỏa mãn được sao!
Ăn liền hai cây, đã đời.
Bọn trẻ con chơi nhảy dây dưới gốc cây nhìn mà thèm chảy nước miếng, ngưỡng mộ chị gái có thể ăn liền hai cây kem.
Úc Giai Giai đương nhiên không mua kem cho tụi nhỏ, nhưng cô có thể biểu diễn cho chúng xem kỹ năng nhảy dây của mình!
Nguyên chủ rất giỏi nhảy dây, nay điểm kỹ năng được hệ thống nâng đầy, đủ mọi kiểu nhảy dây khiến đám trẻ kích động la hét, nhìn Úc Giai Giai bằng ánh mắt sùng bái, gọi cô là chị lợi hại nhất.
Vốn chỉ định khoe chút kỹ năng, nhưng một đám trẻ bảy tám tuổi vây quanh nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, cô chơi cùng chúng rất lâu.
[Mọi đội ngũ cách mạng đều phải quan tâm lẫn nhau, nay ban thưởng: Làm trắng +1, Kỹ năng may vá +1 (3/3)]
Úc Giai Giai: A a a, làm trắng, làm trắng, làm trắng!
Sáng nay còn chê làn da vàng vọt của nguyên chủ, giờ đã được làm trắng rồi! Cô chỉ muốn lập tức soi gương!
Nhìn lại đám trẻ, cảm thấy chúng đúng là thiên thần nhỏ đáng yêu.
Úc Giai Giai rất vui, cô đã trắng lên, đã đẹp hơn.
Bọn trẻ cũng rất vui, học thêm được nhiều kiểu nhảy dây mới.
[Có hợp thành kỹ năng may vá không?]
Úc Giai Giai bấm “có”. Nghĩ đến việc may vá, cô cảm thấy mình đã nắm vững kỹ năng, có thể cắt vải làm quần áo thành thạo, chỉ thiếu một tấm vải đẹp là may được đồ mới.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc