Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 23: Câu Cá Trúng Đậm

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Hệ thống vẫn không có động tĩnh.
Chẳng lẽ cho đồ như vậy không tính việc tốt? Chỉ cho ăn mày mới tính? Hay vì bánh trứng là đồ hệ thống nên cho cũng vô dụng?
Ông gác cổng chẳng hỏi Úc Giai Giai muốn làm gì, cười híp mắt nhận bánh: “Có tin tuyển việc, ông báo cháu đầu tiên.”
Úc Giai Giai thấy bánh trứng của mình coi như ném xuống nước. Thấy ông cầm bánh ăn, cô cũng thèm, ngồi xổm bên cạnh ăn cái bánh trứng cuối cùng.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến trưa, nhà máy thịt tan ca, vẫn không thấy thông báo tuyển người. Cô hơi thất vọng, quyết định rút trước.
Ông gác cổng: “Còn bánh trứng không? Thơm ghê, ngon hơn cả bán ở cung tiêu xã. Ông ckhông ăn không của cháu, cháu nói cháu ở đâu, có tin tuyển việc ông nhất định báo cháu trước.”
Úc Giai Giai đầy hối hận: “Ông Lưu, ông mà nói sớm, cái cuối cùng cháu đã không ăn. Lần sau cháu có bánh trứng, nhất định mang cho ông.”
Ông Lưu thò tay vào túi lấy mấy viên kẹo, chọn một viên đưa cho Úc Giai Giai: “Lần sau lại tới nói chuyện với ông.”
Úc Giai Giai nhanh tay nhận kẹo: “Cảm ơn ông Lưu.”
Bóc giấy kẹo nhét vào miệng: “Ngọt thật, ông mua kẹo này ở đâu vậy? Là viên kẹo ngọt nhất cháu từng ăn.”
Ông Lưu cười: “Ngon thì ăn chậm thôi, nhớ cái vị này, sau này nhớ thì hồi tưởng nhiều chút.” Nói xong cất ông hết số kẹo còn lại vào túi.
Úc Giai Giai: "…"
“Cảm ơn ông Lưu.”
Úc Giai Giai cười hớn hở rời khỏi nhà máy chế biến thịt, chạy thẳng đến hồ chứa nước gần đó, vừa hay có thể câu cá, tiện thể giải quyết luôn bữa trưa.
Cô tìm một cành cây vừa tay làm cần câu, buộc chặt chỉ sáp, gắn móc câu, móc mồi câu đa năng rồi quăng móc xuống nước.
Trưa nay ăn bánh bao thịt hay cá nướng, trông hết vào mồi câu này cả.
Hộp cơm đựng bánh bột hai loại, cô không định ăn!
Cô thoải mái dựa lưng vào thân cây, lấy ra một viên kẹo trái cây vị táo xanh, bóc giấy, bỏ kẹo vào miệng nhai rôm rốp.
Kẹo trái cây phải ăn kiểu này mới ngọt.
Sợi chỉ sáp căng lên, rung động, Úc Giai Giai mừng rỡ: “Cá cắn câu rồi?” Cô cẩn thận thu cần.
Móc câu làm từ kim khâu không có ngạnh, rất dễ tuột cá.
Một con cá chép dài cỡ hai gang tay bị kéo lên khỏi mặt nước. Úc Giai Giai vui vẻ chộp lấy miệng cá, gỡ khỏi móc. Con cá quẫy mạnh, tạt nước đầy mặt cô.
Trưa nay ăn cá chép nướng!
Nhưng sau đó cô lại chưa được ăn cá nướng ngay, cá lên nhanh quá. Đám cá như phát điên, cứ chưa đầy một phút là có cá cắn câu.
Chỉ tiếc móc dễ tuột, dù cô rất cẩn thận vẫn để tuột mất năm con, cuối cùng còn lại mười một con.
Trong đó có tám con cá chép và cá trê nặng một đến hai cân, ba con cá diếc gần một cân.
Úc Giai Giai nhìn mà lòng nở hoa, nhưng cũng rất đói. Cô ăn luôn cái bánh bao thịt to cuối cùng, định bụng chiều lại quay lại nướng cá ăn thêm.
Mồi câu dùng quá nửa, ước chừng còn câu thêm được mười mấy lượt nữa.
Đang định thu cần thì lại có cá lớn cắn câu! Lần này nặng lắm, cô kéo mệt bở hơi tai. Cô cẩn thận hết mức, sợ tuột, tốn bao nhiêu sức mới kéo được con cá lên, một con cá chép hơn ba cân, nhìn mà mừng không tả!
Thu cần, thu cần.
Lần sau thèm cá thì quay lại câu, trước mắt đem chỗ cá này đi đổi đã.
Trong túi có tiền có phiếu mới yên tâm.
Cô cất cá vào túi không gian. Túi không gian chứa được cả vật sống!!! Không gian này đúng là bá đạo, cô thích vô cùng.
Úc Giai Giai quay về tứ hợp viện trước, lục ra một chiếc áo vá chằng vá đụp của Trình Tú Anh, nghĩ nghĩ lại nhặt thêm một cục xỉ than ở cửa, lát nữa còn “trang điểm”.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc